Nhưng làm thế nào để dùng ít gia vị nhất mà vẫn khử được mùi tanh của hải sâm, thì không còn là chuyện nêm nếm đơn thuần nữa. Xử lý hải sâm ra sao, ngâm nước bao nhiêu lần, ngâm bao lâu, thái thế nào, có cần dùng nước hầm để om không, dùng nước lọc hay nước hầm thì hợp hơn, nêm nếm bằng loại nước sốt nào, tất cả đều là những bài toán khó.
May mắn thay, những câu hỏi này đều đã có đáp án trong công thức mà Vương đại gia đưa. Công thức của Vương đại gia là do chính tay Tỉnh sư phụ viết năm xưa. Công thức này do Hứa Nặc - con trai út của xưởng trưởng Hứa - bỏ giá cao mua được. Sở dĩ hồi đó Tỉnh sư phụ viết lại hai bản công thức cho Hứa Nặc là vì Vương Căn Sinh đang cần tiền gấp nên muốn bán công thức đi. Để tiện cho việc bán công thức, Tỉnh sư phụ đã cất công chỉnh sửa thêm.
Nội dung chỉnh sửa là giải thích chi tiết hơn những chỗ mơ hồ hoặc những đoạn mà người có trình độ kém có thể không hiểu, khiến nó trông giống như một cuốn giáo trình vỡ lòng siêu cấp tận tâm vậy.
Một bản công thức như vậy chắc chắn sẽ dễ bán hơn bản gốc, giá bán cũng sẽ cao hơn.
Bao nhiêu tâm huyết của Tỉnh sư phụ đều được gửi gắm hết vào trong bản công thức này.
Nhờ có cuốn giáo trình siêu cấp tận tâm này, những phương pháp sơ chế hải sâm vốn dễ gây tranh cãi, khó hiểu, thậm chí phải tự mò mẫm phỏng đoán đều được viết cực kỳ rõ ràng, rành mạch. Chỉ cần làm theo công thức là được — — với điều kiện tiên quyết là phải làm được.
Đây cũng là lý do vì sao sau khi Trịnh Tư Nguyên xem qua công thức mà Vương đại gia đưa cho Tần Hoài, lại cảm thấy bây giờ không có gạch cua tươi để làm bản chuẩn cũng chẳng sao. Bởi vì bản chuẩn của Song Giải Bao có khi lại không khó làm bằng bản dùng Giải Hoàng Tương.
Phiên bản Giải Hoàng Tương mang một phong cách hoàn toàn khác, đó là gia vị càng nhiều càng tốt, hương vị càng đậm càng tốt, các loại hương liệu càng nổi bật càng tốt, chuẩn phong cách đậm đà.
Tại sao phiên bản Giải Hoàng Tương lại như vậy, Tần Hoài cũng có thể hiểu được đôi chút. Nấu ăn vốn dĩ là thế, thanh đạm đi với thanh đạm, đậm đà đi với đậm đà. Gạch cua tươi có điều kiện trời phú, trọng điểm của nó chính là sự tươi mới và hương vị nguyên bản, cho nên chế biến càng đơn giản càng tốt.
Còn bản thân Giải Hoàng Tương lại cần dùng một lượng lớn gia vị và hương liệu để nấu, cuối cùng vì để tối ưu hương vị, kết cấu cũng như bảo quản được lâu mà còn phải dùng bột năng để tạo độ sánh. Một quy trình chế biến như vậy đã sớm chẳng còn liên quan gì đến việc theo đuổi sự tươi mới tự nhiên nữa rồi, ngập tràn toàn là hương liệu.
Đã vậy thì thà cứ quán triệt phong cách này đến cùng. Dù sao thì gạch cua với hải sâm cũng giống nhau cả thôi, nước sốt của Lương Phán Hải Tham còn khoa trương hơn cả nước sốt bình thường, loại nguyên liệu có mùi vị cực kỳ nồng đậm như mù tạt còn được cho vào làm nhân vật chính cơ mà, hải sâm đâu có sợ bị nêm nếm quá đậm đà đâu.
Có thể nói, nếu tách hai công thức làm Song Giải Bao ra cho người bình thường xem, không nói cho họ biết đây là cùng một món Điểm Tâm, họ nhất định sẽ nghĩ đây là công thức của hai loại bánh bao khác nhau.
Phong cách hoàn toàn khác biệt, hướng suy nghĩ và góc độ chế biến cũng khác nhau.
Tần Hoài nhìn Trịnh Tư Nguyên trộn nhân bánh.
Theo lời Trịnh Tư Nguyên, công thức làm Giải Hoàng Tương năm xưa của Tỉnh sư phụ đã lỗi thời rồi. Thời đại đang thay đổi, khoa học kỹ thuật cũng đang tiến bộ, với công nghệ hiện tại thì không cần dùng một lượng lớn hương liệu như vậy để đảm bảo tương bảo quản được lâu nữa, có thể cải tiến rất lớn về hương vị và phong cách.
Đương nhiên, Trịnh Tư Nguyên cũng không phải là một đứa con cháu hoàn toàn bất hiếu. Tuy rằng hắn cảm thấy công thức Giải Hoàng Tương của sư công đã lạc hậu, nhưng hắn vẫn rất khẳng định hương vị Giải Hoàng Tương của sư công, cảm thấy loại Giải Hoàng Tương này đem trộn mì nhất định ăn rất ngon.
Tương có vị đậm đà mà, đem trộn mì kiểu gì chẳng ngon.
Tối qua Tần Hoài mang về chỉ nếm thử vài miếng, chưa kịp đem trộn mì. Hắn định đợi đến khi hắn và Trịnh Tư Nguyên thật sự bắt tay vào nghiêm túc nghiên cứu Giải Hoàng Tương, thì mới bắt đầu ăn Giải Hoàng Phan Diện.
Đến lúc đó một bát mì múc ba thìa tương lớn, trộn thật đều, sao cho mỗi sợi mì đều được bọc đẫm nước sốt hoặc Giải Hoàng. Lại ăn kèm thêm chút đồ chua giải ngấy, kiểu như củ cải muối, đậu đũa chua, dưa muối các loại, uống thêm một bát Trần Bì Trà hoặc trà trái cây best-seller của tiệm Thủ Đả Nịnh Mông Trà nhà Âu Dương, cảm giác đó...
Tần Hoài quyết định tối nay sẽ nhắn tin cho Âu Dương, bảo hắn sau này mở cửa tiệm trà sữa sớm một chút, đừng để tận 8 giờ muộn thế mới mở.
Có một vị Tần sư phụ giấu tên nào đó ngày nào cũng phải ăn sáng trước 8 giờ, tiệm trà sữa 8 giờ mới mở cửa đã làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc Tần sư phụ ăn Giải Hoàng Phan Diện.
Giải Hoàng Tương đã có sẵn, trọng tâm của việc trộn nhân lúc này dồn hết vào hải sâm.
Trịnh Tư Nguyên vô cùng cẩn thận, thậm chí có thể dùng từ cẩn trọng để hình dung. Nếu không phải điều kiện không cho phép, hoặc cũng có thể là không cần thiết đến mức đó, thì hắn đã muốn lấy cốc đong, ống nhỏ giọt, cân tiểu ly ra để kiểm soát chuẩn xác lượng gia vị khi trộn nhân hải sâm rồi.
Không ngoài dự đoán của Tần Hoài, trộn nhân hải sâm phải dùng gia vị mạnh.
LVQ8371