"Hình như quả thật đã một thời gian cháu không làm Giang Mễ Niên Cao, cũng đã lâu không làm mấy món Điểm Tâm như Lư Đả Cổn hay Giải Xác Hoàng rồi."
"Giang Mễ Niên Cao thì ngày mai phải làm bánh tổ trước, ngày mốt mới có thành phẩm để ăn. Hứa đại gia, nếu ông rảnh thì PR giúp cháu một tiếng nhé, từ nay về sau cứ sau 11 giờ trưa mỗi ngày sẽ giống như trước đây, Vân Trung Thực Đường sẽ mở bán ngẫu nhiên một vài món Điểm Tâm không cố định."
"Hoan nghênh mọi người đến săn đồ."
Hứa Đồ Cường: !
Đây chính là thông tin nội bộ sốt dẻo nhất đấy!
Là thông tin mà chỉ có người nhà mới được biết!
Haha, Hứa Đồ Cường tôi rốt cuộc cũng nhờ sự nỗ lực cày cuốc của bản thân mà leo lên được hàng người nhà rồi, Vương Lão Căn, tôi chống mắt lên xem sau này ông lấy cái gì ra mà đấu với tôi.
Nếu nói tình yêu không đổi dời của Hứa Đồ Cường đối với Giang Mễ Niên Cao đã khiến Tần Hoài nhận ra thời gian qua hắn vì mải mê hoàn thành Nhiệm Vụ Phụ Tuyến và Nhiệm Vụ Chính Tuyến mà có phần ma chướng, quên mất bổn phận của một đầu bếp điểm tâm, bị các nhiệm vụ do trò chơi ban bố thao túng. Vậy thì nhóm phụ bếp mới đến từ Tri Vị Cư đã cung cấp cho hắn một cơ sở vật chất vững chắc để quay về với bản ngã của một đầu bếp điểm tâm thực thụ.
Trong lúc trò chuyện với Tô Lão Bản, Tần Hoài không hề chủ động mở miệng đòi bao nhiêu người, mà chỉ úp mở ám chỉ rằng khu bếp của Vân Trung Thực Đường rất rộng, không sợ đông người.
Tô Lão Bản đâu phải là cái loại Thiếu Đông Gia bất tài như Hoàng An Nghiêu, ông ấy lập tức hiểu ngay ẩn ý của Tần Hoài, lần này phái hẳn chín người sang đây.
Đoàn giao lưu do Đàm Duy An và Tô Càn - đệ tử ký danh của Chư sư phụ, nhân vật cốt cán của Tri Vị Cư dẫn đầu. Cổ Lực vì được Tần Hoài đích thân điểm mặt gọi tên nên bị Đàm Duy An nhét thắng vào đội. Ba người này được coi là xuất thân dòng chính, sáu người còn lại đều chưa bái sư, nhưng lại cực kỳ cầu tiến và có thiên phú nhất định, là những học việc tỉnh anh có tiềm năng lọt vào mắt xanh của các đại sư phụ để trở thành đệ tử.
Mấy học việc bình thường từng đi giao lưu ở Hoàng Kí lần trước đều không trúng tuyển, có thể thấy trong mắt người của Tri Vị Cư lúc bấy giờ, cái suất đi Hoàng Kí chẳng phải món hời gì nên đám tinh anh mới không thèm đăng ký.
Vì Tô Càn là người có tên tuổi, lại là đệ tử ký danh của Chu sư phụ, nên sau khi đến Vân Trung Thực Đường, Đàm Duy An đã dùng những lời lẽ vô cùng súc tích để giới thiệu về vị phó đội trưởng này.
Hiểu đơn giản thì, đây là một thanh niên con ông cháu cha có thiên phú không tồi.
Dựa vào họ thì không khó để đoán ra, Tô Càn là họ hàng của Tô Lão Bản, cụ thể là con trai của anh họ thứ hai nhà Tô Lão Bản. Quan hệ này được coi là khá gần gũi, so với cái đứa con ông cháu cha nửa mùa như Bùi Hành thì danh chính ngôn thuận hơn nhiều.
Với tư cách là họ hàng của Tô Lão Bản, Tô Càn gần như chắc suất trở thành đệ tử chân truyền tương lai của Chư sư phụ. Sở đĩ hiện tại vẫn lẹt đẹt ở mức đệ tử ký danh, là vì Chu sư phụ có yêu cầu nhận đồ đệ cực kỳ khắt khe, không chỉ đòi hỏi thiên phú mà còn xét nét cả nhân phẩm.
Được công nhận là đệ nhất bạch án trong nước, đồng thời là đầu bếp bạch án có vị thế cao nhất ở Tri Vị Cư, Chu sư phụ được coi là người rất thích thu nhận đồ đệ. Bản thân ông ấy đã có 5 đệ tử chân truyền, cùng với vô số đệ tử ký danh. Trở thành đệ tử ký danh chính là một cột mốc quan trọng, chứng tỏ Chu sư phụ đã ghi nhận thiên phú cũng như thực lực hiện tại của cậu, cấp cho cậu cái tư cách "nhập môn".
Về phần sau này có thể học lên cao để trở thành đệ tử chân truyền hay không, thì phải xem sự nỗ lực về sau và liệu có thể làm nên trò trống gì dưới sự chỉ bảo của Chu sư phụ hay không.
Trong số đông đảo các đệ tử ký danh hiện tại của Chu sư phụ, Tô Càn là người có hy vọng trở thành đệ tử chân truyền thứ sáu nhất. Đồng thời, hắn cũng là một trong những "Quyển Vương" cày cuốc khét lẹt nhất Tri Vị Cư.
Chu sư phụ là một vị đại sư bạch án vô cùng truyền thống và có tư tưởng khá cổ hủ. Khi nhận đồ đệ, ngoài thiên phú ra thì điều ông ấy coi trọng nhất chính là sự chăm chỉ. Có lẽ do ảnh hưởng từ những trải nghiệm thời trẻ của bản thân, nên mãi cho đến tận bây giờ, Chu sư phụ vẫn luôn kiên định với quan điểm lấy cần cù bù thông minh.
Có lẽ ở những ngành nghề khác, thiên phú đóng vai trò quyết định, nhưng Chu sư phụ lại cho rằng trong nghề đầu bếp, ít nhất là với đầu bếp điểm tâm, cứ một phần nỗ lực, một phần mồ hồi thì sẽ đổi lấy một phần thư hoạch. Thiên phú chỉ là tỷ lệ chuyển hóa nỗ lực thành mồ hôi mà thôi, nếu không có điều kiện tiên quyết là sự cố gắng thì tỷ lệ chuyển hóa có cao đến mấy cũng vô dụng.
Đã không dưới một lần ông ấy lớn tiếng khen ngợi sự chăm chỉ của Cổ Lực ngay giữa Tri Vị Cư, đồng thời cũng tỏ ra tiếc nuối cho thiên phú của chàng trai này.
Dạo trước lúc còn ở Hoàng Kí, Đàm Duy An từng kể với Tần Hoài rằng, ông nội Đàm đại sư của hắn khi còn sống có quan hệ thân thiết nhất với Chu sư phụ. Sau khi Đàm đại sư qua đời, Chu sư phụ cũng hết sức chiếu cố hắn và Cổ Lực. Đó cũng chính là lý do tại sao hắn lại nắm trong tay công thức Bách Quả Hãm của Chu sư phụ.
LVQ8371