"Phải đợi đến khi trình độ của con đạt đến một tầm cao nhất định, con mới thực sự thấu hiểu được tầm quan trọng cốt lõi của kỹ năng đao công đối với bếp món mặn, thậm chí là cả bếp bánh. Bây giờ tuy con mới bắt đầu chập chững luyện đao công, nhưng trong thâm tâm con đã lờ mờ nhận thức được đao công quan trọng đến mức nào rồi, nếu không lúc tuyển phụ bếp, con đã chắng săm soi kỹ khoản đao công của họ đến vậy."
"Nhiều lúc không diễn đạt được bằng lời mà chỉ có thể dùng từ 'cảm giác' chưa chắc đã là chuyện xấu, con thốt ra được hai chữ này chứng tỏ con đã thực sự chạm đến nó rồi. Còn người nghe mà vẫn ù ù cạc cạc, chứng tỏ họ chưa vươn tới được cái tầm cảm giác mà họ cần phải có. Thiếu gì đại sư phụ không biết cách sư phạm truyền nghề cho đồ đệ, số lượng đại sư phụ kiệm lời, khô khan lại càng nhiều nhan nhản. Hồi cô học nghề, có những vị sư phụ chẳng biết giải thích thế nào, chỉ đành dùng biện pháp mạnh ép đồ đệ cắm đầu vào luyện tập, nhưng không một ngoại lệ, tất cả họ đều là những người thầy cực kỳ tâm huyết."
Ngay lúc Tần Hoài đang mải mê suy ngẫm, thậm chí thầm nghĩ trong bụng lẽ nào vốn từ vựng của Trịnh Đạt nghèo nàn là do ông ấy quá có ngộ tính, quá nhạy bén với "cảm giác" nên mới chẳng biết diễn tả bằng lời. Ông ấy không phải kiểu người vụng ăn vụng nói, mà là thuộc dạng thiên tài xuất chúng, thì giọng điệu ôn hòa của Tào Quế Hương đột ngột trở nên nghiêm khắc, cứ như thể một giây trước giám thị còn đang tươi cười hỏi trưa nay em ăn ngon không, mặc áo ấm không, giây tiếp theo đã sầm mặt xuống vì phát hiện em lén mặc quần ống bó đi học vậy.
"Lại thả hồn đi đâu rồi, nghe cô nói thì cứ nghe, nhưng tai nghe não không được nghĩ mông lung. Sự tập trung của con không dồn hết 100% vào cái thớt rồi đấy, nếu vừa nãy con không vô tình khựng tay lại, thì giờ đã tự băm cho mình hai nhát dao rồi."
"Xem ra chuyến công tác này cũng ảnh hưởng tới con kha khá đấy, thật sự nên kiếm cho con một vị sư phụ khó tính ngày nào cũng kè kè giám sát mới được."
Tần Hoài bất lực cất giọng: "Tào sư phụ, cô lại gài bẫy con đấy àI”
Tào Quế Hương cười tủm tỉm đáp: "Binh bất yếm trá mà."
"Tiện thể con đang dừng tay, mau ngó xem cục bột cô vừa nhào thế nào. À đúng rồi, camera điện thoại của cô mờ quá hay sao ấy nhỉ? Cô thấy camera bên con nét lắm, con xài điện thoại hãng gì thế? Gửi tên hãng qua đây, để mấy hôm nữa cô bảo con trai đổi điện thoại mới cho."
Tần Hoài vội vàng ghé mắt sang xem cục bột bà ấy vừa nhào xong.
Ở mấy bàn bếp đằng xa cách Tần Hoài một khoảng, Trịnh Tư Nguyên đang cặm cụi đóng vai Tiểu Trịnh sư phụ, dốc sức chuẩn bị Điểm Tâm cho ca chiều và tối nay.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, tối nay đại danh của Tiểu Trịnh sư phụ sẽ lại một lần nữa vang danh khắp giới thực khách Vân Trung Thực Đường.
Bùi Hành và Lý Hoa đang lén lút quan sát Trịnh Tư Nguyên làm Điểm Tâm.
Hai người họ chẳng đui cũng chẳng điếc, liếc mắt một cái là nhìn ra ngay trình độ của Trịnh Tư Nguyên cực kỳ thượng thừa, hơn nữa còn là kiểu thượng thừa của dân được đào tạo bài bản trường lớp đàng hoàng, động tác chuẩn chỉ, quy trình bài bản, chi tiết sắc nét.
Giờ mà không tranh thủ dán mắt vào học lỏm thêm vài chiêu thì đúng là có lỗi với bản thân quá.
"Tôi thắc mắc chuyện này." Trịnh Tư Nguyên nắn nhẹ cục bột vừa ủ xong, hơi khó hiểu liếc nhìn Tần Hoài đang học online ở tít đằng xa: "Dạo này Tần Hoài toàn học online kiểu này suốt à?"
Những lúc Tần Hoài học online, mọi người trong bếp tuyệt đối không làm phiền, thậm chí còn chủ động dạt ra xa để tạo cho hắn một khoảng không gian riêng biệt.
Làm vậy không chỉ để tránh quấy rầy Tần Hoài, mà còn để không nghe rõ nội dung trao đổi giữa hắn và vị giáo viên dạy qua mạng, tránh mang tiếng học lỏm.
Chút ý tứ cơ bản này Bùi Hành và Lý Hoa đều hiểu, họ từng nghe Tần Hoài kể Tào sư phụ có tay nghề cực kỳ cao siêu, bà ấy bằng lòng dạy Tần Hoài không có nghĩa là cũng bằng lòng dạy người ngoài.
Ở trong bếp, bạn có thể nhìn động tác của người khác mà lén học mót vài chiêu, nhưng tuyệt đối không được phép sấn sổ tới nghe lén một cách trắng trợn ngay lúc đại sư phụ đang đích thân truyền nghề cho đệ tử, như thế là quá thiếu tinh tế.
Đây là hành vi học lỏm cực kỳ đáng khinh, đặt ở mấy chục năm trước là bị cả giới đồng nghiệp phỉ nhổ cho không ngóc đầu lên được rồi.
"Hình như là vậy." Bùi Hành không hiểu sao Trịnh Tư Nguyên lại hỏi chuyện này: "Bọn tôi nghe Tần sư phụ kể thì vị Tào sư phụ dạy cậu ấy là một nữ tiền bối đã nghi hưu từ lâu, là người cùng quê với Tần sư phụ. Dịp Tết vừa rồi Tần sư phụ tình cờ gặp bà ấy, Tào sư phụ thấy đao công của Tần sư phụ chán quá nên mới bớt chút thời gian rảnh rỗi chi bảo cho cậu ấy."
Cuối cùng Bùi Hành còn không quên chốt thêm một câu: "Tào sư phụ đúng là người nhiệt tình thật."
Trịnh Tư Nguyên gật gù, hỏi tiếp: "Vậy đao công của Tần Hoài có tiến bộ nhiều không?"
Câu hỏi này Bùi Hành và Lý Hoa thấy hơi khó trả lời, mặc dù ngày nào Tần Hoài cũng luyện đao công, nhưng lúc bắt tay vào làm việc thực sự thì hắn gần như chẳng bao giờ đụng đến khâu thái gọt.
Với trình độ của Bùi Hành và Lý Hoa, họ chỉ lờ mờ nhận ra đao công của Tần Hoài có tiến bộ, thậm chí tiến bộ khá rõ rệt, nhưng chung quy vẫn chỉ quanh quẩn ở mức độ của người mới bắt đầu.
LVQ8371