Ở một góc khuất mà Tần Hoài không nhìn thấy, Bùi Hành lộ ra vẻ mặt gần như tuyệt vọng.
"Là tôi điên rồi hay cái thế giới này điên rồi vậy? Tô Càn chẳng phải đã chắc suất làm đệ tử chân truyền của Chu sư phụ rồi sao? Sao hắn lại đi dẫn đội chứ!"
"Tên này quả thực không phải là người mà. Hắn vào Tri Vị Cư muộn hơn tôi ba năm, thế mà chỉ mất chưa đầy một năm đã vượt mặt tôi rồi. Mỗi sáng lúc tôi mò đến bếp làm việc thì một lồng Điểm Tâm của hắn đã sắp hấp xong, đến lúc tôi chuẩn bị tan làm về nhà thì hắn vẫn còn đang cắm mặt nhào bột trước bàn bếp."
"Chỉ cần Chu sư phụ liếc mắt một cái là hắn đã biết ông ấy muốn uống trà gì, Chu sư phụ hơi nhíu mày là hắn tự biết món Điểm Tâm của mình có vấn đề ở đâu, thậm chí Chu sư phụ chỉ nhìn nhiều thêm một cái về hướng nào đó thôi, hắn cũng đoán được ngay giây tiếp theo ông ấy định nói gì."
"Đàm Duy An đến thì thôi đi, dù sao thời gian mỗi ngày hắn cắm rễ ở Tri Vị Cư cũng kẻ tám lạng người nửa cân với tôi, thế quái nào mà Tô Càn cũng lết xác tới đây vậy?"
"Đến cả trình độ pha trà của hắn cũng xịn hơn tôi nữa!"
Lý Hoa bình tĩnh nhìn Bùi Hành đang vô cùng tuyệt vọng, hỏi: "Trước kia ngày nào cậu cũng tan làm sớm thế á?"
Bùi Hành: "? Đây là trọng tâm của vấn đề à?"
Lý Hoa chẳng thèm để ý đến hắn: "Thảo nào cậu mang tiếng là họ hàng của Bùi sư phụ mà chẳng có vị đại sư phụ nào chịu thu nhận làm đồ đệ."
Bùi Hành hiện tại chỉ muốn phun thẳng một ngụm máu lên mặt Lý Hoa, rồi gào thét chất vấn hắn tại sao đến cái lúc nước sôi lửa bỏng này rồi mà cậu còn thốt ra được mấy lời xát muối vào tim người ta như thế.
Nếu không phải vì cày không lại người ta, thì cái đứa thuộc dạng nửa con ông cháu cha như hắn cũng chẳng đến mức phải cuốn gói bỏ chạy khỏi Tri Vị Cư sớm như vậy.
"Tôi thấy cậu lo xa quá rồi đấy." Lý Hoa nói: "Cho dù là Tô Càn dẫn đội, thì hắn cũng là đệ tử ký danh của Chu sư phụ, không thể nào ở lại chỗ chúng ta lâu được, sớm muộn gì cũng phải về thôi."
"Chúng ta mới là nhân viên chính thức, là người được Tần sư phụ trả lương đàng hoàng cơ mà, cậu sợ cái gì chứ?"
Bùi Hành bừng tỉnh ngộ, ngụm máu chực trào lên tận cổ họng lại bị nuốt ngược vào trong.
"Vậy giờ chúng ta phải làm sao đây?" Bùi Hành đã vứt sạch sành sanh cái chuyện hôm qua hắn định lén lút cày chết Lý Hoa, kết quả bị Lý Hoa cày ngược lại suýt nghẹt thở ra sau đầu.
"Vừa nãy cậu không nghe thấy từ khóa à?” Lý Hoa hỏi: "Bọn họ muốn phụ trách bữa sáng."
"Chúng ta cũng phải phụ trách. Hiện tại trong quán thứ không thiếu nhất chính là đầu bếp điểm tâm, lát nữa tôi sẽ đi xin Tần sư phụ, từ nay về sau ngày nào tôi cũng sẽ đi làm từ 5 giờ sáng."
"Tần sư phụ thích ăn đồ sáng nóng hổi, dạo gần đây tôi cũng học được kha khá bí kíp chiên Quẩy rồi."
Này người anh em, chẳng phải chúng ta là nhân viên chính thức sao? Mắc mớ gì cũng phải cày cuốc vậy?
6 giờ đi làm đã là sớm lắm rồi, giờ còn định cày đến mức 5 giờ đi làm luôn á?
Đánh hơi được ý đồ không muốn cày cưốc cho lắm của Bùi Hành, Lý Hoa nhàn nhạt nhắc nhở: "Đám học việc bình thường ở Tri Vị Cư nếu không được đại sư phụ nào nhận làm đồ đệ, thì sớm muộn gì cũng phải rời khỏi đó thôi.”
"Cậu thử đoán xem, nếu bọn họ đã có kinh nghiệm đi giao lưu, lại còn nộp cả CV cho Tần sư phụ, thì liệu Tần sư phụ có nhận họ vào làm không?"
Bùi Hành: !!!!
SOS!!!
"Lát nữa tôi cũng phải đi xin Tần sư phụ mới được!"
"Giống như cậu, bắt đầu từ ngày mai tôi cũng 5 giờ sáng đi làm! Thú thật với cậu, tôi cũng biết làm đồ ăn sáng sương sương đấy, tôi làm Xíu Mại ngon bá cháy bọ chét luôn!”
Ở một diễn biến khác, Đàm Duy An chẳng hề nhúng tay vào việc làm Điểm Tâm của đám người Tri Vị Cư, rốt cuộc thì hắn am hiểu cái gì, Tần Hoài quả thực đã nắm rõ như lòng bàn tay rồi.
Đàm Duy An bị Tần Hoài tóm cổ lôi đi nghiên cứu Giải Hoàng Tương luôn. Phương pháp nghiên cứu chính là ăn thử Giải Hoàng Phan Diện lần lượt từng bát một.
Chiều nay Trịnh Tư Nguyên đã xào năm loại Giải Hoàng Tương mà hắn và Tần Hoài đều cảm thấy tàm tạm. Mỗi loại Giải Hoàng Tương sẽ được trộn thành một phần để Đàm Duy An nếm thử, ăn không vô thì mỗi bát gắp một đũa, còn ăn được thì cứ chọn bát mình khoái nhất mà chén sạch.
Kết quả là Đàm Duy An đã có một màn phát huy vượt trội, quất sạch sành sanh ba đĩa to đùng.
Hắn ăn ngấu ăn nghiến, húp sùm sụp, Giải Hoàng Tương dính tèm lem đầy miệng, dùng khăn giấy lau chẳng sạch nổi, phải lấy hẳn khăn ướt ra lau. Ai biết chuyện thì rõ là hắn đi cùng đoàn giao lưu của Tri Vị Cư tới đây, chứ người không biết khéo lại tưởng hắn trốn việc lén lút mò tới đây ăn mì mất.
Ba phần Giải Hoàng Phan Diện yên vị trong bụng, Đàm Duy An ợ một cái rõ to.
"Sao hai người biết tôi khoái ăn Giải Hoàng Phan Diện thế? Nói cho mà nghe, Giải Hoàng Tương không chỉ trộn mì mới ngon đâu, trộn cơm ăn mới gọi là đỉnh của chóp. Bữa nào hai người thử trộn cơm xem, ngon nhức nách luôn. Hồi nhỏ tôi ăn cơm trộn Giải Hoàng Tương phải quất hết cả một chậu to cơ đấy."
"Hồi ông nội tôi còn sống, cứ đến tháng 11 hàng năm là ông lại làm nhiều Giải Hoàng Tương lắm. Làm tận hai loại cơ, một loại chỉ bảo quản được hai ba tháng, ăn loanh quanh dịp Tết xong là hỏng."
"Loại kia thì giữ được đến tận tháng 8 năm sau, cơ mà thường thì chẳng bao giờ trụ được đến lúc đấy, tầm tháng 4 là tôi đã xơi tái sạch sành sanh rồi."
LVQ8371