Lục Đậu Cao mà lại ăn nóng á?
Một yêu cầu thật độc lạ, một câu nói nghe quá đỗi xa lạ.
Tần Hoài sững người, thấy Hàn Quý Sơn thực sự rất thèm, lại nhớ đến phong cách ăn uống thường ngày của anh, cảm thấy Hàn tổng cũng chẳng phải người câu nệ hình thức, bèn gật đầu: "Về lý thuyết thì cũng được, nhưng Lục Đậu Cao thường phải đúc khuôn xong mới ăn."
"Tôi khuyên anh đúc khuôn xong nên bỏ vào tủ lạnh ướp lạnh một lúc, ăn sẽ ngon hơn nhiều."
Ăn trực tiếp thế này thì đâu phải Lục Đậu Cao, nó chỉ là một mớ đậu xanh nghiền nhuyễn thôi.
Hàn Quý Sơn ngớ người: "Tục Đậu Cao không phải ăn lúc còn nóng sao?”
Tần Hoài: "... Nếu anh thích thì ăn nóng cũng được, nhưng cẩn thận kẻo bỏng nhé, hỗn hợp đậu xanh vừa đảo xong nóng lắm đấy."
Thấy Hàn Quý Sơn vẫn còn đang ngẩn tò te, Tần Hoài dứt khoát lấy hai cái đĩa nhỏ, múc cho hắn và Vương Tĩnh mỗi người một đĩa. Lúc múc hắn cố ý dàn đều hỗn hợp đậu xanh ra cho nhanh nguội.
Hàn Quý Sơn bưng hai đĩa đậu xanh về, cùng Vương Tĩnh thưởng thức.
"Tĩnh Tĩnh, Tần sư phụ bảo đậu xanh vừa xào xong khá nóng, dặn chúng ta lúc ăn phải cẩn thận. Với lại lúc nãy Tần sư phụ nói Lục Đậu Cao phải để lạnh..."
Vương Tĩnh căn bản chăng thèm để ý đến chồng, cứ cắm cúi ăn lấy ăn để, ăn ngon lành say sưa, miệng không ngớt lời khen ngợi.
"Ưm, tuy hơi nóng, nhưng cái hương vị này... mùi đậu xanh nồng nàn, lại thêm độ mịn màng xen lẫn chút sàn sạt, ngậm vào miệng âm ấm, đây mới chính là cái món Lục Đậu Cao không quá ngọt cũng chẳng quá nhạt, thanh tao nhưng vẫn có vị ngọt nhẹ, lại ngập tràn mùi đậu xanh mà em muốn ăn chứ!"
Hàn Quý Sơn âm thầm nuốt nốt những lời định nói vào bụng, bắt đầu cắm mặt ăn như hổ đói.
Chỉ một miếng.
Hàn Quý Sơn:!
Lục Đậu Cao lại có thể ngon đến thế này saol
Ăn ăn ăn!
Lúc Trần Công bước vào Thân Tử Trù Phòng, đập vào mắt chính là cảnh tượng này.
Hàn tổng - Hàn Quý Sơn kính yêu của hắn đang vùi đầu xúc lấy xúc để một đĩa hỗn hợp sền sệt màu xanh lục không rõ là thứ gì.
Còn Vương tổng - Vương Tĩnh đáng kính của hắn lại đang tao nhã nhai nuốt từ từ một đĩa hỗn hợp sền sệt màu xanh lục tương tự.
Người đã giúp hắn thức tỉnh, hiện tại được coi là người bạn chí cốt đúng nghĩa của hắn - Tần sư phụ Tần Hoài, thì đang mang vẻ mặt cạn lời đảo hỗn hợp đậu xanh trong chảo, thỉnh thoảng lại ném ánh mắt đầy dấu chấm hỏi về phía Hàn Quý Sơn và Vương Tĩnh.
Khoan đã, hỗn hợp đậu xanh đang đảo trong chảo.
Đừng nói Hàn tổng và Vương tổng đang ăn hỗn hợp đậu xanh chưa tạo hình đấy nhé?
Tại sao bọn họ không ăn Lục Đậu Cao đã được đúc khuôn đằng kia?
Trong lòng Trần Công cũng nổi lên một đống dấu chấm hỏi, nhưng ngoài mặt vẫn không tỏ vẻ gì.
Thấy Trần Công đến, Hàn Quý Sơn mừng rỡ, kéo ngay một cái ghế cho anh ta ngồi, còn đặn anh ta nhất định phải nếm thử đậu xanh vừa xào xong vì nó cực kỳ thơm, anh ta và Vương Tĩnh đã quất luôn mấy đĩa rồi.
Trần Công: ...
Kể từ khi tỉnh lại, lòng trung thành của Trần Công đối với Hàn Quý Sơn chẳng hề vơi bớt, nhưng cái độ cuồng sếp mù quáng thì không còn sâu đậm như trước nữa.
Hắn lẳng lặng bước tới lấy đĩa, tiện thể thì thầm buôn chuyện với Tần Hoài vài câu.
"Thực ra bình thường lúc làm việc Hàn tổng vẫn rất..." Hắn vẫn muốn vớt vát hình tượng cho sếp mình vài câu.
"Vừa nãy tôi còn nghỉ ngờ Hàn tổng có khi là một Tỉnh Quái siêu phàm ăn.” Tần Hoài mặt không cảm xúc nói, "Cho nên tôi đã hỏi anh ấy một câu."
"Tôi hỏi anh ấy còn tâm nguyện gì khác không."
"Tôi biết hỏi vậy thì hơi đường đột, nhưng tôi cũng hiểu Hàn tổng là người sống rất chân thật, anh ấy sẽ không bắt bẻ câu chữ của người khác trong đời sống thường ngày đâu, nên tôi do dự một chút rồi vẫn quyết định hỏi."
"Rồi sao nữa?" Trần Công cũng tò tò.
"Hàn tổng bảo anh ấy muốn xin thêm đĩa nữa."
Hắn ngẫm nghĩ một lát, đành phải cố giải thích thêm: "Hàn tổng chính là như vậy... anh ấy không câu nệ tiểu tiết. Tính cách này thật ra lại rất hay, nhiều đối tác làm ăn đều thấy Hàn tổng thắng thắn, hào sảng, không chơi mưu hèn kế bẩn nên rất thích làm việc với anh ấy. Hơn nữa năng lực chuyên môn của Hàn tổng cực kỳ đáng nể, trong công việc hiếm khi để xảy ra sai sót, nhờ thế mà bao năm qua Hảo Vị Đạo mới phất lên mạnh mẽ như vậy.”
Tần Hoài thở dài thườn thượt: "Tôi biết chứ, tôi cũng công nhận Hàn tổng là người vô cùng tốt."
"Tôi chỉ hơi tiếc vì anh ấy không phải Tinh Quái, chứ nếu là Tinh Quái thì nhiệm vụ của anh ấy chắc chắn dễ hoàn thành lắm."
Trần Công mỉm cười: "Tôi nghĩ Tần sư phụ anh cũng không cần phải để bản thân bị trói buộc bởi mấy cái nhiệm vụ đâu."
"Đâu phải trò chơi nào cũng cần phải phá đảo hoàn hảo, 12 thẻ bài đồ giám cũng chẳng bắt buộc phải gom đủ. Cuộc đời mỗi người đều là do họ tự định đoạt, sự thất bại của mỗi Tinh Quái cũng là lựa chọn của chính họ, anh không cần phải tự tạo áp lực cho mình."
"Cho đù một ngày nào đó anh thực sự gặp phải một Tỉnh Quái mà bản thân bất lực không thể giúp được như La tiên sinh, thậm chí tình trạng của Tỉnh Quái đó còn bết bát hơn, đã bước vào kiếp cuối cùng và nắm chắc cái kết thảm bại, thì đó cũng là lựa chọn của người ta, chăng ai trách được anh đâu.”
"Đừng tự tạo gánh nặng tâm lý cho mình làm gì."
"Tôi biết mà." Tần Hoài gật đầu, "Chuyện này Hồng tỷ và Khuất Tĩnh cũng từng nói với tôi rồi."
Vừa dứt lời, một mẻ đậu xanh nghiền nóng hổi lại ra lò.
Tần Hoài cầm lấy cái đĩa trên tay Trần Công, múc cho hắn một phần: "Giờ đang nóng lắm, để lát nữa hẵng ăn."
LVQ8371