"Sáng nay có phải cậu đã tiết lộ với Đàm Duy An là tôi đang cần thêm phụ bếp không?”
Vừa rồi Tô Lão Bản nói ông ấy nghe Đàm Duy An kể chuyện Tần Hoài cần phụ bếp vào sáng nay. Buổi sáng Tần Hoài cũng nói y như vậy, có điều những lời đó là nói lúc tán gẫu với Trịnh Tư Nguyên.
Không cần phân tích nhiều, nghĩ bằng đầu gối cũng biết Trịnh Tư Nguyên chắc chắn đã cố tình tuồn tin cho Đàm Duy An.
"Nói rồi." Trịnh Tư Nguyên gật đầu: "Chẳng phải cậu đang cần phụ bếp của Tri Vị Cư sao? Vừa hay Tri Vị Cư lại chẳng thiếu nhất là phụ bếp. Mỗi năm Tri Vị Cư đều có lượng lớn học việc mộ danh đến ứng tuyển, sau khi trúng tuyển sẽ ở lại làm tạp vụ. Nếu ai có thiên phú xuất chúng thì sẽ được các đại sư phụ trong tiệm thu nạp làm đệ tử hoặc ký danh đệ tử. Còn nếu mãi mà chưa bái sư thành công, đa số những học việc này sẽ cố bám trụ ba bốn năm rồi từ bỏ, xin nghỉ việc rời khỏi Tri Vị Cư để sang nhà hàng khác kiếm một công việc có mức lương cao và tử tế hơn."
"Tri Vị Cư là một nhà hàng kiểu truyền thống cực kỳ chuẩn mực, tất cả học việc đều phải rèn luyện từ những kỹ năng cơ bản nhất, nổi tiếng là chịu thương chịu khó. Vì thế, những nhân viên nghỉ việc ở Tri Vị Cư, cho dù chỉ là học việc cũng được các nhà hàng lớn săn đón nồng nhiệt."
"Triết lý hoạt động như vậy đã giúp danh tiếng của Tri Vị Cư vang xa. Dù bản chất chỉ là một nhà hàng, nhưng xét theo một khía cạnh nào đó, họ cũng có thể coi là học trò rải khắp thiên hạ. Trong các nhà hàng trên cả nước, có rất nhiều đầu bếp và học việc xuất thân từ Tri Vị Cư, ngay cả Vân Trung Thực Đường cũng vậy, Bùi Hành và Lý Hoa chắng phải đều là đầu bếp ra lò từ Tri Vị Cư sao?"
"Tôi biết." Tần Hoài nói, "Nhưng tôi vẫn không hiểu tại sao cậu lại cố tình kể chuyện này với Đàm Duy An. Cậu nói với anh ta chẳng phải là để mượn lời anh ta xin người từ chỗ Tô Lão Bản sao? Làm vậy e là không hay lắm, tôi với Tô Lão Bản cũng chẳng thân thiết gì, cùng lắm chỉ là có add WeChat của nhau thôi."
"Cậu vẫn chưa hiểu ý tôi rồi." Trịnh Tư Nguyên ngừng tay, quyết định phổ cập cho cái kẻ xuất thân nửa mùa như Tần Hoài một chút về quy tắc mượn người trong ngành: "Với mô hình này, thứ Tri Vị Cư dư dả nhất chính là học việc."
"Tuy yêu cầu của cậu đối với phụ bếp rất khắt khe, nhưng chất lượng học việc của Tri Vị Cư cũng cực kỳ tốt. Về cơ bản, cứ là người xuất thân từ Tri Vị Cư thì đều đáp ứng được tiêu chuẩn của cậu."
"Cậu rất khó có thể tìm được ở đâu ngoài Tri Vị Cư một số lượng lớn phụ bếp vừa phù hợp với yêu cầu, lại vừa thật thà, chăm chỉ và chịu khó như vậy."
ho: ^Txz 3 ý ý ~ H4 Ụ .^ :^ , ` An z ¬ 3 ~x.~.^£ Mà Tô Lão Bản chắc chắn cũng rất sẵn lòng xúc tiến việc giao lưu này, bởi vì nó mang lại hiệu quả rất rõ rệt.
"Hiệu quả này ai cũng có thể nhìn thấy rõ. Mấy người Đàm Duy An đi giao lưu vài tháng, tài nấu nướng có thể nói là thăng hạng vùn vụt. Với trình độ của Đàm Duy An mà còn tiến bộ đến mức mắt thường cũng nhận ra, thì huống hồ gì là những phụ bếp bình thường khác."
"Có lẽ cậu thấy mỗi sáng đến bếp, lần lượt nếm thử Điểm Tâm do bọn học việc làm, sau đó nhận xét và chỉ bảo là một chuyện hết sức bình thường và chẳng có gì phiền phức. Nhưng đó là vì cậu chưa nhận đồ đệ, cậu rảnh rỗi nên mới có thời gian đi chỉ điểm cho những đầu bếp chẳng có chút quan hệ gì với mình."
"Còn đối với các đại sư phụ ở Tri Vị Cư, họ có rất nhiều đệ tử thân truyền cần phải cầm tay chỉ việc. Những học việc không được họ để mắt tới vì thiếu thiên phú, nói trắng ra cũng chỉ là nhân viên quèn trong bếp mà thôi. Hôm nào vui vẻ nổi hứng thì họ chỉ bảo một hai câu, lúc bận rộn thì bơ luôn người ta cũng là chuyện hết sức bình thường. Đối với học việc ở Tri Vị Cư, ba bốn ngày mà được đại sư phụ chỉ điểm cho một câu thì đã coi như trúng số độc đắc rồi."
"Chắc Đàm Duy An chưa kể với cậu đâu, đợt Tết anh ta cứ đi khoe khoang khắp nơi chuyện tay nghề nấu nướng thăng hạng vùn vụt sau đợt giao lưu ở Hoàng Kí. Anh ta bảo rất nhiều học việc của Tri Vị Cư, thậm chí cả đệ tử ký danh của các đại sư phụ đều đang tiếc đứt ruột vì trước đó không giành được suất đi Hoàng Kí giao lưu học hỏi. Ban đầu họ cứ tưởng sang Hoàng Kí chỉ để làm cu li tạp vụ, ai dè lại là khóa tu nghiệp nâng cao tay nghề nấu nướng, sớm biết có chuyện tốt thế này thì hồi đó có sứt đầu mẻ trán họ cũng phải giành đi cho bằng được."
Nếu không phải vì đang ở trong bếp vò đầu bứt tai thì hơi mất vệ sinh, Tần Hoài thật sự rất muốn gãi đầu một cái, sau đó chốt hạ một câu rằng hắn thật sự không thể nào hiểu nổi cái đám đầu bếp xuất thân từ Tri Vị Cư các
Thích ganh đua cạnh tranh đến mức này cơ à?
Tần Hoài bất giác ngoái đầu nhìn Bùi Hành và Lý Hoa đang cắm cúi làm Điểm Tâm.
Thảo nào hai người này lại bị đào thải, so với mấy vị "Quyển Vương" thích cạnh tranh ở Tri Vị Cư, Bùi Hành và Lý Hoa quả thực cày chưa đủ đô.
"Chẳng qua là cậu chưa từng lên tiếng thôi. Chứ nếu cậu mà lỡ miệng nhắc đến chuyện này lúc tán gẫu với Đàm Duy An, thì y như rằng ngày hôm sau Tô Lão Bản sẽ đóng gói cả một đội học việc gửi thẳng đến Vân Trung Thực Đường làm phụ bếp để giao lưu học hỏi ngay."
Tần Hoài: "... Tôi vẫn cứ thấy hình như mình đang chiếm hời quá thì phải?”
"Người ta lặn lội tới đây tự lo lộ phí, tự túc tiền nhà, tiền lương tôi cũng chẳng phải trả, tôi cứ thế mà xài chùa thì có vẻ hơi kỳ cục nhỉ?"
LVQ8371