"Ngày mai tôi còn phải đến Phúc Ký, tôi đi ngủ trước đây." Giang Vệ Quốc nói.
"Khoan hẵng ngủ, mày chỉ cho tao xem cái chợ đen đó rốt cuộc nằm ở xó nào đã, ngày mai tao phải đi đổi tiền."
"Tôi đi cùng cậu."
"Chẳng phải mày phải đến Phúc Ký sao?"
"Chợ đen mở cửa sớm."
“Tôi sợ cậu lọt vào chợ đen lại nổi máu tham... Khu đó là địa bàn của Thanh Bang, chọc vào bọn họ thì chúng ta có 13 cái mạng cũng đền không nổi đâu."
"Trông tao có vẻ hám tiền thế cơ à?"
"Cậu có."
"Thôi được rồi, tao hám tiền."
Tối đến, vì sợ tàn lửa bắn ra bén vào rơm rạ, đám trẻ ăn mày cẩn thận dập tắt lửa rồi mới cuộn tròn vào nhau, vùi mình trong đống rơm rạ đi ngủ.
An Du Du một mình bao thầu chỗ ngon nhất, nằm dang tay dang chân đánh giấc. Đợi đến khi tất cả mọi người đã chìm vào giấc ngủ, tiếng hít thở đều đều vang lên, cô bé mới hậm hực bật đậy, ngước nhìn vầng trăng sáng vằng vặc qua cái nóc nhà thủng lỗ chỗ.
Sau đó ẻm móc cái túi vải bảo bối trong ngực áo ra, mượn ánh trăng soi kỹ tờ bảng Anh từ đầu đến chân một lượt. Ẻm nâng niu tờ tiền trên tay, hít một hơi thật sâu như vừa hạ quyết tâm làm chuyện động trời gì đó, rồi cẩn thận gói ghém tờ bảng Anh cất đi.
Cuối cùng, An Du Du vùng vằng nằm phịch xuống, trằn trọc lăn lộn cố tình tạo ra tiếng động ồn ào, rồi hậm hực lườm Giang Vệ Quốc đang nằm cách đó một đoạn.
Ẻm bật dậy, hùng hổ lết tới chỗ Giang Vệ Quốc, bồi cho hắn một cước. Hắn không tỉnh, chỉ khẽ trở mình, lúc này An Du Du mới nguôi giận lóc cóc về chỗ ngủ.
Trạng thái trước khi nhắm mắt của ẻm, Tần Hoài nghe rõ mồn một tiếng thở dài thườn thượt xót xa: "Tiền của tao ơi!"
Tờ mờ sáng hôm sau, đám trẻ ăn mày đã lục đục gọi nhau đậy, kéo nhau ra bờ sông móc bùn non, ngoan ngoãn chầu chực đợi An Du Du thức giấc.
Thực ra An Du Du đã tỉnh rụi từ lâu rồi. Tần Hoài nãy giờ vẫn ngồi xổm bên cạnh, phát hiện ngay từ lúc đứa ăn mày đầu tiên lóp ngóp bò dậy là mí mắt ẻm đã giật giật, nhịp thở cũng chẳng còn đều đặn như lúc ngủ say nữa. Cơ mà chắc vì cái sĩ diện hão của bậc đại ca, An Du Du kiên quyết bám trụ đến phút chót mới chịu mở mắt.
Đợi đến khi con bé Tiểu Thập è ạch bưng nắm bùn cuối cùng về đến miếu hoang, An Du Du mới từ từ mở mắt, uể oải ngồi dậy.
"Đại ca, anh dậy rồi à!" Tiểu Thập hớn hở nâng niu đống bùn chạy tót đến trước mặt An Du Du: "Bùn này em vừa moi dưới sông lên đấy, gạch đá với cành cây rác rưởi bên trong em nhặt sạch sành sanh rồi!"
"Ừ." An Du Du gật gù, bốc một nắm bùn trát thẳng lên tay.
Trát hết đống bùn trên tay Tiểu Thập, An Du Du đủng đỉnh đi tới bãi tập kết bùn, tiếp tục trát lên mặt, rồi đến cổ, bả vai, cánh tay. Tóm lại là cứ chỗ nào hở ra là trát tuốt, trát một lớp dày cộp, mà lại còn phải trát nham nham nhở nhở, chứ trát đều tay quá người ta nhìn phát biết ngay là đồ pha ke.
Cuối cùng ẻm còn không quên bốc thêm một nắm bôi lên tóc, tiện tay vò cho cái tổ quạ trên đầu càng thêm xơ xác.
Thế là một tên ăn mày dơ dáy bẩn thỉu đến mức chó chê mèo mửa, cách 5 mét không ai dám lại gần đã chính thức ra lò.
Đợi An Du Du make-up xong xuôi, đám đàn em mới rục rịch bắt đầu trát bùn lên người, cũng học đòi theo phong cách trát bừa trát bãi của đại ca. Rõ ràng là trình độ của đám loi choi này xách dép cho An Du Du, thao tác lóng ngóng vụng về, chỗ cần mỏng thì lại trát dày cộp, chỗ cần trát cho đen thui thì lại bôi mỏng dính.
Đứa nào make-up fail quá, An Du Du còn phải xắn tay áo lên đích thân thị phạm chỉ đạo nghệ thuật.
Có chuyên gia tư vấn tận tình, đảm bảo chất lượng khỏi bàn.
Chẳng mấy chốc, team của An Du Du đã lột xác thành mười hai đứa ăn mày và một anh chàng Giang Vệ Quốc.
An Du Du vắt cái túi vải lên vai chuẩn bị vào thành phố hành nghề, vừa quay đầu lại thì đập ngay vào mắt là Giang Vệ Quốc đang đứng bên cạnh với bộ dạng sạch sẽ tươm tất. Ẻm lập tức điên tiết, trên mặt viết rõ mấy chữ to đùng "thằng đàn em của tao thế mà dám phản bội giai cấp".
"Sao người mày sạch bong thế hả?!" An Du Du quát ầm lên, rồi sực nhớ ra Giang Vệ Quốc đã kiếm được việc làm đàng hoàng, không cần đi ăn xin nữa, giọng điệu lập tức xìu xuống, chỉ còn đọng lại chút hậm hực: "À ừ, mày không cần trát."
Sau đó An Du Du cứ trân trân nhìn Giang Vệ Quốc, cố dùng ánh mắt chân thành để cảm hóa thằng đàn em, xúi hắn quẹt tí bùn lên mặt cho hòa đồng với tập thể.
Giang Vệ Quốc: "... Làm tạp vụ ở Phúc Ký, sạch sẽ là tiêu chí hàng đầu."
Nghe vậy An Du Du mới chịu thôi.
Trước lúc xuất phát, An Du Du phân công rõ ràng đối tác và địa bàn hoạt động cho từng đứa đàn em, cứ hai đứa ghép thành một tổ, như vậy đi xin ăn vừa dễ bề chiếu cố nhau, lúc cần diễn sâu cũng có đứa tung đứa hứng.
"Đi sớm về sớm, thấy mặt trời sắp lặn là phải co giò chạy về ngay. Đừng có học cái thói của thằng Tiểu Nhất hồi trước, lúc chạy nhớ mở to mắt ra mà nhìn đường, bị xe tông chết là không có xu nào đền mạng đâu đấy."
"Rõ thưa đại ca!" Đám đàn em đồng thanh hô to, rồi xách theo mấy cái bị rách te tua rồng rắn kéo nhau vào thành phố cày KPI.
An Du Du dẫn đầu, kéo theo Giang Vệ Quốc hùng đũng oai vệ khí thế ngút trời thằng tiến đến chợ đen. Đoạn đường trước khi vào thành phố là do An Du Du đi trước dẫn đường.
Đã mang tiếng là đại ca, thì dù có mù tịt đường đi lối lại An Du Du cũng phải ưỡn ngực đi trước dẫn đường cho bằng được.
LVQ8371