Tần Hoài nghe An Du Du nói thế thì yên tâm hăn. Em ấy không phải đầu bếp chuyên nghiệp, càng chắng phải nhà phê bình ẩm thực có tiếng, nhưng em ấy là một người làm công ăn lương thực thụ, hơn nữa còn là kiểu người làm công lương ba cọc ba đồng.
Lục Đậu Cao của hắn vốn dĩ là làm ra để phục vụ cho tệp khách hàng giống như An Du Du mà.
Dành cho những thực khách có túi tiền eo hẹp, công việc bận rộn, nhưng lại muốn nhâm nhi chút Điểm Tâm vừa rẻ vừa ngon để xua tan đi áp lực công việc sau một ngày dài.
Tần Hoài cười bảo: "Thích ăn thì cũng đừng ăn dạng nghiền này nữa, giờ nó chỉ là đậu xanh nghiền chưa đổ khuôn thôi, đợi đúc khuôn xong đem cất vào tủ lạnh ướp mát một lúc rồi hẵng ăn, đảm bảo hương vị sẽ ngon theo một kiểu khác đấy."
"Nếu thích thì lúc tan làm cầm một phần về nhà mà ăn. Lát nữa anh sẽ bảo với Hoàng Tịch một tiếng, bắt đầu từ hôm nay, mỗi nhân viên của Vân Trung Thực Đường lúc tan ca đều có thể lấy một phần Lục Đậu Cao lạnh mang về, cứ coi như là phúc lợi nhân viên đi."
"Cảm ơn sẽ... à nhầm Tần sư phụ!”
Xào xong đậu xanh nghiền, những khâu tiếp theo chẳng còn là việc của Tần Hoài nữa. Dù là ép khuôn, gõ khuôn hay tống Lục Đậu Cao đã thành hình vào tủ lạnh ướp mát, tất cả đều là việc của nhóm phụ bếp.
Tần sư phụ - người cực kỳ giỏi sai vặt phụ bếp - bắt đầu chuyển sang nặn Tứ Hỉ Thang Đoàn.
Đến đây chắc sẽ có người thắc mắc, tại sao quy trình làm Tứ Hỉ Thang Đoàn lại được xếp trước Bánh Bao Tửu Nhưỡng và Tam Đinh Bao? Là vì lợi nhuận của Tứ Hỉ Thang Đoàn cao hơn à?
Không hề, đơn giản là vì sắp đến giờ cơm trưa rồi.
Đám thực khách đang háu đói ở Vân Trưng Thực Đường có thể nhịn ăn Tam Đinh Bao và Bánh Bao Tửu Nhưỡng vào bữa trưa, nhưng tuyệt đối không thể sống thiếu một bát Tứ Hi Thang Đoàn nóng hổi.
Tiểu Tần sư phụ chu đáo chắc chắn sẽ nặn đủ số lượng Tứ Hỉ Thang Đoàn trước 12 giờ trưa, để giúp hội dân văn phòng rủng rỉnh tiền bạc, cày cuốc cả buổi sáng chỉ chực chờ đúng một bát Tứ Hỉ Thang Đoàn này để sạc pin tiếp tục chiến đấu.
Đồng thời cũng để cho các ông bà lão chạy bộ buổi sáng, những người đã đến ngồi chực sẵn ở Vân Trung Thực Đường từ 6 giờ sáng và dài cổ chờ đợi cả buổi, được thưởng thức món Điểm Tâm "signature" mới nhất của Tiểu Tần sư phụ.
Đó là câu chuyện của mấy ngày trước.
Hôm nay, Hứa Đồ Cường - người cũng đến cắm chốt ở Vân Trung Thực Đường từ 6 giờ sáng như mọi khi - đã nhạy bén đánh hơi thấy có điều gì đó sai sai.
Ông phát hiện đám nhân viên phục vụ của Vân Trung Thực Đường hình như đang được hưởng đặc quyền, họ đang lén lút chuyền tay nhau mấy miếng bánh nhỏ màu xanh lá cây đầy bí ẩn rồi ăn vụng.
Ngay cả Hoàng Tịch cũng đang nhai ngấu nghiến.
Hứa Đồ Cường liếc nhìn đồng hồ.
11 giờ 32 phút.
Cái giờ này mà lại lén lút ăn Điểm Tâm, có biến chắc luôn!
Hứa Đồ Cường làm ra vẻ tình cờ rướn cổ ngó ra quầy phục vụ, phát hiện nhân viên đang bày Lục Đậu Cao. Từng phần Lục Đậu Cao đã được gõ khỏi khuôn nằm ngay ngắn trên những chiếc đĩa nhỏ. Đĩa đựng có hai loại, đĩa nhỏ xếp 4 miếng, đĩa to hơn chút thì xếp 6 miếng. Miếng Lục Đậu Cao nào cũng bé xíu xiu, đúng kiểu người lớn ăn thì thòm thèm, mà trẻ con ăn thì vừa vặn.
Vân Trung Thực Đường lại ra mắt món Điểm Tâm dành cho trẻ em nữa à?
Hứa Đồ Cường vô cùng tò mò.
La Bốc Cao hồi trước được đám trẻ con mê mẩn đến mức nào, Hứa Đồ Cường thừa biết. Nhà ông cũng có một đứa cháu ngoại, cứ đến cuối tuần là thằng bé hận không thể đóng cọc luôn ở Vân Trung Thực Đường, cứ lẵng nhẵng bám đuôi An Du Du gọi một tiếng "chị La Bốc Cao", hai tiếng "chị La Bốc Cao".
Chỉ là hai ngày nay hắn đi thành phố A nấu tiệc bên ngoài, người nêm nếm gia vị cho La Bốc Cao bị đổi thành Lý Hoa, thế nên La Bốc Cao do An Du Du chiên không còn ngon như lúc trước, thành ra mới bớt hot đi đôi chút.
Thấy Hứa Đồ Cường cứ rướn cổ nhìn chằm chằm ra quầy phục vụ, Đinh Nãi Nãi cũng tò mò ngó theo một cái, hỏi: "Ông thích ăn Lục Đậu Cao à?”
Với kinh nghiệm của một cựu hiệu trưởng trường mầm non, Đinh Nãi Nãi chỉ cần liếc mắt là nhận ra ngay mấy miếng bánh nhỏ xinh bày trên quầy chính là Lục Đậu Cao.
"Tôi đoán chắc là Lục Đậu Cao do Tiểu Tần sư phụ làm đấy." Hứa Đồ Cường bình tĩnh phân tích.
Ngồi trong Vân Trung Thực Đường có thể nhìn thẳng qua cửa kính để thấy cảnh tượng bên trong bếp, nhưng thế không có nghĩa là có thể soi rõ mồn một từng hành động của mọi người trong đó.
Bàn bếp mà hắn thường dùng để nhào bột khá gần cửa sổ, các ông bà lão muốn xem là thấy ngay. Còn khu vực bếp xào thì nằm tít bên trong, xa tít tắp, trừ phi cố tình rướn cổ lên dán mắt vào cửa sổ mà nhìn, bằng không đố ai biết đầu bếp đang xào cái giống gì.
Các ông bà lão chạy bộ buổi sáng hàng ngày đã qua cái thời kỳ tò mò đán mắt vào cửa sổ xem người ta nấu nướng từ lâu rồi, bây giờ ngày nào họ cũng ngồi trong nhà ăn chi để buôn dưa lê bán dưa chuột, thuần túy chờ Điểm Tâm ra lò mà thôi.
Nghe Hứa Đồ Cường phân tích vậy, Đinh Nãi Nãi hơi ngạc nhiên, hạ giọng hỏi: "Sao ông lại nghĩ thế?"
Hứa Đồ Cường cũng thì thầm: "Tôi vừa thấy con bé Tiểu Hoàng ăn vụng kìa."
"Bình thường Điểm Tâm của Tiểu Bùi với Tiểu Lý bán đến chiều mà ế, nhân viên lôi ra ăn vụng là chuyện bình thường. Nhưng cái giờ này mà Tiểu Hoàng đã ăn vụng rồi, chứng tỏ món Điểm Tâm này cực kỳ ngon, tám chín phần mười là do Tiểu Tần sư phụ đích thân làm." Hứa Đồ Cường suy luận cực kỳ logic.
LVQ8371