Thế mà bây giờ, cái bánh bao bình thường này lại xông lên tát thẳng vào mặt bạn một cú đau điếng, rồi túm lấy cổ áo bạn hung hăng gằn từng chữ:
Mày bảo ai là bánh bao bình thường hả? Mày thử nói lại xem, ai bình thường?!
Sau đó chiếc bánh bao ấy còn ưỡn ngực, chỉ vào Bánh Bao Tửu Nhưỡng bên cạnh quát lớn: Mày mở to mắt ra mà nhìn anh em tao xem, anh em tao có bình thường không?
Người ăn bánh bao nhất thời cạn lời, những lời hòa giải định thốt ra cũng đành nuốt ngược vào trong, ánh mắt không còn dán chặt vào ông bạn đang say rượu làm loạn nữa, mà chuyển hướng sang chiếc Bánh Bao Tửu Nhưỡng trên đĩa.
Cái bánh bao này đã ngon đến mức này rồi, vậy còn chiếc Bánh Bao ngửi thôi đã thấy thơm lừng này thì sao?
Chẳng phải ông bạn mình đang chê bai mỉa mai sao? Đã vậy thì, mình có thể xử lý luôn phần của ông ấy được không nhỉ?
Cái gì? Ông bảo ban nãy tôi kêu ăn no rồi ấy hả?
Không giống nhau, ban nãy là mới no tám phần, bánh bao trôi xuống bụng là no chín phần rưỡi, hai cái còn lại vừa khéo lấp nốt nửa phần trống cuối cùng.
Những người đang đợi nghe giải thích mấy chục giây sau cũng load kịp, vội vàng ra tay. Người bạn kia biết không thể chần chừ thêm nữa, tọng nốt miếng bánh bao cuối cùng vào miệng, sau đó vươn đũa gắp thêm một cái.
Ông ta đã ra mặt khuyên can rồi, ăn thêm của bạn một cái bánh bao thì có gì sai đâu!
Vị Phó tổng Kim Tiêu phát hiện những người cùng bàn đột nhiên đều bắt đầu cắm cúi gặm bánh bao: ?
Ngon đến thế cơ à?
Vãi nồi, đứa nào gắp mất bánh bao phần ông ta rồi, ăn tham thế!
Tình trạng tranh ăn này chỉ xảy ra ở một số ít bàn tiệc, đa số các bàn khác vẫn vô cùng hài hòa, mỗi người một cái.
Mấy bàn khác xảy ra tình trạng tranh ăn là do có người bảo mình thật sự no rồi, không muốn ăn nữa, xua tay từ chối.
Thế là mấy cái Tam Đinh Bao và Bánh Bao Tửu Nhưỡng dư ra liền bị những người cùng bàn chia chác sạch sẽ, miệng liên tục nói lời cảm ơn, bảo sức ăn của cậu ít thế, lần sau tôi lại ngồi chung mâm với cậu nhé.
Chẳng phải cậu bảo cậu ăn no rồi sao?
Lại nhìn sang vị khách vừa rêu rao giảm cân không ăn tinh bột: ?
Chẳng phải cô bảo cô đang giảm cân không ăn tinh bột sao?
Trong bữa tiệc ngày hôm nay, rốt cuộc còn có gì là thật nữa không?
Cô em út Hàn Quý Sơn mặt đầy dấu chấm hỏi nhìn bà chị ruột đang ăn bánh bao lấy ăn để của mình, nhỏ giọng hỏi: "Chị, chẳng phải ban nãy chị bảo sắp no rồi, sợ không ăn nổi Tứ Hỉ Thang Đoàn sao?"
Sao chị vẫn ăn thế? Cái bánh bao này nhìn thì có vẻ không thơm, nhưng cắn ra rồi nhân thịt lại thơm nức mũi, chị lại còn ngồi ngay cạnh em, ăn ngon miệng đến thế, chị mà ăn nữa là em cũng không nhịn được đâu đấy.
Em thật sự sắp ăn không vô nữa rồi.
Cô em út oán trách nhìn chị gái.
Đáng tiếc, chỉ có thể nếm thử một chút thôi.
Hứa Thành thật sự rất muốn nếm thử xem Tứ Hỉ Thang Đoàn có mùi vị ra sao.
Là một nhà bình luận ẩm thực chuyên nghiệp, Hứa Thành thừa hiểu đạo lý khi ăn không được ăn quá no, bởi vì cảm giác no bụng sẽ làm người ta mất đi khả năng phán đoán đối với món ngon.
Hứa Thành nói với cô em gái út của Hàn Quý Sơn: "Tam Đinh Bao của Tần Hoài vẫn rất đáng để nếm thử, trình độ khá tốt, so với đại sư phụ của Tri Vị Cư cũng không kém là bao."
Ừm, bánh bao thịt ngon quá!
Bánh bao nhân thịt mặn mà, nước thịt đậm đà, vỏ bánh mềm mại thơm phức, đúng chuẩn vỏ mỏng nhân nhiều!
"Anh ơi, lát nữa anh có thể tìm sư phụ làm bánh xin cho em một ít bánh sống mang về được không?" Cô em út hỏi.
Trước lời thỉnh cầu của em gái, Hàn Quý Sơn do dự hai giây, cuối cùng quyết định nhịn đau san sẻ: "Cho các em mỗi đứa một túi."
Haizz, thế là lát nữa lại bị hụt mất hai túi bánh bao rồi.
Toàn bộ sảnh tiệc đều đắm chìm trong biển tinh bột do Bánh Bao tạo ra.
Một vị khách thực ra đã ăn no lúc xơi Trường Thọ Diện, nay lại ních thêm trọn một cái Tam Đinh Bao và Bánh Bao Tửu Nhưỡng, ăn xong liền dựa lưng vào ghế thở hắt ra một hơi chẳng nề hà hình tượng, rồi ợ một cái.
LVQ8371