Bùi Hành vô cùng ghen tị nhìn chằm chằm bóng lưng của An Du Du, hậm hực nói: “An Du Du lại nịnh nọt cái gì rồi, sao cô ta được đứng nặn bánh bao gần Tần sư phụ thế kia, còn chúng ta thì bị đẩy ra xa tít tắp!"
Lý Hoa cảm thấy Bùi Hành có lẽ vì đua KPI không lại mình mà cũng chẳng tranh sủng nổi với An Du Du nên đâm ra hơi biến thái rồi, anh cứ bình thản nặn bánh bao, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên: "Tần sư phụ muốn bàn chuyện thăng chức tăng lương với An Du Du, nên cố tình gọi cô ấy ra góc riêng cùng nặn bánh bao, tiện thể trò chuyện thăm dò ý tứ của người ta thì có gì mà không bình thường chứ?"
Bùi Hành: "Chết tiệt, tại sao An Du Du được thăng chức tăng lương còn tôi thì không hả?"
Lý Hoa: ?
Tăng lương thì còn hiểu được, chứ thăng chức thì...
Hai chúng ta hiện tại chăng phải đang ở cấp bậc cao nhất trong dàn đầu bếp món bột của Vân Trung Thực Đường rồi sao? Cậu còn muốn thăng đi đâu nữa? Thăng lên cấp của Tần sư phụ thành Ông Chủ luôn à? Chàng trai trẻ, cậu đang muốn tạo phản đấy phỏng.
Lý Hoa lắc đầu, không thèm để ý tới Bùi Hành nữa.
Hôm nay Bùi Hành trong khoản thỉnh giáo Tần sư phụ lại thua mình, trong khoản nịnh bợ lại thua An Du Du, tâm lý đã vặn vẹo lắm rồi, tốt nhất là đừng có dây dưa với hắn thì hơn.
Ở phía bên kia, Tần Hoài quả thực đang trò chuyện với An Du Du, là kiểu bắt chuyện làm thân, loại chuyên dùng để đối phó với Tinh Quái.
An Du Du cũng lờ mờ đoán được mình sắp được thăng chức tăng lương nên cả người vui như mở cờ trong bụng.
"Du Du, chỗ em ở bây giờ cách nhà ăn của chúng ta bao xa nhỉ?” Tần Hoài hỏi.
"Chỉ tầm 10 phút thôi ạ!" An Du Du vui vẻ nói, "Tần sư phụ, sau này La Bốc Cao vẫn do em chiên đúng không ạ?"
An Du Du hơi lo lắng, sợ rằng công việc thay đổi thì danh hiệu "Chị gái La Bốc Cao" của mình cũng bay màu theo.
"Đương nhiên rồi." Tần Hoài thầm nghĩ với mối quan hệ của hai người, đặc biệt là với thân phận Tam Túc Kim Thiềm của cô, chỉ cần cô muốn thì sau này toàn bộ La Bốc Cao của Vân Trung Thực Đường đều giao hết cho cô chiên.
Tần Hoài cảm thấy đã đến lúc vào việc chính: "Em có dự định gì cho công việc trong tương lai không?"
An Du Du ngẩn người.
Tần Hoài bổ sung thêm: "Ý anh là em có mục tiêu phát triển hay có món nào muốn học không? Anh biết dạo này em đang luyện đao công, nhưng luyện đao công suy cho cùng là một quá trình rất dài. Em cũng đâu thể cả đời ở trong bếp phụ băm nhân thịt, băm cải thảo được, em còn muốn học thêm gì khác không?"
An Du Du hiểu ngay, Ông Chủ đang kiểm tra xem cô có chí tiến thủ hay không đây mà.
Các sếp đều thích những nhân viên có lòng kiên trì, có nghị lực, chịu được gian khổ và có chí hướng cao cả!
"Em muốn làm đầu bếp ăn sáng giống anh Trần An!" An Du Du dõng dạc nói, "Bây giờ em ở gần, dậy được sớm, làm việc lại nhanh nhẹn. Nặn bánh bao, gói xíu mại, chiên quẩy, gói hoành thánh em đều biết làm tuốt. Thật ra nhào bột em cũng biết nhào nhưng nhào chưa được ngon lắm, còn chẳng bằng Tần sư phụ nên mọi người mới không cho em nhào thôi."
"Nhưng Tần sư phụ anh cứ yên tâm, em nhất định sẽ nỗ lực học hỏi và luyện tập chăm chỉ. Dạo này ngày nào về nhà việc đầu tiên em làm cũng là nhào bột, sáng nào em cũng ăn canh bánh canh do chính tay mình nhào bột làm ra luôn."
Sao cô từ cái đứa luôn mồm kêu đi ăn xin mới là công việc tốt nhất trần đời, làm gì cũng không kiếm tiền nhanh bằng đi ăn xin, nay lại quay ngoắt sang coi làm đầu bếp ăn sáng là chí hướng cuộc đời thế này?
Rốt cuộc bánh bao của Giang Vệ Quốc đã để lại cho cô bóng ma tâm lý lớn cỡ nào vậy? Giang Vệ Quốc dựa vào việc bán bánh bao để phát tài chắc?
"Rất tốt, rất có chí khí." Tần Hoài khích lệ, "Nhưng cũng đừng để bản thân mệt quá. À đúng rồi, dạo này anh có bổ sung thêm chút phúc lợi cho nhân viên. Hôm nào em được nghỉ?"
"Thứ sáu tuần này ạ."
"Ngày mai em qua chỗ chị Tĩnh nhận phiếu khám sức khỏe nhé, bác sĩ Khuất em biết chứ?”
"Em biết ạ."
"Khám sức khỏe ở bệnh viện của bác sĩ Khuất ấy. Trước khi đi em ghé qua quán một chuyến, tiện thể mang chút điểm tâm cho bác sĩ Khuất giúp anh luôn."
"Vâng thưa Tần sư phụ."
Bàn xong chuyện công việc, Tần Hoài muốn chuyển chủ đề sang đời sống cá nhân một chút. Hắn ngẫm nghĩ, làm ra vẻ bâng quơ hỏi: "Du Du này, anh nhớ lần trước em nói đang gom tiền mua điện thoại, máy tính bảng với laptop, em mua chưa?"
"Em mua máy tính bảng rồi, tháng này vừa nhận lương là em mua luôn." Nhắc đến chuyện này, hai mắt An Du Du sáng rực lên, "Màn hình sáng và sắc nét lắm anh ạ, xem phim truyền hình siêu nét, rõ hơn hắn lúc em xem bằng điện thoại luôn!”
"Bình thường những lúc nghỉ làm em có đi chơi đâu không?"
"Dạ không, ngày nghỉ em toàn ở nhà luyện đao công thôi! Thật đấy, em chăm chỉ lắm, em mua một đống củ cải về nhà thái luôn." An Du Du nói với vẻ mặt cực kỳ chân thành, chỉ thiếu điều giơ tay lên thề, hận không thể viết ngay dòng chữ "tôi muốn thăng chức tăng lương" lên mặt.
Cũng không cần thiết phải thế đâu, nhà ăn chúng ta đâu có theo chế độ 996 hay bắt ép nhân viên phải túc trực 24/24, đâu giống mấy công ty trong các tòa nhà văn phòng quanh đây.
"Em đừng áp lực quá. Du Du này, anh nhớ trước đây em có bảo nhà em cũng mở tiệm ăn sáng phải không? Bao nhiêu năm nay anh hiếm khi gặp người trong nghề lắm, kể anh nghe chút đi."
LVQ8371