Nhưng theo tư duy thông thường, Song Giải Bao không nên như vậy. Cho nên nếu trong quá trình chế biến Giải Hoàng Tương có thể cho càng ít hương liệu càng tốt, để Giải Hoàng Tương giữ lại được hương vị nguyên bản của Giải Hoàng ở mức tối đa, thì phong cách này sẽ hoàn toàn trái ngược. Phong cách tổng thể của Song Giải Bao khi đó sẽ là thanh đạm làm nổi bật hương vị gốc, nguyên thủy và tự nhiên.
Từ đó cũng sẽ sát với phiên bản Song Giải Bao bình thường được làm từ Giải Hoàng tươi hơn.
Trong những công thức mà Đàm Duy An đưa ra, có một loại hoàn toàn đáp ứng được yêu cầu này.
Khoảnh khắc xem xong công thức này, Tần Hoài không khỏi cảm thán trong lòng: chiếc túi thần kỳ của Đàm Duy An thật sự quá xịn, muốn thứ gì là có thể lôi ra thứ đó.
Anh bạn à, nói sớm tổ tiên nhà anh bán Giải Hoàng Tương đi chứ. Tôi và Trịnh Tư Nguyên còn ngồi đây nghiên cứu mò mẫm cái quái gì nữa, anh chỉ cần gọi một cuốc điện thoại rồi lục lọi trong túi thần kỳ là moi ra được hết còn gì.
Tần Hoài lật qua lật lại xem công thức này mấy lần, cảm thấy bản thân vẫn chưa đủ quyền uy trong lĩnh vực Giải Hoàng Tương. Hắn căn ke lửa không tốt, dạo gần đây Giải Hoàng Tương đều do Trịnh Tư Nguyên xào. Tần Hoài đành âm thầm gửi công thức cho Trịnh Tư Nguyên, để Trịnh Tư Nguyên nghiên cứu kỹ một chút.
Vài phút sau, Trịnh Tư Nguyên gửi tin nhắn tới:
Đây là công thức Đàm Duy An đưa à?
Trịnh Tư Nguyên: Cậu hỏi Đàm Duy An xem, trước đây ông nội hoặc cụ nội cậu ta có từng bán công thức không?
Tần Hoài: Được.
Không chút do đự, Tần Hoài gọi điện thoại thắng cho Đàm Duy An để hỏi.
Đàm Duy An bắt máy trong vòng một nốt nhạc.
"Alo, Tần Hoài, có phải bất ngờ lắm không? Công thức người anh em này đưa cho cậu có phải siêu đầy đủ, siêu nhiều không! Tận 6 cái công thức! Thấy bất ngờ chưa, ngạc nhiên chưa? Tôi nói cho cậu biết, nhà tôi chẳng có gì ngoài công thức Giải Hoàng Tương, siêu nhiều luôn. Là cụ nội truyền cho ông nội tôi, rồi ông nội lại để lại cho tôi đấy."
"Năm xưa cụ nội tôi chuyên làm các loại Điểm Tâm Giải Hoàng, nào là Giải Hoàng Tô, Giải Hoàng Thang Bao, Giải Hoàng Thiêu Mạch đều là tuyệt phẩm, thậm chí từng có người trả giá cao ngất ngưởng để mua công thức Điểm Tâm từ tay cụ nội tôi nữa kìa!"
Tần Hoài ngắt lời Đàm Duy An, hỏi: "Vậy cụ nội anh bán chưa?"
Đàm Duy An suy nghĩ một chút: "Anh hỏi công thức nào?”
Đỉnh thật.
"Công thức Song Giải Bao." Đối với Đàm Duy An, Tần Hoài cũng chẳng cần phải thăm dò hay vòng vo tam quốc làm gì, "Năm đó có phải cụ nội anh đã bán công thức Song Giải Bao cho con trai của một giám đốc xưởng quốc doanh ở Cô Tô không?"
"Cái gì?! Song Giải Bao là công thức của cụ nội tôi á?" Đàm Duy An kinh ngạc la lên, "Là cái món Song Giải Bao độ khó siêu cao, được đồn là đã thất truyền mà cậu với Trịnh Tư Nguyên đang nghiên cứu dạo gần đây ấy hả?"
"Công thức đó là do cụ nội tôi nghiên cứu ra sao?"
Tần Hoài bình tĩnh nói: "Tôi chỉ suy đoán vậy thôi, bởi vì triết lý của công thức Giải Hoàng Tương này với Song Giải Bao quả thực quá giống nhau. Nếu cụ nội anh là người sáng tạo ra Song Giải Bao năm xưa, thì mọi chuyện đều có thể lý giải được."
"Cụ nội anh đã bán công thức Song Giải Bao bản gốc cho khách hàng của sư công Trịnh Tư Nguyên. Sau khi bán xong, ông ấy không thể làm phiên bản Song Giải Bao bình thường nữa, nhưng ông ấy vẫn có thể làm bánh bao Giải Hoàng thông thường. Tư duy của ông ấy không thay đổi, vì vậy ông ấy đã dựa theo hướng đi của Song Giải Bao để nghiên cứu ra loại Giải Hoàng Tương thích hợp dùng làm nhân bánh bao."
"Về một khía cạnh nào đó mà nói, mỗi đầu bếp đều có phong cách nấu nướng riêng. Cụ nội anh vô cùng am hiểu các món Điểm Tâm Giải Hoàng, vậy nên tư duy, thói quen và hướng đi chung của những món Điểm Tâm này chắc chắn đều chung một gốc rễ, cùng một nguồn cội, tất nhiên sẽ có điểm tương đồng."
"Nếu suy đoán của tôi không sai, vậy có lẽ tôi còn phải nhờ anh thêm một chuyện nữa."
"Chuyện gì?" Đàm Duy An vẫn còn đang đắm chìm trong sự ngỡ ngàng: Vãi chưởng, công thức đỉnh như vậy mà lại do cụ nội mình sáng tạo ra, cụ nội mình siêu thế.
"Chỗ anh còn công thức điểm tâm gạch cua nào không, có thể gửi cho tôi tham khảo chút được không? Anh muốn ăn gì, tôi và Trịnh Tư Nguyên sẽ làm cho anh." Lúc Tần Hoài nói câu này, chính hắn cũng thấy chột đạ.
Tần Hoài ơi Tần Hoài, mày đã không còn là tay ngang hoàn toàn không hiểu chuyện trong nghề nữa rồi, mày biết rõ bí phương quý giá với đầu bếp đến mức nào, sao mày có thể mở miệng ra xin như vậy chứ?
Ngay lúc Tần Hoài còn đang tự trách mình, Đàm Duy An đã không cần nghĩ ngợi mà nói: "Được thôi."
Tần Hoài: Mình thật đáng chết mà.
Tần Hoài cảm thấy hắn như một tên tra nam, đang lừa gạt một cô tiểu thư nhà giàu ngốc nghếch ngọt ngào vậy.
"Cậu chờ chút nha, để tôi tìm trong điện thoại cho cậu, hơi nhiều đấy."
Năm sáu phút sau, Đàm Duy An liên tục gửi tới 7 công thức.
Giải Hoàng Tô, Giải Hoàng Bao, Giải Hoàng Thang Bao, Giải Hoàng Tiểu Long Bao, Giải Hoàng Thiêu Mạch, Giải Hoàng Tô Bính, Giải Hoàng Tiểu Phương.
Tần Hoài lại chuyển tiếp 7 công thức này cho Trịnh Tư Nguyên.
Trịnh Tư Nguyên: Đỉnh vậy
Trịnh Tư Nguyên: Sao cậu lại lừa lấy hết công thức của Đàm Duy An thế này, như vậy có ổn không?
Trịnh Tư Nguyên: Chúng ta có nên trả lại cho cậu ta vài công thức không?
Tần Hoài: Bên tôi thì có không ít công thức, nhưng anh ta học được chắc?
Tần Hoài: Ngày mai Đàm Duy An muốn ăn cơm trộn gạch cua và Giải Hoàng Thang Bao.
Trịnh Tư Nguyên: OK, đã rõ.
LVQ8371