Trình độ moi thông tin của Tần Hoài đã tăng lên đáng kể từ sau khi quen biết Cưng Lương và Trần Công. Nếu như Cung Lương và Trần Công ít nhiều còn nhìn thấu được ý đồ moi tin của hắn, nhưng vẫn nể tình hùa theo cái tính thích nghe hóng hớt của Tần sư phụ mà chọn lọc thông tin để kể, thì An Dư Dư lại chẳng hề hay biết gì.
Con bé này quá thật thà, chuyện nói được hay không nói được, cô nàng đều tuôn ra hết sạch.
Từ tình hình buôn bán đồ ăn sáng ở thị trấn của bọn họ, cho đến việc bố cô ăn bớt nguyên liệu, làm bánh bao chay mà chẳng nỡ cho mỡ lợn hay dầu thực vật xịn. Dầu trộn nhân bánh bao lần nào cũng là hàng mua ngoài chợ với giá rẻ bèo, khiến bánh bao nhà họ luôn có mùi lạ kém tươi ngon, bố cô lại phải lén lút cho thêm các loại hương liệu khác vào để át đi mùi vị đó.
Kết quả là làm thế không những chẳng tiết kiệm được đồng nào, mà tiền vốn còn đội lên vì phải mua thêm hương liệu. Nhưng trong cái rủi lại có cái may, bố cô tình cờ phát hiện ra một công thức bánh bao chay hoàn toàn mới. Mấy loại hương liệu thêm bừa vào ấy lại cực kỳ hợp với bánh bao chay nhà họ, được bà con khắp làng trên xóm dưới khen ngợi nức nở, giúp tiệm ăn sáng nhà họ làm ăn phát đạt hẳn lên.
Hậu quả trực tiếp là An Du Du mỗi ngày phải dậy từ 2 giờ sáng để băm nhân. Sau khi tốt nghiệp cấp hai, cô cứ cắm mặt ở nhà băm nhân ngày qua ngày, băm đến nỗi chỉ cần ngửi thấy mùi nhân bánh bao chay của nhà mình thôi là cô đã buồn nôn.
An Du Du cũng chẳng coi Tần Hoài là người ngoài, vừa mở miệng là khai sạch sành sanh công thức độc quyền của nhà cô.
An Du Du thậm chí còn kể luôn cả chuyện hồi mới đến Sơn Thị tìm việc, vì trong túi không có một cắc nào nên cô từng định đi nghe ngóng khắp nơi để rao bán bí phương độc truyền của nhà mình, nhưng cuối cùng lại chẳng có ma nào thèm mua.
Về chuyện này, Tần Hoài tự nhủ, trước khi An Du Du Giác Tỉnh, hắn tuyệt đối sẽ không hé răng tiết lộ cho cô bất kỳ một bí phương nào.
Đương nhiên, thực tế cũng chẳng có bí phương nào để mà tiết lộ cả. Theo Tần Hoài, mấy món điểm tâm mà hắn biết làm cũng chẳng được coi là bí phương gì cao siêu, chỉ cần cày đủ điểm kỹ năng là tự khắc làm được, cùng lắm là có thêm vài mẹo nhỏ, ai không làm được thì chắc chắn là do thực lực kém cỏi thôi.
Với trình độ hiện tại của An Du Du, phần lớn là cô nàng sẽ chẳng hiểu nổi quy trình chế tác của bất kỳ món điểm tâm nào.
Sau khi nặn xong đống bánh bao, Tần Hoài chỉ rút ra được một kết luận duy nhất.
Một kết luận giống y chang đúc trước kia.
An Du Du cực kỳ thiếu tiền, rất mê tiền, nhưng lại càng thích tiêu tiền hơn, thế nên đến tận bây giờ trong túi cô vẫn rỗng tuếch.
Cô ấy thật sự đã sống một cuộc đời vô cùng kỳ lạ hiếm thấy ở loài Tam Túc Kim Thiềm.
Trải qua cuộc trò chuyện với An Du Du, Tần Hoài nhận ra những gì La Quân nói trong cuộc gọi video lúc nãy thực ra không có gì sai, chỉ là cách làm hơi quá khích mà thôi.
Đối phó với An Du Du, quả thực phải dùng cách thăng chức tăng lương và hỗ trợ vật chất trực tiếp để giúp cô Giác Tỉnh. An Du Du vốn đĩ là loại Tỉnh Quái luôn phơi bày hết chấp niệm và dục vọng lên mặt, chưa từng thèm che giấu.
Cô ấy chỉ muốn kiếm tiền, kiếm thật nhiều tiền để có thể sống một cuộc đời sung túc, tốt nhất là có đủ tiền để ăn chơi trác táng.
Về việc kiếm tiền bằng cách nào thì bản thân cô cũng chẳng mấy bận tâm, chỉ cần không bị tóm vào tù hát bài ca bóc lịch là được. Giới hạn đạo đức của An Du Du trong chuyện kiếm tiền thấp đến mức thảm thương, thậm chí cô còn chẳng ngại mang công thức độc quyền của nhà mình đi rao bán.
Muốn giúp cô ấy Giác Tỉnh, việc biến cô ấy thành người có tiền là phương pháp trực tiếp và hiệu quả nhất.
Nhưng phương pháp này phải có chừng mực.
Không thể quá đường đột, cũng không thể tạo cảm giác như "bánh ngọt từ trên trời rơi xuống”. Giới hạn đạo đức của An Du Du trong chuyện kiếm tiền vốn đã chắng cao gì cho cam, nếu giờ lại còn được không làm mà hưởng thì cái giới hạn đó sẽ càng tụt đốc không phanh. Khó mà đảm bảo cô sẽ không lầm đường lạc lối, gây ảnh hưởng đến quá trình độ kiếp của mình.
Cái kiểu tặng nhà, cho tiền trực tiếp như La Quân nói chắc chắn là không ổn. Phải để An Du Du tự dùng sức lao động của mình để đổi lấy cơ hội thăng chức tăng lương, đồng thời dùng những phúc lợi nhân viên trước đây chưa từng có để giúp cô có một cuộc sống sung túc hơn.
Tần Hoài cảm thấy có lẽ mình đã hiểu ra vấn đề.
Tần Hoài nhìn An Du Du xếp bánh bao lên xửng, mẻ bánh đầu tiên đã sắp hấp chín.
Tần Hoài cũng giữ cả Bùi Hành và Lý Hoa lại, bảo bọn họ chờ mẻ bánh đầu tiên ra lò nếm thử hương vị rồi hẵng về.
La Quân và Trần Huệ Hồng đã an tọa bên cửa sổ, phần Trần Bì Trà ấm nóng cuối cùng trong nhà ăn đang được đặt ngay ngắn trước mặt ông ấy, kế bên là một ly Cà Tím Số 1 mát lạnh.
La Quân cứ một ngụm Trần Bì Trà ấm nóng, lại nối tiếp một ngụm Cà Tím Số 1 lạnh buốt. Tần Hoài nhìn qua cửa sổ từ đằng xa mà cũng thầm nghĩ tối nay lão chim già này kiểu gì cũng bị tào tháo rượt cho xem.
Nhưng nhìn cái dáng vẻ cục súc như vừa nuốt thuốc súng của La Quân, Tần Hoài cảm thấy ông ấy uống đồ lạnh kèm với Trần Bì Trà cũng tốt, coi như thanh nhiệt hạ hỏa vậy.
Sắc trời bên ngoài đã dần sập tối.
Thời điểm này dù tính thế nào thì cũng đã là buổi tối rồi.
LVQ8371