"Dù tôi không hiểu tại sao Hàn tổng và Vương tổng lại nằng nặc đòi ăn lúc vừa xào xong, nhưng ban nãy tôi cũng nếm thử một miếng rồi."
"Công nhận là ăn cũng cuốn phết."
"Tuy nhiên, phần còn lại đã được đúc khuôn thành hình Lục Đậu Cao thì tôi vẫn khuyên nên cất vào ngăn mát tủ lạnh, ăn lạnh sẽ ngon hơn nhiều."
"À đúng rồi, lô đậu xanh này anh kiếm ở đâu ra đấy? Chất lượng xuất sắc thật, anh có thể kiếm giúp tôi một ít gửi về Sơn Thị được không?"
Trần Công khẽ mỉm cười: "Đương nhiên là được, nếu Tần sư phụ cần thì tôi sẽ liên hệ giúp, bao nhiêu cũng có."
"Đậu xanh xát vỏ, đảm bảo hạt nào hạt nấy đều sạch bong không còn tí vỏ nào."
Tần Hoài cắm chốt ở Thân Tử Trù Phòng làm Lục Đậu Cao cấp B suốt cả buổi chiều, tiện tay thái củ cải thêm nửa tiếng. Vì nguyên liệu Trần Công chuẩn bị quả thực nhiều vô kể, nên mãi đến lúc Tần Hoài rời khỏi bếp vẫn chưa dùng hết số đậu xanh đó.
Nhưng cũng chẳng phí phạm chút nào, theo lời Trần Công thì số đậu xanh còn thừa sẽ được hô biến thành canh đậu xanh ở nhà ăn công ty vào trưa mai.
Nhân tiện nói thêm, đống Lục Đậu Cao Tần Hoài làm chiều nay chỉ khi nào được đúc khuôn thành hình, trở thành một miếng Lục Đậu Cao đàng hoàng thì hệ thống mới hiển thị cấp độ, còn đậu xanh nghiền vừa xào xong thì chẳng hiện gì sất.
Rõ ràng là hệ thống trò chơi không thèm công nhận cái mớ đậu xanh vừa xào xong kia là Lục Đậu Cao.
Cơ mà cũng chăng ảnh hưởng gì mấy, Tần Hoài chưa đủ trình làm Lục Đậu Cao cấp A, cày cuốc cả buổi chiều toàn ra hàng cấp B, đến một miếng cấp B+ cũng chắng nặn ra được, không có buf, thế nên ăn Lực Đậu Cao hay đậu xanh nghiền thì cũng như nhau cả thôi.
Hàn Quý Sơn và Vương Tĩnh cũng chẳng thiếu chút tự tin cỏn con ấy.
Vì đã đổi vé máy bay sang chuyến tối, nên lúc Tần Hoài hạ cánh xuống Sơn Thị thì đồng hồ đã điểm qua 0 giờ.
Tiểu Tần sư phụ đi công tác chớp nhoáng hai ngày lại trở về nhanh như một cơn gió.
Người ra đón sân bay dĩ nhiên vẫn là người anh em tốt của Tiểu Tần sư phụ - Âu Dương.
Chỉ có điều lần này Âu Dương xuất phát hơi muộn nên vẫn đang kẹt trên đường, Tần Hoài đành phải xách hành lý đứng đợi ở sân bay.
Đằng nào cũng rảnh rỗi, Tần Hoài dứt khoát mở tiến độ Chính Tuyến Nhậm Vụ ra xem.
Hiện tại tiến độ hoàn thành nhiệm vụ này đang vô cùng khả quan.
Nhiệm vụ yêu cầu phải có 5 món ăn đạt tỷ lệ đánh giá tốt mỗi ngày không dưới 98%, đồng thời phải có ít nhất 1000 thực khách cho rằng đó là món ngon nhất họ từng ăn. Trước mắt Tần Hoài đã chốt đơn được 4 món rồi.
Bao gồm Trần Bì Trà, Bánh Bao Tửu Nhưỡng, Tinh Phẩm Tam Đinh Bao và Tứ Hỉ Thang Đoàn.
Vốn dĩ Tần Hoài định bốc một trong hai món là Trường Thọ Diện hoặc Bình Quả Diện Quả Nhi để chốt hạ nhiệm vụ.
Nhưng bây giờ hắn quyết định đổi mục tiêu mới.
Đổi thành Lục Đậu Cao.
Từ quá trình làm Lục Đậu Cao ban chiều, Tần Hoài nhận ra rằng, mặc dù hắn cảm thấy các bước thực hiện chẳng có gì thay đổi, hắn cũng chẳng học mót được mẹo vặt, kinh nghiệm xịn xò hay kỹ năng đỉnh cao nào từ cái video hướng dẫn của vị Tinh Quái ẩn danh kia, nhưng Lục Đậu Cao do hắn làm ra quả thực ngon hơn hẳn lúc trước.
Nói chính xác là lên hẳn một tầm cao mới.
Lục Đậu Cao là một món Điểm Tâm cực kỳ phổ biến, bình dân và rẻ bèo. Chi phí nguyên liệu, độ khó khi chế biến cùng với sản lượng khổng lồ đã định sẵn mức giá của nó không thể nào hét cao được.
Không phải Tần Hoài chém gió đâu, tuy định mức trong công thức là 666 phần mỗi ngày, mỗi phần không quá 250g, tính ra một ngày làm 166.5kg nghe có vẻ khủng khiếp. Nhưng nếu xắn tay vào làm thật, Tần Hoài cân trọn 166.5kg Lục Đậu Cao một ngày dễ như trở bàn tay.
Bởi vì làm Lục Đậu Cao thực sự quá dễ, hơn nữa lại còn là món cực kỳ dễ đẩy số lượng.
Món này thích hợp để cày nhiệm vụ hơn hẳn Trường Thọ Diện và Bình Quả Diện Quả Nhi, vì nó đại trà hơn, giá lại hạt dẻ hơn nhiều.
Thử nghĩ xem, nếu một phần Lục Đậu Cao 100g được bán với giá 50 tệ, thì dù nó có được tạo hình tinh xảo, đẹp đẽ đến đâu, dù nó có là Lục Đậu Cao cấp B đi chăng nữa, thì khách hàng ăn xong cũng chỉ đánh giá là "ngon" mà thôi.
Nhưng nếu bán 30 tệ một phần, nó sẽ là "tuyệt đỉnh mỹ vị”.
Bán 20 tệ, nó sẽ được phong thần.
Còn bán 15 tệ, nó chính là vị thần của các vị thần.
Cứ ăn gian thêm chút xíu, giảm định lượng từ 100g xuống còn 80g hay 60g thì hiệu ứng cũng y chang nhau cả.
Tần Hoài không định bán Lục Đậu Cao với giá cắt cổ, cứ set giá tầm 15 đến 20 tệ cho mỗi phần 80g là đẹp.
Vân Trung Thực Đường đã có sẵn mấy món Điểm Tâm mang lại lợi nhuận siêu khủng rồi, Tần Hoài chẳng cần phải biến một món vốn dĩ có thể bán với giá cực bèo như Lục Đậu Cao thành đồ ăn xa xi làm gì. Cho dù món Lục Đậu Cao này là hàng cấp B, cho dù nó có thể đễ dàng đè bẹp 99.9% các loại Lực Đậu Cao trên thị trường mà không cần bàn cãi.
Trong ký ức tuổi thơ của Tần Lạc, Lục Đậu Cao chính là món Điểm Tâm bình dân thơm ngon mà em ấy chỉ cần móc ra hai tệ là có thể mua được ngay trước cổng trường bất cứ lúc nào.
Hai miếng Lục Đậu Cao đủ sức hô biến tâm trạng mệt mỏi sau một ngày đi học của Tần Lạc trở nên vui vẻ, khiến em ấy chân sáo nhảy về nhà làm bài tập.
Tần Hoài nghĩ Vân Trung Thực Đường cũng có thể dùng hai miếng Lục Đậu Cao để sạc lại năng lượng tích cực cho những người làm công ăn lương sau một ngày cày cuốc mệt mỏi, giúp họ ngân nga câu hát bước lên tàu điện ngầm về nhà lướt điện thoại.
LVQ8371