13 đứa đàn em của An Du Du, bao gồm cả Tiểu Cửu lẽo đẽo theo sau mông cô bé không thiếu một mống nào, toàn bộ đều đang ở trong miếu hoang.
Mười một đứa đàn em tụ tập lại một chỗ, toàn là trẻ con choai choai, đứa nhỏ nhất chắc chỉ tầm ba bốn tuổi, đứa lớn thì trạc tuổi An Du Du. Bị 10 đứa nhỏ vây quanh ở giữa chính là thiếu niên trông lớn tuổi nhất, không những lớn tuổi mà còn cao ráo, nhìn qua là biết trước kia gia cảnh chắc cũng khá giả, nền tảng thể chất tốt, gầy nhưng không bị hóp má lồi xương, thậm chí trông hắn còn khá săn chắc.
"Anh Thập Tam giỏi quá đi, anh thế mà lại được vào tửu lâu Phúc Ký làm tạp vụ! Bọn em bình thường đi xin ăn còn chẳng dám bén mảng tới tửu lâu Phúc Ký, mấy gã tiểu nhị ở đó dữ dằn lắm, cứ thấy bọn em tới gần là vác gậy ra phang, lần trước chân Tiểu Thất chính là bị tiểu nhị ở đó đánh gãy đấy, đại ca phải tốn bao nhiêu tiền mới chữa khỏi cho nó."
"Đúng đúng đúng, tiểu nhị Phúc Ký ác lắm!"
"Đồ ăn thừa với nước vo gạo nhà đó chẳng bao giờ đổ ra ngoài, cũng không thèm bán cho người thu gom nước gạo, toàn đổ thẳng xuống sông. Họ bảo dù là đồ ăn thừa của khách sộp cũng không thể để kẻ khác ăn, làm thế sẽ vấy bẩn đồ thừa của người có tiền."
"Em từng thấy Phúc Ký đổ đồ ăn thừa xuống sông thơm nức mũi, đợi người của Phúc Ký đi khuất em nhảy xuống sông vớt mà chả vớt được cái gì."
"Anh Thập Tam, tiền công ở Phúc Ký cao lắm đúng không?"
"Anh Thập Tam, sao anh vào được Phúc Ký thế? Em có được vào Phúc Ký không? Em cũng muốn làm tiểu nhị ở Phúc Ký."
"Chẳng phải nãy mày vừa bảo người của Phúc Ký ác lắm sao?"
"Thì... thì cái đó khác mà."
An Du Du sải bước đi về phía đám đàn em, bọn nhóc thấy đại ca về liền xúm xít vây quanh, hớn hở reo lên: "Đại ca, đại ca về rồi!”
"Đại ca, anh Thập Tam được vào Phúc Ký làm tạp vụ rồi!"
"Đại ca, hôm nay anh Thập Tam mang bánh ngô hấp về đấy! Có đúng hai cái, tụi em chẳng đứa nào dám ăn, để phần cho đại ca hết đấy!"
"Đại ca, hôm nay em xin được một bát canh thịt, canh thì em húp rồi nhưng thịt em mang về cho đại ca đây! Nguyên một cục thịt luôn đấy!"
"Đại ca, em xin được một túi đậu đen!"
"Đại ca, em giành được một đống cơm thừa, có điều thiu hết rồi không biết ăn vào có chết không nữa."
Đám đàn em cứ ríu rít tranh nhau nói, An Du Du chẳng thèm đếm xỉa đến đứa nào, chỉ chằm chằm nhìn Thập Tam, hỏi: "Mày thế mà lại xin được việc ở Phúc Ký à?"
"Lương lậu thế nào?"
"Mỗi ngày bao một bữa cơm, một tháng một đồng bạc trắng. Nếu lên được làm phụ bếp thái đồ, một tháng ba đồng bạc trắng, bao hai bữa cơm."
"Đệt." An Du Du buột miệng chửi thề: "Trên đời này thế mà lại có công việc ngon hơn cả ăn xin thật à."
Thập Tam: ...
"Vậy là mày tính chuồn luôn hả?" An Du Du hỏi.
Thập Tam do dự một chút, lắc đầu: "Nửa năm trước là cậu cứu tôi, tôi sẽ không đi đâu, nhưng tiền công mỗi tháng không thể đưa cậu hết được, tôi có thể chia cho cậu một nửa."
An Du Du ngẫm nghĩ một lát, cảm thấy mỗi tháng đút túi nửa đồng bạc trắng cũng khá khẩm phết, bèn gật đầu chốt đơn: "Được, vậy sau này đồ ăn tao xin được về vẫn có phần của mày."
Nói đoạn, An Du Du lôi cái túi vải bảo bối của mình ra, moi hết đống tiền xu và tiền giấy nhét vào tay đứa lớn thứ hai chỉ sau Thập Tam: "Đi mua chút đồ đi, luật cũ, tao muốn ăn cá muối."
Thằng nhóc nhận tiền xong là co giò chạy biến, trời sắp tối mịt rồi, không chạy cho nhanh thì đễ rước họa vào thân.
"Vừa nãy Tiểu Thập Nhất bảo mày mang hai cái bánh ngô hấp về, bánh ngô hấp đâu rồi, lâu lắm rồi tao chưa được ăn bánh ngô hấp đấy." An Du Du hỏi.
Một đứa đàn em vội vàng chạy đi lấy bánh ngô hấp.
An Du Du vô cùng thỏa mãn gặm bánh ngô hấp, trố mắt nhìn Thập Tam đầy vẻ khó hiểu: "Thập Tam, tao thật sự không tiêu hóa nổi, sao mày cứ không chịu đi ăn xin đàng hoàng giống tao thế nhỉ?"
"Điều kiện của mày tốt thế cơ mà, khỏe như trâu lại còn biết đánh lộn, hai đứa mình mà ra đường ăn xin, đảm bảo đánh khắp cái thành phố này không đối thủ luôn."
"Tuy công việc ở Phúc Ký cũng ngon đấy, nhưng tao vẫn thấy đi ăn xin béo bở hơn.”
"Chắc tại hồi trước tôi không làm nghề ăn xin." Thập Tam cạn lời đáp: "Với lại tôi có tên đàng hoàng."
"Tôi tên là Giang Vệ Quốc."
"Tao biết, nhưng gọi Thập Tam cho thuận miệng. Cả đám đều dùng số, đâu thể để mình mày có tên được, không thì tao lại phải vắt óc nghĩ 12 cái tên nữa, mệt mỏi lắm."
Giang Vệ Quốc càng thêm cạn lời nhìn An Du Du: "Thế nên đây là lý do cậu tự đặt tên cho mình là đại ca hả?"
"Chuẩn mất rồi!" An Du Du vếnh mặt tự hào: "Tên hay vãi chưởng còn gì! Tao phải nghĩ nát óc mới ra đấy, đây tuyệt đối là cái tên đinh nhất quả đất luôn!”
Hiển nhiên An Du Du vẫn còn muốn thuyết phục Giang Vệ Quốc quay lại với nghề ăn xin ổn định hơn này, nhưng hắn đã chẳng thèm lọt tai nữa.
Hắn dứt khoát xắn tay áo lên nấu cơm.
Đồ nghề nấu nướng của đám ăn mày cực kỳ thô sơ, hai đống lửa, hai cái niêu đất, ba cái muôi gỗ.
Nhờ trình độ ăn xin xuất thần của An Du Du, ngoài việc nuôi sống 13 đứa đàn em, cô bé vẫn rủng rỉnh sắm sửa được chút đồ đạc nâng cao chất lượng cuộc sống cho bản thân.
LVQ8371