Trần Công mất trọn một phút để tiêu hóa lượng thông tin này, sau đó mới chậm rãi hỏi: "Bây giờ tôi nên lục lọi trong ký ức ra một món Điểm Tâm ngon nhất, bất kể tôi có biết làm hay không, chỉ cần tôi bày tỏ ý muốn tặng công thức này cho anh, là anh sẽ sở hữu một món ăn mang buff gì đó đúng không?”
Tần Hoài cảm động rớt nước mắt ngay tại chỗ, đây chính là tố chất nghề nghiệp của trợ lý sao? Vừa nãy còn sốc đến mức đó, thế mà bây giờ phản ứng đầu tiên lại là tặng công thức nấu ăn.
Cái thái độ làm việc này, nếu không phải vì trả không nổi mức lương 7 triệu tệ một năm, thì hắn thực sự muốn hớt tay trên của Hàn Quý Sơn luôn cho rồi.
"Cái đó không vội." Tần Hoài nói, "Bây giờ tôi hứng thú với việc chấp niệm của anh là gì hơn?"
Trần Công hiểu ngay vấn đề: "Anh muốn biết lần đầu tiên tôi thất bại như thế nào chứ gì? Vậy tôi kể tóm tắt một chút."
Qua lời kể của Trần Công, Tần Hoài đã được nghe câu chuyện về một người làm công ăn lương đầy bi thảm.
Giống như Trần Huệ Hồng, Trần Công độ kiếp lần đầu vào thời Dân Quốc. Phương thức độ kiếp của hắn cực kỳ bảo thủ, hắn hóa hình thành một thanh niên trai tráng đến Thượng Hải, ban đầu đi làm cu li ở bến tàu một thời gian để học các quy tắc ở nhân gian, sau đó mới bắt đầu học hỏi các kỹ năng khác.
Cái kiểu Tinh Quái bình thường, tích cực hòa nhập với đời, chịu thương chịu khó lại còn học cách làm người trước tiên thế này đúng là hiếm có khó tìm.
Là Văn Diêu Ngư, Trần Công vốn là Thụy Thú, nhưng bản thân hắn lại chẳng có năng lực gì đặc biệt. Hắn bỏ ra một thời gian học viết chữ, sau đó lại học gảy bàn tính, nhờ vào tài ăn nói khéo léo, năng lực làm việc xuất sắc và yêu cầu mức lương không cao, hắn đã được nhận vào làm kế toán cho một tiệm gạo.
Sau đó, nhờ được Ông Chủ trọng dụng nên hắn được đề bạt lên làm quản sự.
Nghe qua thì đây là một lộ trình thăng tiến rất đối bình thường.
Dưới sự nỗ lực làm việc của Trần Công và buff Thụy Thú của Văn Diêu Ngư, việc làm ăn của tiệm gạo ngày một phát đạt, hơn nữa còn hiếm hoi không bị các thế lực khác đến kiếm chuyện.
Việc làm ăn của Ông Chủ càng lúc càng mở rộng, lan ra khắp cả phương Nam, đến sau này không chỉ giới hạn ở tiệm gạo mà còn lấn sân sang cả ngành vận tải đường thủy.
Vào thời đại đó, mảng này chắc chắn là kinh doanh mạo hiểm, liếm máu trên lưỡi đao, thế mà Ông Chủ lại làm ăn thuận buồm xuôi gió, chẳng mấy chốc đã trở thành đại gia nức tiếng một vùng.
Trần Công cũng dần bị Ông Chủ lãng quên.
Khi Ông Chủ mới chỉ là chủ một tiệm gạo, ông ta rất cần một người quản sự ưu tú như Trần Công. Nhưng khi Ông Chủ đã vươn lên thành đại gia khét tiếng, Trần Công chăng qua cũng chỉ là một nhân viên nhỏ bé không đáng nhắc tới trong số vô vàn nhân viên của ông ta.
Ông Chủ nhờ có buff Thụy Thú của Văn Diêu Ngư mới từ một ông chủ tiệm gạo nhỏ nhoi lột xác thành ông trùm vận tải đường thủy, nhưng ông ta lại không biết đó là công lao của Trần Công, chỉ nghĩ là do số mình đỏ. Sau khi trở thành ông trùm vận tải, ông ta thậm chí bắt đầu chướng mắt đám nhân viên kỳ cựu ở tiệm gạo khi xưa, cho rằng lương của bọn họ quá cao, thế là thẳng tay sa thải hàng loạt.
Trần Công cứ thế mà bị sa thải.
Hắn không nản chí, lại tiếp tục tìm một ông chủ khác.
Chẳng bao lâu sau, Ông Chủ thứ hai dưới sự trợ lực của Văn Diêu Ngư làm ăn phất lên như diều gặp gió, rồi lại bắt đầu cảm thấy ngứa mắt vì đám nhân viên kỳ cựu như Trần Công từng chứng kiến lúc ông ta nghèo hèn thảm hại nhất, thế là sa thải sạch sành sanh không cần lý do.
Ông Chủ thứ ba cũng y chang như vậy.
Trần Công tự biết năng lực của mình có thể không còn phù hợp với Ông Chủ sau khi đã phất lên, nhưng hắn không hiểu tại sao người làm chủ nào cũng nhẫn tâm vứt bỏ những người anh em từng kề vai sát cánh lúc hàn vi. Hắn chẳng cần Ông Chủ phải báo đáp bằng vàng bạc châu báu, hắn chỉ muốn nhận được sự đối đãi tử tế, kiểu có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu như trong sách hay viết mà thôi.
Nỗi bất cam mãnh liệt ấy đã khiến Trần Công độ kiếp thất bại.
Chấp niệm của hắn thực ra cực kỳ đơn giản, đó là muốn tìm được một Ông Chủ tốt, có thể đồng cam cộng khổ, cũng có thể chia ngọt sẻ bùi.
Kiếp thứ hai, Trần Công cũng không gặp được người Ông Chủ tốt như mong muốn.
Hiện tại đã là kiếp thứ ba của hắn rồi.
Là một Tinh Quái, độ khó khi độ kiếp của Trần Công thực ra không cao, nhưng cũng chẳng thấp. Dù sao thì ai từng đi làm đều hiểu, muốn tìm được một Ông Chủ tốt tỷ lệ mỏng manh khó như lên trời, ấy vậy mà một Ông Chủ tốt đến mức vô lý như Hàn Quý Sơn lại thật sự bị Trần Công vớ được.
Việc Trần Công đột nhiên độ kiếp thành công âu cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
"Cho nên thực ra là lúc dự tiệc sinh nhật, anh tình cờ cảm thấy Hàn tổng quả đúng là một Ông Chủ tốt hiếm có trên đời, có thể đồng cam cộng khổ, có thể chia ngọt sẻ bùi, thế là xúc động rồi hóa giải chấp niệm, độ kiếp thành công luôn hả?" Tần Hoài hỏi.
Trần Công ngẫm nghĩ một lúc: "Tôi cũng không rõ nữa, chỉ là ngay khoảnh khắc ăn Tứ Hỉ Thang Đoàn đó, tôi chợt nhớ lại thời điểm Hàn tổng mới sáng lập Hảo Vị Đạo."
LVQ8371