"Trước đây con kể lúc Hoàng sư phụ dạy con làm Giải Hoàng Thiêu Mạch, chú ấy đã bắt con làm quen với nguyên liệu mất mấy ngày. Đây là quy trình học nấu ăn bình thường của một đầu bếp, con bắt buộc phải làm quen với nguyên liệu trước, biết nguyên liệu nào hợp với nguyên liệu nào, thì mới định hình được triết lý nấu ăn, mới có ý tưởng, mới xác định rõ được hướng nêm nếm gia vị, và mới có thể nấu ra món ăn ngon."
"Những thực phẩm có hương vị quá nồng đậm thường chỉ thích hợp để chế biến riêng. Cũng không hẳn là thịt bò thịt dê chỉ có thể nấu một mình, Viên Mai cho rằng những thực phẩm đậm mùi này ưu điểm nổi bật mà khuyết điểm cũng không ít, cần phải dùng ngũ vị điều hòa, tẩm ướp tỉ mỉ mới có thể giữ lại vị ngon, khử đi mùi khó chịu. Trong tình huống đó làm gì còn tâm trí đâu mà đi suy nghĩ xem nên kết hợp chúng với nguyên liệu gì nữa, vì phối thêm nguyên liệu đồng nghĩa với việc phải lược bỏ đi một phần hương vị."
"Nhưng đây cũng chỉ là quan điểm cá nhân của Viên Mai thôi, ông ấy chê hải sâm kết hợp với ba ba, thịt cua kết hợp với vi cá. Thế nhưng bản thân món vi cá thịt cua lại là một món ăn trứ danh, người thích ăn nhiều như cá diếc qua sông, đếm không xuể. Có thể thấy trong việc phối hợp nguyên liệu không hề có ranh giới tuyệt đối được hay tuyệt đối không được, chủ yếu vẫn dựa vào cách đầu bếp chế biến cụ thể ra sao."
"Nhưng gạch cua kết hợp với hải sâm, lại còn dùng làm nhân bánh bao nữa, thì cô thật sự là chưa từng nghe nói đến."
"Cô cũng được coi là một đầu bếp rất am hiểu cách chế biến hải sâm, nhưng bản thân con hải sâm này lại rất khó nấu. Vốn dĩ nó không có vị gì, lại nhiều cát và mùi tanh nồng, không thể hầm nước trong để thành món riêng được, quá trình sơ chế lại cực kỳ rườm rà."
"Phải ngâm nước sạch để loại bỏ bùn cát, muốn khử hết mùi tanh của nó thì thường phải tốn khá nhiều công sức, ví dụ như phải chần qua nước luộc thịt đang sôi ba lần, sau đó mới dùng nước luộc gà và nước luộc thịt hầm chung cho đến khi nhừ tơi. Đó là chưa kể hải sâm rất khó hầm nhừ, bình thường vào dịp lễ tết cô làm món hải sâm đều phải hầm trước một ngày. Cho dù là làm Lương Phán Hải Tham (hải sâm trộn lạnh), thì cũng phải dùng nước sốt thật đậm đà để trộn."
"Một nguyên liệu khó xử lý mùi tanh như vậy mà lại đem kết hợp với gạch cua tươi, cô thật sự không thể tưởng tượng nổi rốt cuộc đây là kiểu phối hợp thần kỳ cỡ nào."
"Vị đầu bếp sáng tạo ra công thức điểm tâm này chắc chắn phải là một bậc thầy nêm nếm, đầu bếp bình thường chỉ xử lý một món thôi cũng đủ đau đầu rồi, càng đừng nói bây giờ lại còn là 1+1>2."
"Tiểu Tần, con đã từng nấu món hải sâm bao giờ chưa?" Tào Quế Hương hỏi Tần Hoài.
Tần Hoài biết khâu nêm nếm của Song Giải Bao rất khó, hắn đã nghe rất nhiều người nói qua rồi. Dù là Hoàng Thắng Lợi, Trịnh Đạt hay Trịnh Tư Nguyên, khi biết Tần Hoài muốn học làm Song Giải Bao, điều đầu tiên họ nhấn mạnh với hắn chính là Song Giải Bao cực kỳ khó làm, độ khó nêm nếm cực lớn, sai một ly đi một dặm, sơ sẩy một chút là lật xe ngay tại chỗ.
Nhưng sở trường của Tần Hoài từ đầu đến cuối luôn là nêm nếm, nêm nếm cũng là kỹ năng thăng lên cấp Đại sư nhanh nhất của hắn. Sau khi đạt đến cấp Đại sư, Tần Hoài đã có thêm rất nhiều cảm ngộ về việc nêm nếm gia vị. Cộng thêm việc bẩm sinh hắn đã có một vị giác nhạy bén, nên trước khi nghe Tào Quế Hương nói những lời này, thật ra Tần Hoài vẫn khá tự tin vào bản thân.
Mặc dù hắn chưa từng ăn Song Giải Bao, cũng chưa từng làm Song Giải Bao, chỉ đơn thuần là xem qua công thức mà Vương đại gia đưa cho, nhưng Tần Hoài tin rằng hắn có thể làm được.
Đừng hỏi vì sao, hỏi thì chính là do tự tin.
Nghe Tào Quế Hương nói như vậy, sự tự tin của Tần Hoài lại vơi đi đôi chút.
"Bánh bao Ngũ Đinh có được tính không ạ?" Tần Hoài hỏi.
Tào Quế Hương lắc đầu: "Thế thì tính là món hải sâm gì chứ, đó chỉ có thể coi là món ăn có dùng đến hải sâm thôi. Hải sâm không phải nhân vật chính cũng chắng phải nguyên liệu chính, nó chỉ dùng làm phụ liệu.”
Tào Quế Hương lộ vẻ tò mò, nhìn chằm chằm vào Tần Hoài qua màn hình điện thoại, hỏi: "Sợ à?"
Tần Hoài lắc đầu: "Tuy cô và mọi người đều nói Song Giải Bao rất đáng sợ, nhưng con còn chưa thử mà đã sợ thì hơi mất mặt."
"Dù sao cũng phải để con làm thử một lần, xem độ khó của nó rốt cuộc cao đến đâu, với trình độ hiện tại của con liệu có làm được không rồi hẵng sợ chứ?"
Tào Quế Hương cười tít cả mắt: "Chỉ tiếc là cô đã nghỉ hưu mấy chục năm rồi, nếu không mà gặp con sớm mấy chục năm, cô nhất định sẽ nhận con làm đồ đệ, cho con học cả bếp món mặn lẫn điểm tâm. Con thật sự quá hợp ý cô! Nếu để nhị sư huynh của cô gặp con, ông ấy cũng nhất định đòi nhận con làm đồ đệ cho bằng được."
Tần Hoài coi những lời này là lời khen ngợi cao nhất của Tào Quế Hương dành cho hắn, chỉ cười cười không nói gì.
"Được rồi, dù sao con cũng là đầu bếp điểm tâm, hôm nay luyện đao công một tiếng rồi, trước mắt cứ luyện đến đây thôi." Tào Quế Hương liền tắt luôn tivi, Trương Chử ngồi cạnh kinh ngạc mở to hai mắt, trên mặt hiện rõ dòng chữ "Bà xã bà không xem tivi thì tôi vẫn muốn xem mà".
"Đã muốn làm Song Giải Bao thì chắc là mua hải sâm rồi nhỉ?" Tào Quế Hương hỏi.
Tần Hoài gật đầu: "Con mua rồi, mua khá nhiều. Nhưng không phải loại hải sâm thượng hạng đâu, Trịnh Tư Nguyên bảo Song Giải Bao không yêu cầu quá cao về chất lượng hải sâm."
LVQ8371