"Có thể trong thế giới quan của loài người thì cái nghề đi ăn xin nó phèn ia, nhưng Tam Túc Kim Thiềm vốn sinh sống ở đầm lầy, thú vưi tao nhã nhất của tựi nó là trát đầy bùn lên người rồi nằm phơi nắng, đi lùng sục vàng bạc châu báu mà tựi nó cho là có giá trị rồi nuốt tọt vào bụng. Bình thường thì thu nạp thêm dăm ba đứa đàn em hệ ếch nhái, rồi cả đám nằm xếp lớp phơi nắng."
"Thế nên ăn mày đối với tụi nó là cái nghề tự tại và hợp cạ nhất quả đất."
"Đã thế lại còn dễ thu nạp đàn em nữa chứ."
"Tam Túc Kim Thiềm đi độ kiếp thì auto chọn nghề ăn mày, gom một đống đàn em lập thành bang phái cái bang. Cỡ như An Du Du thế này là quy mô tép riu đấy, chủ yếu do thời đại loạn lạc khó phát triển, nguy hiểm quá mà." Trần Huệ Hồng - người kiếp đầu tiên ăn trọn một kẹo của bọn thổ phỉ mà ngỏm - cảm thấy An Du Du rén thế là quá chuẩn, Tinh Quái bình thường đúng là chẳng có cửa né đạn.
"Đúng là thế đấy, tôi cũng từng nghe phong phanh, Tinh Quái hệ ếch nhái độ kiếp toàn pick nghề ăn mày đầu tiên. Bọn họ khoái cái trò hóa hình thành thiếu niên thiếu nữ choai choai, ăn mặc rách rưới bẩn thỉu cho dễ bề hành nghề." Khuất Tĩnh hùa theo.
Trần Công cũng gật gù: "Đúng là vậy thật."
La Quân mặt liệt hỏi: "Tóm lại, cậu chỉ thắc mắc mỗi cái vụ nhảm nhí này thôi hả?"
Tần Hoài chỉ cảm thấy trên đỉnh đầu mình đang nhảy múa cả rổ dấu chấm hỏi.
Không đùa chứ, đám Tinh Quái các người đúng là...
Đa dạng thật đấy.
Tần Hoài cảm thấy câu hỏi của mình khá quan trọng, bởi vì hắn quả thật không hiểu lắm logic hành vi của An Du Du, nhưng La Quân lại cảm thấy hắn căn bản không nắm bắt được trọng điểm.
"Cậu vừa nói trạng thái của An Du Du là gì?" La Quân hỏi.
"Đang trong quá trình Giác Tỉnh." Tần Hoài nói.
Tần Hoài cảm thấy trạng thái này rất bình thường, rất nhiều Tinh Quái đều ở trạng thái này.
"Chấp niệm của Tam Túc Kim Thiềm phần lớn đều liên quan đến tiền, với tính cách và cách độ kiếp của bọn họ, chấp niệm thường sẽ không quá vô lý, độ khó cũng không quá cao. An Du Du hiện tại có phải đang rất thiếu tiền không?"
Tần Hoài gật đầu: "Khá thiếu tiền, điều kiện gia đình đời này của cô ấy không tốt lắm, năng lực bản thân cũng không tính là xuất chúng, chấp niệm kiếm tiền khá sâu."
"Còn đoán ra được chấp niệm gì khác không?"
"Muốn ở nhà đẹp chăng?" Tần Hoài không chắc chắn lắm.
Ấn tượng của hắn về An Du Du chính là cô nhóc này mê tiền, thích kiếm tiền, thích tiêu tiền, thích hưởng thụ, muốn ăn ngon, uống sướng, mặc đẹp, ở nhà sang.
"Thế thì đơn giản quá, Trần Huệ Hồng, cô có còn căn hộ nào trong khu dân cư chưa cho thuê không?" La Quân bắt đầu gọi tên Trần Huệ Hồng.
Trần Huệ Hồng không ngờ lúc này còn có đất diễn của mình, ngẫm nghĩ một chút: "Hình như còn hai căn, một căn ba phòng ngủ, một căn một phòng ngủ. Tam Túc Kim Thiềm một là keo kiệt bủn xin, hai là tiêu tiền như nước. An Du Du đã muốn ở nhà đẹp, vậy chắc cũng muốn ở nhà to, cứ cho cô ấy ở căn ba phòng ngủ kia đi."
"Tôi sẽ liên hệ luật sư và tổ chức từ thiện, mỗi tháng định kỳ quyên góp cho cô ta vài vạn tệ." La Quân gật đầu.
"Tôi có thể tặng cô ấy gói khám sức khỏe miễn phí ở bệnh viện của chúng ta." Khuất Tĩnh lặng lẽ giơ tay.
Không phải chứ, ngoài Trần Huệ Hồng ra, chẳng phải các người đều không biết An Du Du là ai sao? Danh tiếng và quan hệ ngoại giao của Tam Túc Kim Thiềm trong giới Tinh Quái các người tốt đến vậy à? Nói giúp là giúp, lại còn giúp đến mức này?
Ngay lúc Tần Hoài đang ngơ ngác, Tinh Quái bình thường nhất trong nhóm chat là Trần Công đã lên tiếng.
Tiện thể nhắc tới, Trần Công là người duy nhất không hướng mặt vào ống kính, bởi vì hắn đang bận rộn làm việc trên máy tính.
Trần Công gõ xong chữ cuối cùng, xoay người, đối diện với điện thoại, biểu cảm vẫn như thường ngày, chỉ là trong giọng nói xen lẫn chút bất đắc dĩ: "Tôi có thể hiểu được tấm lòng muốn giúp đỡ đồng loại của mọi người. Độ khó khi độ kiếp của Tam Túc Kim Thiềm vốn không cao, hiếm lắm mới gặp một người độ kiếp thất bại, mọi người muốn xem náo nhiệt tôi cũng hiểu được, nhưng làm vậy có hợp lý không?"
Tần Hoài: ????
Bốn người các vị nãy giờ hùa nhau có nói được câu tiếng người nào không vậy?
Cái gì? Bốn người bọn họ đều không phải là người? Được rồi, không có gì nữa.
Đáp lại Trần Công là sự im lặng của ba vị Tỉnh Quái.
"Tôi biết trên trời có thể rớt bánh có nhân xuống, nhưng bánh cũng không rớt kiểu đó đâu. Thông thường Tinh Quái độ kiếp vẫn phải dựa vào bản thân, muốn giúp An Du Du cũng không thể giúp kiểu này được. Phần thưởng nhiệm vụ chính tuyến mới của Tần Hoài là đoạn mộng cảnh tiếp theo của An Du Du, nếu mọi người giúp An Du Du Giác Tỉnh trước thời hạn, Tần Hoài không xem được mộng cảnh, vuột mất một tờ công thức nấu ăn thì tính sao?"
Nghe Trần Công nói vậy, dấu chấm hỏi trên đầu Tần Hoài không nhảy nữa, trực tiếp biến thành dấu chấm than to đùng, cả người hắn lập tức tỉnh táo hẳn.
Đúng vậy, nếu An Du Du tỉnh sớm mà vuột mất một công thức nấu ăn thì sao?!
Tình huống của Trần Công chính là vết xe đổ, hắn tỉnh lại sớm, hệ thống trò chơi chỉ cho một công thức.
Tất nhiên, An Du Du có thể tỉnh lại sớm chắc chắn là chuyện tốt.
Nhưng nếu cô ấy tỉnh lại mà hệ thống thưởng thêm vài công thức nữa thì càng tốt.
LVQ8371