Lúc đầu Tần Hoài không định nói nhiều như vậy, kết quả càng nói càng hăng, căn bản không dừng lại được.
Bởi vì nhận xét quá mức chi tiết, sắp thành bài bình luận ẩm thực luôn rồi, không chỉ các học đồ bình thường nghe đến ngây người, mà ngay cả Tô Càn cũng sững sờ.
Tô Càn: Vãi chưởng, đây chẳng phải là đãi ngộ chỉ đệ tử chân truyền mới có sao?
Học đồ bình thường: Vãi chưởng, thì ra làm đệ tử chân truyền sướng thế này.
Đàm Duy An ở phòng bên cạnh: Tần Hoài ăn nói lưu loát thế này từ khi nào vậy? Mấy tháng nay cậu ta lén luyện tập cái gì thế?
Trịnh Tư Nguyên: Không hổ là Tô Càn.
Bùi Hành: Hu hu hu hu, Tô Càn đáng ghét, ở Tri Vị Cư đã "cuốn" tôi, đến Vân Trung Thực Đường cũng "cuốn" tôi, sao Tần sư phụ chưa bao giờ nói những lời này với tôi?!
Lý Hoa: ... Tôi cũng "cuốn"!
Nhận xét xong Tam Đinh Bao của Tô Càn, lúc nhận xét các món Điểm Tâm khác, Tần Hoài đã không thể tiện tay múa mép như vừa rồi nữa.
Những câu từ quen thuộc như "cảm giác", "lực", "chỗ này kém một chút", "cậu có hiểu lúc nhào bột cần phải nhào đến điểm đó không" toàn bộ đều quay về.
Nói đến phần sau, Tần Hoài không chỉ nói ít đi, nhận xét ngắn gọn hơn, thái độ trở nên qua loa, mà người cũng có chút buồn bã mất mát.
Thẻ Trải Nghiệm Hoàng Thắng Lợi đã hết hiệu lực.
Tần Hoài thở dài một hơi thật sâu trong lòng.
Tần Hoài cảm thấy bản thân đang qua loa lấy lệ, nhưng đám học đồ Tri Vị Cư lại không nghĩ như vậy.
Bọn họ cảm thấy Tần sư phụ thật sự quá tốt, không chỉ ăn trọn vẹn ít nhất một phần Điểm Tâm của mỗi người, mà còn chịu khó dành tâm tư nhận xét từ những điều cơ bản nhất.
Nhiều món Điểm Tâm như vậy, Tần sư phụ thậm chí còn sẵn sàng ăn từng món rồi nhận xét từng món, thật bao dung, thật kiên nhẫn, thật tận tâm chỉ bảo, đúng là một người tốt mà.
Vừa nghĩ tới việc nhóm đồng nghiệp trước đó lại được giao lưu ở Hoàng Kí suốt mấy tháng, mọi người đều cảm thấy ghen tị, rất ghen tị, vô cùng ghen tị.
Đám người kia ngoại trừ Cổ Lực ra thì chẳng có ai chịu "cuốn", bọn họ đi giao lưu có hiểu cái gì không? Một vị đại sư phụ tốt như vậy đặt ở trước mặt, bọn họ có biết đường mà đặt câu hỏi không?
Vẫn phải để chúng tôi ra tay!
Cái gì? Các cậu nói lúc Tần sư phụ nhận xét Điểm Tâm của chúng tôi không được tỉ mỉ như lúc nhận xét Tô Càn và Cổ Lực á?
Thế thì sao mà giống nhau được? Chúng tôi đang ở cái tầm nào chứ?
Tô Càn là đệ tử ký danh của Chu sư phụ, cháu họ của Tô Lão Bản, là con ông cháu cha trong số những con ông cháu cha. Cổ Lực cũng là đệ tử ruột của Đàm sư phụ, tuy tay nghề hơi gà, nhưng hắn biết "cuốn", hơn nữa hắn còn có một sư huynh tốt, mấu chốt nhất là hắn quen biết Tần sư phụ trước mọi người một bước, quan hệ với Tần sư phụ cũng rất tốt.
Tần sư phụ sẵn lòng nhận xét đã là phúc phận của chúng tôi rồi, không thể đòi hỏi quá nhiều.
Dù sao thời thế thay đổi, dẫn trước một bước cũng không có nghĩa là sẽ luôn dẫn trước. Hôm nay là lần đầu gặp mặt, có thể lượn lờ cho quen mặt trước Tần sư phụ đã là quá tốt rồi, tương lai thế nào ai mà nói trước được?
Trong mắt đám người Tri Vị Cư đã bùng lên ánh sáng của những ông hoàng "cày cuốc".
"Được rồi, phần Điểm Tâm còn lại cứ để ở đây đi, lát nữa sẽ có người ăn hết." Sau khi nếm thử toàn bộ Điểm Tâm, Tần Hoài phát biểu tổng kết, "Tình hình chung của mọi người tôi đều đã nắm được, hy vọng chúng ta có thể hợp tác suôn sẻ trong quá trình học hỏi giao lưu sắp tới và gặt hái được nhiều thu hoạch."
"Trước tiên tôi xin nhắc nhở mọi người vài điểm, từ 7 giờ đến 7 giờ 30 phút sáng, chỉ cần tôi ở trong tiệm và có khẩu vị, trên lý thuyết là có đủ thời gian để nếm thử Điểm Tâm và nhận xét cho mọi người."
"Buổi sáng khoảng 11 giờ tôi sẽ có thời gian, buổi chiều khá bận, trước 5 giờ chắc chắn không rảnh, sau 5 giờ thì tùy tình hình."
"Bản thân tôi khá thích ăn món chính, sở trường là bánh bao, xíu mại, bánh hấp... những loại Điểm Tâm phổ thông. Đương nhiên, số loại Điểm Tâm tôi biết làm cũng khá nhiều, nhưng các loại Tô Bính cần cán ngàn lớp thì tương đối yếu. Nếu có thắc mắc về mảng này, mọi người có thể đợi lúc Tiểu Trịnh sư phụ rảnh rỗi để hỏi anh ấy."
"Buổi sáng tôi không muốn ăn đồ quá ngọt, nếu định làm tiểu long bao thì tốt nhất không quá ba người làm. Giữa các món chính cần chú ý kết hợp với nhau, khẩu phần đừng quá lớn, đặc biệt tránh tình trạng một người làm mì bò, một người làm mì cừu, tôi thật sự ăn không nổi đâu."
"Hơn nữa buổi sáng tôi cũng sẽ nấu Kê Thang Diện, nếu mọi người có hứng thú thì có thể nếm thử."
"Hoành Thánh thì tốt nhất đừng làm, Tiểu Trịnh sư phụ sẽ làm Trứu Sa Hoành Thánh và Phao Phao Hoành Thánh rồi. Đương nhiên, nếu ai có hứng thú với Hoành Thánh thì cũng có thể giao lưu nhiều hơn với Tiểu Trịnh sư phụ."
"Buổi trưa mọi người có thể làm tùy thích, buổi tối tốt nhất nên làm nhiều Điểm Tâm nhân thịt một chút, em gái tôi khá thích ăn."
"Về lý thuyết, Vân Trung Thực Đường không hạn chế các sư phụ Điểm Tâm mỗi ngày phải làm món gì, chỉ cần hương vị và chất lượng ổn, dù là làm biển tên rồi định giá tạm thời cũng được. Khách hàng của chúng ta tương đối dễ tính, hơn nữa mọi người cũng rất thích việc mỗi ngày được ăn các loại Điểm Tâm khác nhau ở nhà ăn, nên làm lúc nào cũng được."
LVQ8371