Khổ nỗi An Du Du mù chữ lại còn thiếu kiến thức xã hội, đâu có nhận ra được tờ bảng Anh, chỉ loáng thoáng đoán được cái của nợ này hình như là tiền, nhưng mù tịt chăng biết nó đáng giá bao nhiêu. Thế nên ẻm cũng chẳng thèm để tâm đến tờ bảng Anh cho lắm, thứ ẻm coi trọng nhất lại là cái bát mà anh bạn tiểu nhị tốt bụng ở tửu lâu cho hồi trưa kìa.
Cơm trong bát An Du Du đã chén sạch bách, bánh ngọt xin được từ cô tiểu thư nhà giàu hồi chiều cũng cho vào bụng nốt rồi. Bên hông An Du Du còn lủng lẳng một cái túi bện bằng vải vụn, bên trong đựng mấy hạt đậu luộc, cháo đặc và mớ cám thiu ẻm chê không thèm ăn xin được trên đường.
Ban nãy Tần Hoài còn thắc mắc An Du Du cất đống đồ ăn thừa này làm gì, giờ thấy ẻm lòi ra cả một đàn em thì hắn mới vỡ lẽ.
Mang cơm về cho đàn em.
Đã mang tiếng là Tinh Quái, An Du Du có đi làm cái bang thì cũng quyết không làm cái bang quèn, ẻm là trùm ăn mày, dưới trướng còn phải cõng thêm cả đống đàn em đang há mồm chờ cơm đây này.
Là chờ cơm theo đúng nghĩa đen luôn ấy.
"Kiếm việc làm á?" An Du Du cau mày, mặt lộ rõ vẻ hoang mang tột độ: "Chúng ta còn phải đi kiếm việc gì nữa, chẳng phải chúng ta đang có việc làm đàng hoàng rồi sao?"
Áo chình ghê, định nghĩa lại luôn khái niệm có việc làm, đây mới đúng chuẩn là lao động tự do linh hoạt này.
Thằng nhóc ăn mày cũng chẳng dám bật lại đại ca, chỉ đành lý nhí đáp: "Anh... Anh Mười Ba bảo làm ăn mày không có tương lai, bây giờ thế đạo loạn lạc, khắp nơi toàn là dân tị nạn, Dục Anh Đường cũng chẳng buồn phát cháo cứu tế nữa rồi. Ăn mày trong thành phố năm nào cũng tăng nườm nượp, đa phần đều lăn ra chết rét trước khi qua được mùa đông. Làm ăn mày thì mười phần chết chín, một là chết cóng giữa trời đông giá rét, hai là bị bọn buôn người bắt cóc bán vào xưởng bóc lột sức lao động ngày đêm, dăm ba tháng là lao lực mà chết, ba là đi ăn cắp rồi bị người ta đánh cho tàn phế."
"Đi xin ăn không có tương lai đâu, sau này lớn lên cũng vì ăn không đủ no mà bị suy... suy cái gì ấy nhỉ..."
"Suy đỉnh dưỡng." An Du Du nhắc bài.
"Đúng rồi, đại loại là mấy thứ bệnh tật kiểu vậy, người ngợm gầy nhom bé tí tẹo chẳng có miếng sức lực nào, có đi vác bao tải làm cu ly cũng chẳng ma nào thèm nhận."
"Làm ăn mày không phải kế lâu dài, tìm một công việc ổn định học tay nghề mới đúng." Thằng nhóc ăn mày thành thật nói.
An Du Du nghe xong, liền hỏi một câu: "Nhớ rõ ràng thế, nói lưu loát thế, Tiểu Cửu, Thập Tam đã lải nhải với tụi mày mấy lần câu này rồi?"
"Tầm hơn nửa tháng ạ." Tiểu Cửu thành thật đáp.
An Du Du nhảy dựng lên, gõ mạnh vào đầu Tiểu Cửu một cái, gõ đến mức thằng bé ngã lăn ra đất: "Đây là lý đo nửa tháng nay tụi mày không chịu đi ăn xin đàng hoàng hả?”
"Tao cực khổ, mỗi ngày thức khuya dậy sớm, đi sớm về khuya, ăn không ngồi rồi... à nhầm, ngày đêm không nghỉ, túm lại là tao vất vả ra ngoài ăn xin với đánh lộn như thế, mà tụi mày lại nghe lời quỷ sứ của Thập Tam rủ nhau đi tìm việc làm có phải không?"
"Tụi mày quên tụi mày sống sót kiểu gì rồi à, đều là do tao nhặt về cái miếu hoang này nên mới sống được đấy. Trên đời này còn có công việc nào ngon hơn đi ăn xin nữa sao?"
"Không phải tụi mày đều do một tay tao đi xin ăn nuôi sống à?"
"Còn cả cái tên Thập Tam kia nữa, có tay nghề thì ngon lắm chắc, chả phải cũng bị tao nhặt về à. Sao lại bị tao nhặt về, chẳng phải vì công việc trước kia vứt đi, không bằng đi ăn xin, nên mới sống dở chết dở sao."
tr: ^ x . ` h x h ¬. :A : Ỷ z " h È x . ^ Tiểu Cửu, tao nói cho mày biết, ăn xin mới là công việc đỉnh nhất! Chăng có nghề nào ổn định bằng ăn xin đâu, mày ra bến tàu vác bao cát thì bữa đực bữa cái, chứ đi ăn xin thì lúc nào xin chả được!”
"Hôm nay mày xin được cái gì?"
Thấy sếp sòng đột nhiên kiểm tra KPI, Tiểu Cửu run rẩy: "Một... Một... một củ khoai lang ạ."
An Du Du thở dài thườn thượt: "Cũng không trách Thập Tam khuyên tụi mày đi tìm việc, trình độ ăn xin của tụi mày đúng là xách dép cho tao."
An Du Du ném cái túi bên hông cho Tiểu Cửu, sải bước dài về phía trước với phong thái của bậc đế vương: "Đi, tao phải xem Thập Tam tìm được cái công việc gì."
Tiểu Cửu cẩn thận đỡ lấy cái túi, ôm khư khư trong tay bám sát gót An Du Du, vừa đi vừa lén lút thò tay vào túi bốc đậu đen ăn vụng.
Cốt truyện ảo ma thật đấy.
Trần Huệ Hồng là "Tôi học làm người vào năm thiên tai", La Quân là "Tôi làm đại thiếu gia ở Thượng Hải", Trần Công là "Tôi lăn lộn trần gian tìm Ông Chủ", Khuất Tĩnh là "Tôi về quê cứu ông nội".
Đến lượt An Du Du, thế quái nào lại biến thành "Tôi làm đại ca trong ổ ăn mày".
Quả nhiên là không thể trông mặt mà bắt hình dong, đừng thấy hiện tại An Du Du ngày nào cũng cắm đầu phấn đấu vì mục tiêu thăng chức tăng lương, cày cuốc bán mạng đến mức chết danh "chị La Bốc Cao", kiếp đầu tiên con bé cũng từng làm đại ca, dưới trướng có tận 13 đàn em đấy.
Kể ra cũng trầy trật phết, một mình đi xin ăn nuôi 13 đứa đàn em, hèn chỉ ăn xin thành công đến thế mà trông vẫn nghèo rớt mồng tơi.
An Du Du và 13 đàn em của cô bé sống trong một ngôi miếu hoang ở ngoại ô.
Miếu hoang theo đúng nghĩa đen luôn, miếu đã sập mất một nửa, chỉ còn vài bức tường đất để chắn gió, gặp hôm mưa hay tuyết rơi thì chắc cả đám phải cuộn tròn vào một góc mới mong không bị ướt hay chết cóng.
LVQ8371