"Hải sâm nặng mùi tanh lắm đúng không? Thế thì tôi sẽ chọn cách làm dễ nhất nhưng cũng dễ lật xe nhất. Mặc dù kỹ năng dùng dao của tôi không tốt lắm, nhưng món Hải Sâm Trộn Lạnh chắc cũng chắng đòi hỏi nhiều về khoản thái gọt đâu. Món trộn quan trọng nhất là khâu nêm nếm gia vị, tôi tin là đợi đến khi tôi làm tốt món Hải Sâm Trộn Lạnh, tôi cũng sẽ hiểu đủ sâu về nguyên liệu này. Đến lúc đó, Giải Hoàng Tương của cậu chắc cũng hòm hòm rồi, chúng ta sẽ kết hợp lại, chính thức nghiên cứu Song Giải Bao."
Đối mặt với dự định của Tần Hoài, Trịnh Tư Nguyên chỉ buông một câu: "Kỹ năng dùng dao cũng quan trọng lắm đấy."
"Món trộn nào cũng đòi hỏi kỹ năng dùng dao rất cao."
"Vậy thì tôi nhờ người thái hộ là được, kỹ năng dùng dao của Lý Hoa cũng khá ổn, lát nữa tôi sẽ nói với cậu ấy một tiếng."
Nói xong, Tần Hoài lộ vẻ hơi khổ não: "Haiz, ban đầu tôi cứ nghĩ Vân Trung Thực Đường có hai đầu bếp điểm tâm là đủ rồi, sau đó mới phát hiện chỉ có đầu bếp chính thì không ổn, phải tuyển thêm vài phụ bếp nữa. Nhưng đến lúc tuyển người tôi mới vỡ lẽ, thời buổi này không phải phụ bếp ở đâu cũng xịn như bên Hoàng Kí hay Tri Vị Cư."
"Nếu không có cậu qua đây giúp một tay, tôi căn bản chẳng đào đâu ra thời gian mà luyện tập Hải Sâm Trộn
Trịnh Tư Nguyên phụ họa: "Những nhà hàng bình thường quả thực rất khó tuyển được phụ bếp có tay nghề kha khá, chưa kể yêu cầu của cậu đối với phụ bếp còn cao hơn hẳn các đầu bếp bình thường nữa."
"Bất kể là bên Hoàng Kí hay Tri Vị Cư, trình độ của một phụ bếp bình thường bên đó cũng dư sức sang các nhà hàng nhỏ làm đầu bếp chính rồi. Khoan bàn đến chuyện khác, Vương Tuấn ở Hoàng Kí chỉ được tính là nửa người phụ trách thái gọt, nhưng nếu thật sự so kè tay nghề nấu nướng thì cậu ta còn giỏi hơn hai đầu bếp món mặn ở nhà ăn của các cậu nhiều."
Được rồi, tôi biết rồi, cậu rất bất mãn với bữa ăn nhân viên của Vân Trung Thực Đường chúng tôi.
"Hôm qua cậu ăn món gì?"
"Buổi trưa ăn Khâu Nhục, Rau Muống Xào Tỏi và Canh Sườn. "
"Ngàn vạn lần đừng ăn Khâu Nhục, tôi luôn thấy Khâu Nhục ở nhà ăn nấu mặn chát, nhưng kẹt nỗi nhiều khách lại thích ăn nên món đó mới không bị gạch tên khỏi thực đơn."
"Tôi khuyên cậu cứ ăn chút Trứng Xào Cà Chua là được rồi, chan cơm ăn cũng tàm tạm."
Tiểu Trịnh sư phụ vốn chẳng mấy hài lòng với suất ăn nhân viên lúc này chỉ đành thở dài một hơi thườn thượt, sau đó bắt tay vào nhào bột làm bánh bao.
Lại là một buổi sáng bình lặng trôi qua.
Tiểu Trịnh sư phụ cần mẫn vẫn luôn cắm cúi làm Điểm Tâm, còn Tần sư phụ "không làm việc đàng hoàng” thì chỉ tàng tàng làm vài mẻ Tứ Hi Thang Viên và Lục Đậu Cao, sau đó liền bắt tay vào nghiên cứu Hải Sâm Trộn Lạnh.
Thành quả nghiên cứu của Tần sư phụ chẳng cho bất kỳ ai nếm thử.
Mỗi lần làm xong một phần, hắn lại tự nếm thử một miếng, sau đó nhăn mặt nhíu mày đeo lên lớp mặt nạ thống khổ, rồi bắt đầu hoài nghi nhân sinh, im lặng vài giây, cuối cùng là đổ bỏ.
Cảnh tượng tương tự cứ liên tục lặp đi lặp lại trong bếp. Nhìn sắc mặt của Tần sư phụ ngày càng trở nên nặng nề, Bùi Hành vốn định ôm cục bột xông lên xin chỉ đạo đành rất biết điều mà ngoan ngoãn đứng im nhào bột của cậu ta.
Bữa trưa, Bùi Hành vô cùng khó hiểu thì thầm hỏi Lý Hoa: "Trước đây lúc Tần sư phụ thử món mới, chẳng phải làm xong đều gọi chúng ta tới nếm chung sao?"
"Sao hôm nay anh ấy cứ lắng lặng làm, lằng lặng ăn, rồi lại lắng lặng đổ đi thế nhỉ?"
Trên mặt Bùi Hành hiện rõ dòng chữ "tôi cũng muốn góp chút sức lực cho Tần sư phụ".
Lý Hoa nhìn sâu vào Bùi Hành một cái, rốt cuộc cậu ta cũng hiểu tại sao cái gã "con ông cháu cha" này lại giống hệt mình, chẳng thể trụ nổi ở Tri Vị Cư. Năng khiếu là một chuyện, EQ lại là một chuyện khác.
Lý Hoa lẳng lặng và một miếng cơm, đáp: "Trong lòng Tần sư phụ tự có tính toán rồi, anh ấy thấy không cần thì tức là không cần."
Có những món ăn mang giá trị để nếm thử, nhưng cũng có những món đến cả tư cách để nếm thử cũng chẳng có.
Đàn lợn ăn cơm thừa canh cặn của nhà ăn hôm nay đúng là có phúc rồi.
Ở một diễn biến khác, Tần Hoài đang làm món Hải Sâm Trộn Lạnh đến mức hoài nghi nhân sinh.
Không phải vì khó ăn quá nên hoài nghi nhân sinh, mà là hoài nghi nhân sinh trước độ khó của món hải sâm này.
Trước đó, có thể nói Tần Hoài hoàn toàn mù tịt về hải sâm. Dẫu Tào Quế Hương đã giảng vắn tắt cho hắn hơn một tiếng đồng hồ về lý thuyết cơ bản rồi bảo hắn về tự thực hành, nhưng trước khi tự tay làm, hắn vẫn chẳng hiểu gì về loại nguyên liệu này.
Bây giờ thì hắn hiểu rồi.
Cái thứ hải sâm này...
Thật sự quá tanh!
So với hải sâm, dăm ba cái mùi tanh của cá, mùi hoi của thịt hay mùi tanh của đồ biển chỉ là muỗi. Mùi tanh của hải sâm mới là mùi tanh chân chính. Nó không quá nồng nặc, nhưng nếu sơ chế không sạch thì cắn một miếng là nhận ra ngay. Nó sẽ phá hỏng hoàn toàn hương vị của món ăn, đồng thời đóng vai trò như một minh chứng trực quan nhất tố cáo tay nghề của người đầu bếp vẫn chưa tới nơi tới chốn.
Cũng không hẳn là nó quá khó xử lý.
Nhưng quả thực là xử lý rất chua.
Kỹ năng nêm nếm cấp Bậc Thầy của Tần Hoài đã định sẵn hắn sẽ không thể nào lật xe quá thảm hại ở khâu gia VỊ.
Quá trình làm Hải Sâm Trộn Lạnh hôm nay cũng y như vậy. Mấy lần đầu do chưa quen thuộc với nguyên liệu cộng thêm thao tác còn quá lóng ngóng nên lúc sơ chế đã xảy ra không ít vấn đề, dẫn đến mấy phần đầu tiên quả thực hơi khó nuốt.
LVQ8371