Đang mải suy nghĩ thì Âu Dương tới nơi.
"Tần Hoài, Tần Hoài! Bên này, đang nghĩ cái gì thế?" Âu Dương điên cuồng vẫy tay gọi hắn.
"Đang nghĩ xem nên định giá Điểm Tâm thế nào." Tần Hoài đáp.
"Cậu lại học được món Điểm Tâm mới rồi à?" Âu Dương trố mắt ngạc nhiên, "Chẳng phải cậu đi công tác làm tiệc sinh nhật cho người ta sao? Cậu đào đâu ra thời gian mà học món mới thế?!"
"Món cũ thôi, Lục Đậu Cao."
"Tôi định ngày mai sẽ đưa vào thực đơn cố định luôn, rảnh thì qua ăn thử nhé. Quán Nịnh Mông Trà của cậu đạo này làm ăn thế nào rồi?”
"Chuyện, còn phải hỏi sao? Khách khứa nườm nượp luôn. Cậu thấy cơ bắp cuồn cuộn trên tay tôi chưa? Toàn nhờ pha nước mà ra đấy! Khỏi cần tốn tiền đi tập gym luôn."
"... Cậu pha nước mà cũng lên được cơ bắp á?"
"Thôi được rồi, tôi thừa nhận là có lén ra phòng gym tập tành tí chút."
"Hết cách rồi, nước ngon quá mà, vừa pha vừa nhịn không được mà uống trộm vài ngụm, mới có một tuần mà tôi tăng vèo 3kg rồi đây này."
Này người anh em, cậu mở quán trà sữa mà cũng uống vụng đồ nhà mình hả?
Quả không hổ danh là cậu.
Âu Dương không hề đi tay không đến đón bạn.
Âu Dương mang theo thủ phạm khiến hắn béo lên dạo gần đây – Trà chanh xoài số 1.
Tần Hoài ngồi ở ghế phụ, vừa uống trà sữa vừa xem tin nhắn trong nhóm "Gia đình Tướng Thân yêu thương nhau" lúc hắn đang ngồi trên máy bay, không khỏi cảm thán:
"Trình độ pha chế đồ uống của cậu đúng là tiến bộ thật đấy, Trà chanh xoài số 1 ngon hơn hẳn hồi đầu tôi uống."
"Tất nhiên." Âu Dương tự hào ngẩng cao đầu, làm vậy sẽ khiến cái nọng cằm sắp lộ ra của hắn như thể không hề tồn tại: "Một ngày bán mấy trăm ly đấy, nhất là mấy ngày cậu không có ở đây. Không phải tôi chém gió đâu, nhưng đơn đặt hàng qua mạng nổ tung luôn rồi. Rất nhiều người không ăn được Điểm Tâm cậu làm, tức cảnh sinh tình, đành phải đến tiệm Thủ Đả Nịnh Mông Trà của chúng ta mua trà trái cây."
Tần Hoài muốn nhấn mạnh lại một lần nữa, thành ngữ "tức cảnh sinh tình" không phải dùng như thế!
"Nhưng mà Tần Hoài này, sao cậu lại nghĩ đến chuyện ngày mai bắt đầu bán Lục Đậu Cao vậy?" Âu Dương tò mò hỏi: "Tôi nhớ lúc trước cậu bảo làm Lục Đậu Cao phải đãi vỏ đậu xanh phiền phức lắm, mà chất lượng bột đậu xanh bán sẵn trên thị trường lại thượng vàng hạ cám không bằng làm theo phương pháp cổ truyền, nên trước đây cậu ít khi làm Lục Đậu Cao cơ mà."
"Lúc trời nóng thỉnh thoảng cậu còn làm bánh đậu xanh ướp lạnh, chứ vào thu rồi thì chưa thấy cậu làm bao giờ. Ở Hoàng Kí lâu như thế, cậu cũng chỉ mới làm Lục Đậu Cao có đúng một lần." Âu Dương tò mò hỏi tiếp.
"Thực ra không phải vì khâu đãi vỏ phiền phức đâu." Tần Hoài bình thản uống trà trái cây: "Chủ yếu là vì tôi không thích ăn Lục Đậu Cao, nên lười làm thôi.”
"Trên thị trường vẫn mua được đậu xanh đã đãi vỏ mà."
"Mỗi lần tôi bắt Lạc Lạc đãi vỏ là vì Lục Đậu Cao bán rẻ quá, với lại Lạc Lạc thích ăn."
"Nếu thật sự để con bé ăn thả phanh, thì từ sáng đến tối cũng chẳng tốn bao nhiêu tiền. Con nhóc này thích ăn Điểm Tâm đắt tiền, nhưng Điểm Tâm rẻ tiền cũng chẳng chê. Có tiền thì ăn đồ đắt, không có tiền thì ăn đồ rẻ."
"Nếu cứ để con bé cầm tiền mua Lục Đậu Cao ăn thỏa thích, thì đến kỳ nghỉ đông nghỉ hè nó làm gì còn động lực học hành tử tế để gạt nợ nữa, cứ ngày nào cũng ăn Lục Đậu Cao là xong."
"Tôi và mẹ đều thấy không thể nuông chiều con bé như vậy được, nên mới nghĩ ra cách này. Muốn ăn Lục Đậu Cao thì phải tự thân vận động, con bé phụ trách đãi vỏ đậu xanh. Không ngờ Lạc Lạc làm mấy việc khác thì đở, chứ đãi vỏ đậu xanh lại cực kỳ chuyên nghiệp, vừa kỹ vừa nhanh, lâu đần thành quen luôn."
Con một Âu Dương kinh ngạc hít sâu một ngụm khí lạnh, trong lòng lặng lẽ thắp một ngọn nến cho Tần Lạc, đồng thời có chút ăn mừng năm xưa bố mẹ hắn đi du lịch không đi ngang qua Cầu Huyền để nhận nuôi Tần Hoài, biến Tần Hoài thành em trai mình.
Tần Hoài lại đáng sợ đến mức này sao!
Với cái đầu óc của hắn thì kiểu gì chẳng bị Tần Hoài xoay như chong chóng y hệt Tần Lạc.
Khoan đã, nếu như chỉ cần làm chút việc là có thể được ăn Điểm Tâm...
Chết tiệt, tại sao năm đó bố mẹ hắn đi du lịch lại không đi ngang qua Cầu Huyền để nhận nuôi Tần Hoài, biến Tần Hoài thành em trai hắn cơ chứ!
Đợi đến khi Tần Hoài uống cạn ly trà sữa, vớt nốt cả thịt quả ra ăn xong, Âu Dương mới suy nghĩ xong xuôi rồi vô cùng dè dặt mở lời hỏi: "À thì... Tần... Tần Hoài này, tôi có thể hỏi chút là tại sao bây giờ cậu lại đổi ý, định ngày nào cũng bán Lục Đậu Cao vậy?"
"Có phải đợt trước Lạc Lạc thi tốt lắm đúng không?"
Tần Hoài nghe ra sự dè dặt trong giọng điệu của Âu Dương, không hiểu sao ông bạn mình đột nhiên lại trở nên cẩn trọng rón rén như vậy, nhưng cũng chẳng quan trọng, cái mạch não của Âu Dương hắn vốn thường xuyên không hiểu nổi.
"À đúng rồi, điểm thi đợt trước chắc cũng có rồi đấy, bố mẹ chưa nói với tôi, để ngày mai tôi hỏi thử xem."
Âu Dương: Lạc Lạc, anh Dương có lỗi với eml
"Còn về việc tại sao lại định làm Lục Đậu Cao, có lẽ là vì lần này đi thành phố A một chuyến, tôi phát hiện ra Lục Đậu Cao thực ra ăn cũng rất ngon." Tần Hoài đáp.
"Tôi nghĩ nếu mọi người có thể mua được một phần Lục Đậu Cao vừa ngon vừa rẻ ở Vân Trung Thực Đường, chắc hẳn ai cũng sẽ rất vui."
Buổi tối đường sá thông thoáng, Tần Hoài về đến nhà là tắm rửa đi ngủ luôn, ngày hôm sau đi làm đúng giờ.
Tất nhiên, là ca làm của sư phụ Điểm Tâm.
LVQ8371