Hơn nữa đa số các món Điểm Tâm ở Vân Trung Thực Đường đều mang lại lợi nhuận siêu khủng, Tần Hoài vừa là cái biển hiệu vàng lấp lánh vừa là Ông Chủ duy nhất, lợi nhuận chưi tọt hết vào túi hắn rồi, kiếm thêm hay bớt đi chút đỉnh cũng chẳng ảnh hưởng gì mấy.
Chẳng đáng để phải mệt chết bỏ chỉ vì kiếm thêm chút tiền.
Cái khoảng thời gian cuối cùng ở Hoàng Kí ngày nào cũng cắm đầu làm Quả Nhi, chẳng thể chia sẻ tình thương cho các món Điểm Tâm khác, Tần Hoài thực sự đã chán ngấy tận cổ rồi.
Tứ Hỉ Thang Đoàn đã được độc sủng một thời gian khá dài rồi, không thể nuông chiều quá mức được. Quan trọng nhất là định mức của Tứ Hỉ Thang Đoàn trong Chính Tuyến Nhậm Vụ đã đủ, Tần Hoài cần dồn sức cho các món Điểm Tâm khác để cày tiến độ nhiệm vụ.
Tóm gọn lại những nguyên nhân trên trong một câu chính là: Tiểu Tần sư phụ chê khối lượng công việc sau khi lên "Tri Vị" quá khổng lồ, lười chẳng muốn làm.
"À, phỏng vấn độc quyền hả." Tần Hoài gật gù ra vẻ đã hiểu, "Tôi biết rồi."
Nói xong, Tần Hoài thản nhiên bước vào bếp dưới ánh mắt hâm mộ của Tang Lương, đi thẳng về phía Tang Mục và Đông Đức Yến. Tang Lương đứng ngập ngừng ở cửa hai giây, rồi quyết định dẹp luôn sự do dự, rảo bước bám đuôi Tần Hoài.
Hứa Thành đang trò chuyện vô cùng rôm rả với Tang Mục và Đông Đức Yến.
"Món Du Bạo Song Thúy hôm nay tôi ăn còn thấy ngon hơn đợt trước ăn ở Bát Bảo Trai đấy. Đông sư phụ, ông làm ăn thế là không đẹp đâu nhé, tôi đến ăn mà ông còn giấu nghề. Giờ các ông đang có mốt giấu bài đấy à? Để canh me lúc nào đó ném cho mấy nhà bình luận ẩm thực chúng tôi một cú bất ngờ đúng không?" Có thể thấy tâm trạng Hứa Thành thực sự rất tốt, còn biết nói đùa cơ đấy.
Đông Đức Yến tâm trạng cũng đang bay bổng, đáp: "Ai giấu bài chứ?"
Hứa Thành: "... Vậy món Du Bạo Song Thúy này..."
Lời còn chưa dứt, Tần Hoài đã bước tới.
Hứa Thành thấy Tần Hoài cuối cùng cũng đi vệ sinh về thì mừng ra mặt. Là nhà bình luận ẩm thực hàng đầu và có tiếng nói nhất trong ngành, Hứa Thành cực kỳ hoan nghênh giới ẩm thực xuất hiện những ngôi sao đang lên, đặc biệt ngôi sao này lại còn vụt sáng vừa nhanh vừa chói lọi, ăn nói lại lọt tai, thật sự không thích không được.
"Tần sư phụ, không biết bây giờ cậu có rảnh không, có tiện tìm một chỗ để tôi làm một cuộc phỏng vấn ngắn với cậu không?" Hứa Thành hỏi.
Tần Hoài không trả lời thẳng mà hỏi ngược lại: "Hứa tiên sinh, ông có muốn làm thêm bát Tứ Hỉ Thang Đoàn nữa không?"
Tranh thủ bây giờ còn buẾt tiệc sinh nhật thì ăn nhanh đi, chứ tiệc sinh nhật lần sau chăng biết phải đợi đến mùa quýt năm nào đâu.
Hứa Thành không ngờ phản ứng đầu tiên của Tần Hoài lại là cái này, trong lòng thầm cảm thán Tần Hoài quả nhiên là một đầu bếp Điểm Tâm cực kỳ mộc mạc chân chất, hắn do dự giây lát giữa ranh giới ăn no căng rốn và ăn no chết bỏ, cuối cùng vẫn lắc đầu.
"Có tuổi rồi, sức ăn không so được với hồi trẻ nữa."
Đây chính là một lời từ chối khéo.
"Vậy tôi gói cho ông ít bánh sống để mang về nhé?" Tần Hoài gợi ý, "Bên kia vừa khéo có phần nhân mới làm xong đấy, ông có muốn qua xem thử không?"
Hứa Thành khi phỏng vấn đầu bếp rất thích vào bếp xem trước môi trường làm việc của họ, đồng thời cũng rất thích xem quá trình đầu bếp chế biến món ăn.
Mặc dù hắn không phải đầu bếp, cũng không hiểu rõ về khía cạnh chế biến, nhưng dù sao hắn cũng đã làm nhà bình luận ẩm thực nhiều năm như vậy, Hứa Thành luôn có thể nhìn ra một số thứ mà người khác không thể nhìn thấy thông qua con mắt độc đáo của mình.
Bình thường với những đầu bếp không quá thân quen, Hứa Thành sẽ không đưa ra yêu cầu này, bởi vì hắn rất rõ nhiều đầu bếp có bí quyết riêng khi nấu ăn, cho dù hắn chỉ là một nhà bình luận ẩm thực thuần túy, các đầu bếp cũng không muốn để lộ bí quyết.
Thấy Tần Hoài chủ động mời, Hứa Thành đương nhiên vui vẻ đồng ý, đi theo hắn đến quầy bếp mà hắn làm việc.
Tang Mục và Đông Đức Yến rất biết ý không đi theo, Tang Lương cũng biết ý không bám theo, vì thế trong ánh mắt Tang Mục nhìn đồ đệ lại ánh lên thêm một phần vui mừng.
Tuy rằng hai ngày nay đồ đệ hình như bị Tần Hoài làm cho nhiễm thói xấu, nhưng những tố chất và phép lịch sự cơ bản nhất thì vẫn còn.
Tang Mục cảm thán: "Tuy hai ngày nay đôi khi thấy Tần Hoài làm việc không theo bài bản nào, nhưng trong chuyện lớn thì cậu ta vẫn rất đáng tin cậy."
Đông Đức Yến không nói gì, chỉ dùng khóe mắt liếc nhìn Tần Hoài và Hứa Thành.
Tần Hoài rất bình tĩnh quay lại trước quầy bếp tiếp tục nặn Tứ Hỉ Thang Đoàn, phô diễn tốc độ và độ thuần thục của hắn.
Hứa Thành chắc là rất ít khi thấy sư phụ bếp bánh làm Điểm Tâm ngay trước mặt mình như vậy, sau khi chiêm ngưỡng xong 4 loại nhân, hắn rất hứng thú đứng xem Tần Hoài nặn Tứ Hỉ Thang Đoàn một lúc, rồi trực tiếp lấy sổ tay và bút ra định làm luôn một bài phỏng vấn tại chỗ.
"Hứa tiên sinh." Tần Hoài lên tiếng trước, "Ông sẵn lòng phỏng vấn tôi thêm lần nữa trong khoảng thời gian ngắn như vậy, tôi thực sự cảm thấy rất vinh hạnh. Nhưng tôi cũng muốn nói thật với ông một câu, tôi không muốn lên tạp chí Tri Vị nữa đâu."
Đông Đức Yến đứng cách đó không xa nghe vậy thì trợn tròn mắt sốc nặng.
LVQ8371