Vừa vào đến thành phố là vị trí lập tức đảo lộn, Giang Vệ Quốc lên làm hoa tiêu dẫn đường cho An Du Du. Chợ đen nằm ở một khu vực khá hẻo lánh trong thành, mang tiếng là chợ đen nhưng thực chất chỉ có lèo tèo vài cái tiệm nằm rải rác trên một con phố. Trước cửa tiêm nào cũng có mấy tay giang hồ bặm trợn đứng gác, tiệm nào chuyên đổi tiền thì treo luôn tấm biển "Đổi Tiền" to đùng trước cửa, vô cùng ngắn gọn súc tích.
An Du Du muốn tự mình xông pha vào trong, nhưng Giang Vệ Quốc sợ ẻm thấy tiền sáng mắt lại dở thói liều mạng cướp cạn, bèn bảo ẻm đưa tờ bảng Anh cho hắn để hắn vào đổi. An Du Du đắn đo mất tầm năm sáu giây, cuối cùng vẫn quyết định đặt niềm tin vào thằng đàn em, ngoan ngoãn giao tiền cho Giang Vệ Quốc.
Chắc do Giang Vệ Quốc ăn mặc sạch sẽ tươm tất, bộ dạng thoạt nhìn cũng chỉ giống một gã nhà nghèo bình thường, nên mấy tên bảo kê ngoài cửa chẳng thèm chặn hắn lại, cứ thế thả cửa cho hắn vào.
Tần Hoài tò mò bám gót theo vào xem thử, phát hiện bên trong y xì như một cái hiệu cầm đồ, không chỉ đổi tiền mà còn nhận cầm cố đủ thứ hầm bà lằng. Xếp hàng ngay trước mặt Giang Vệ Quốc là một người đang ôm mớ đồ cổ trang sức tới cầm cố, hai bên đang cò kè bớt một thêm hai kịch liệt. Giang Vệ Quốc cũng rất biết ý, không xớ rớ chen lên trước mà chỉ lùi lại phía sau ngoan ngoãn xếp hàng, trong tiệm cũng chẳng ai thèm ngó ngàng gì đến hắn.
Tần Hoài lướt mắt nhìn quanh hai vòng rồi đi ra ngoài, vừa bước ra khỏi cửa đã thấy An Du Du đang miệt mài làm việc.
Làm việc ngay góc phố.
Đang tác nghiệp xin xỏ một cậu thiếu gia nhà giàu.
Cậu ấm xui xẻo lọt vào tầm ngắm của An Du Du rõ ràng là một tấm chiếu mới chưa trải sự đời, đối diện với màn khóc lóc ỉ ôi thảm thiết của ẻm thì lúng túng thấy rõ, tay chân luống cuống chẳng biết phải làm sao.
Nhờ cậu thiếu gia tốt bụng và An Du Du diễn xuất xuất sắc, lại biết chừng mực, hiểu rõ đạo lý lúc biểu diễn không được làm phiền khán giả, nên phạm vi lăn lộn của cô bé luôn giữ ở khoảng cách rất an toàn. Chuyện này khiến mấy tên vệ sĩ bên cạnh thiếu gia nhất thời chẳng biết làm sao, hai bên cứ thế giằng co.
Cuối cùng, vị thiếu gia ném lại hai đồng bạc trắng rồi vội vã chuồn mất, lúc đi còn áy náy hỏi vệ sĩ xem có phải mình cho ít tiền quá không, biết thế lúc ra ngoài đã mang theo nhiều tiền hơn.
3 ^ , La Ẵ lộ F4 ^ˆ ^ˆ ^ +1 / ^ 3 ^ˆ x An Du Du cảm động đến mức suýt rơi nước mắt thật, hận không thể bám theo xem cậu ta ở đâu để sau này ra thăng cổng nhà cậu ta xin ăn.
Đợi Giang Vệ Quốc đổi tiền xong đi ra, An Du Du đã xin ăn được ba chập rồi.
Chiến lợi phẩm thu được gồm hai đồng bạc trắng, hai cái bánh nướng to, một trận chửi bới, cùng một trận đòn định đấm đá cô bé nhưng không trúng phát nào.
Thấy Giang Vệ Quốc ra tới, An Du Du phủi bụi trên quần áo, dứt khoát bỏ qua vị tiểu thư nhà giàu thứ tư mà ẻm đang nhắm nhe, chạy tót về phía hắn.
"Đổi được bao nhiêu?" Giọng An Du Du không giấu nổi vẻ hưng phấn.
"Hai mươi ba đồng bạc trắng." Giang Vệ Quốc nhỏ giọng đáp.
An Du Du mừng rỡ như điên: "Phát tài rồi!"
Giang Vệ Quốc nhét đống bạc trắng cho An Du Du: "Hôm nay đừng đi xin ăn nữa, mau chuồn đi kẻo bị người ta nhắm trúng. Lượn thêm vài vòng ngoài thành rồi nhớ đi xem nhà đấy."
"Biết rồi." An Du Du ôm khư khư đống bạc trắng: "Chỗ này ngon phết, toàn người có tiền đi ngang qua, sau này tao sẽ cắm chốt xin ăn ở đây!"
Giang Vệ Quốc cạn lời lườm An Du Du một cái, lại ngó mấy tên bảo kê trước cửa mấy tiệm buôn: "Tốt nhất là đừng, cậu lượn lờ trước cửa một lúc thì không sao, chứ chầu chực lâu chắc chắn không ổn đâu."
An Du Du vừa định khoe mình buff né tránh max ping không sợ bị đòn, thì Giang Vệ Quốc đã bồi thêm: "Bọn chúng có súng đấy."
An Du Du lập tức ngậm miệng.
Sau khi tách khỏi Giang Vệ Quốc, Tần Hoài phát hiện quả nhiên có kẻ bám đuôi An Du Du. Lúc này, ưu thế thể chất siêu cường của Tinh Quái mới được thể hiện rõ nét, kẻ bám theo vốn định giở trò "hắc cật hắc" cướp cạn, nhưng sau đó phát hiện căn bản đuổi không kịp ẻm.
Một mình An Du Du đánh với tám người trưởng thành thì có thể không lại, nhưng khoản chạy trốn thì tuyệt đối nhanh như chớp. Hơn nữa, cày cuốc xin ăn ở khu nội thành lâu như vậy, ẻm đã thuộc nằm lòng bản đồ, ngóc ngách hẻm tối nào cũng rõ như ban ngày, chỗ nào dễ trèo tường ẻm cũng nắm trong lòng bàn tay.
Sau một màn parkour điệu nghệ, An Du Du cắt đuôi thành công toàn bộ những kẻ bám theo, lại cẩn thận lượn thêm hai vòng nữa rồi mới bắt đầu đi xem nhà.
An Du Dư toàn nhắm đến mấy căn nhà ở ngoại ô.
Mặc dù là ngoại ô, nhưng vị trí cũng chia dăm bảy loại. Càng gần trung tâm thành phố thì nhà càng xịn, mấy căn nhà ngói xây bằng gạch đá xanh nhìn phát biết ngay đồ cao cấp thì An Du Du chẳng thèm ngó ngàng tới. Những căn nhà gỗ, nhà đắp đất trông cũ kỹ, hoặc có lợp ngói nhưng rõ ràng đã lâu năm rêu phong mới là ưu tiên hàng đầu của cô bé.
Vì không biết nhà nào cho thuê, An Du Du đành chọn cách thủ công nhất là đi hỏi thăm từng nhà một, kết quả nhận lại đa phần toàn là sự xua đuổi và ghét bỏ.
Ăn mày mà đòi thuê nhà, chuyện này nghe thôi đã thấy hoang đường và nực cười rồi.
Ăn trái đắng suốt cả buổi sáng lẫn buổi trưa khiến An Du Du - người vốn chẳng mặn mà gì với chuyện thuê nhà - nổi điên lên, cơm cũng chẳng buồn xin nữa, bắt đầu bất chấp tất cả điên cuồng gõ cửa hỏi han.
Thế mà cuối cùng ẻm lại hỏi được thật.
LVQ8371