Trịnh Đạt bi phẫn mở app giao đồ ăn trên điện thoại, gọi một phần chè sâm bổ lượng cho mình để hạ hỏa.
Sáng ngày hôm sau, khi Tần Hoài đến Vân Trung Thực Đường, hoành thánh của Trịnh Tư Nguyên đã gói xong xuôi.
Các ông các bà chạy bộ buổi sáng đều đã được ăn.
Ăn rất vui vẻ, hết lời khen ngợi, nhao nhao bày tỏ rằng đến sớm vẫn có lợi. Tuy rằng Tiểu Tần sư phụ khả năng cao là sẽ không xuất hiện vào buổi sáng nữa, nhưng Tiểu Trịnh sư phụ đã đến!
Tiểu Trịnh sư phụ đến rồi, bữa sáng lại có chỗ để trông cậy rồi.
Các ông các bà đều đã bàn bạc xong xuôi, luân phiên nhau đi khen. Từ ngữ khen ngợi phải chuyên nghiệp, phải có trình độ, không được lặp lại, tỷ lệ đạo văn không được quá cao, nhất định phải giữ chân bằng được Tiểu Trịnh sư phụ ở lại quầy ăn sáng.
"Sao cậu lại đến sớm thế? Chẳng phải chiều qua tôi đã bảo cậu rồi sao, bây giờ bữa sáng của nhà ăn chúng ta do Trần An phụ trách, cậu không cần đến quá sớm để làm đồ ăn sáng đâu." Tần Hoài tự mình nấu hoành thánh, vừa nấu vừa nói.
Trịnh Tư Nguyên đáp: "Quen rồi."
"Cũng không biết tại sao, cứ đến chỗ cậu, cứ ngủ ở căn nhà đó, là lại không kìm được mà muốn dậy sớm qua đây làm hoành thánh."
Trịnh Tư Nguyên xin lỗi nhé, đều tại người anh em này hại hắn biến thành hình dáng của thân trâu ngựa, cứ đến bối cảnh cố định là tự động kích hoạt hành vi then chốt.
Hoành thánh cho vào nồi, Tần Hoài bảo An Du Du giúp hắn đứng canh bên cạnh, chín thì vớt ra. Nấu hoành thánh không đòi hỏi trình độ canh lửa quá cao, thời gian không lố là được.
Tần Hoài đi nhào bột.
Bột làm Kê Thang Diện không cần ủ nở, lúc bắt tay vào làm tốc độ thật sự rất nhanh. Nước hầm xương là do Trịnh Tư Nguyên ninh từ chiều hôm qua, bây giờ vẫn đang để lửa nhỏ trên bếp, cần lúc nào lấy lúc đó.
Tần Hoài cảm thấy bột làm mì sợi so với bột bánh bao thịt và bột bánh bao chay thì cơ bản hơn, bởi vì không cần ủ nở nên tỷ lệ cho phép sai sót sẽ tương đối cao, giới hạn trên và giới hạn dưới đều rất thấp, rất nhiều gia đình thích ăn món bột đều sẽ tự làm mì sợi.
"Du Du, anh nhớ hôm qua em bảo em biết nhào bột nhưng nhào không được tốt lắm." Tần Hoài có ý muốn cất nhắc An Du Du, đặc biệt chỉ dạy thêm cho cô ấy, để điểm kỹ năng của cô ấy tăng lên, như vậy sẽ tiện thao tác ngầm, thăng chức tăng lương, bước lên đỉnh cao cuộc đời, sau đó Giác Tỉnh.
An Du Du vẫn đứng canh bên nồi luộc hoành thánh, gật đầu: "Đúng ạ, bình thường bố em không cho em nhào bột, toàn bắt em phụ gói bánh bao hoặc thái rau thôi. Bột thì em biết nhào, nhưng mà nhào không bằng bố em, bố em nhào không bằng Tần sư phụ.”
Một mối quan hệ tăng tiến vô cùng hình tượng.
"Nhào bột cần dùng sức, sức của em thì đủ rồi nhưng em chưa học được cách dùng sức khéo léo." Tần Hoài cố ý làm chậm động tác lại: "Em xem này, lúc nhào bột thoạt nhìn động tác rất nhanh, cứ tưởng chỉ cắm đầu dùng sức nhào nặn khối bột, nhưng thực tế nó là một quá trình chậm rãi có thể chia thành nhiều bước."
"Từ gốc bàn tay đến lòng bàn tay của em đều phải tiếp xúc với khối bột, điểm tiếp xúc khác nhau sẽ khiến lực tung ra khác nhau, hướng dùng sức cũng khác nhau. Giống như việc thái rau phải học cách cầm dao trước, làm điểm tâm cũng phải học từ cách nhào bột, bắt đầu học từ cách dùng sức."
"Hoành thánh xong chưa? Xong rồi thì em vớt ra đợi nguội bớt chút anh sẽ ăn, em qua đây xem anh nhào bột thế nào đã."
Tần Hoài đã nói như vậy, An Du Dư sao có thể không nghe ra việc Ông Chủ đang có ý dạy bảo, dìu dắt để cô ấy tiến bộ chứ. Cô ấy lập tức nhanh tay lẹ chân vớt hoành thánh ra, chỉ thiếu điều reo hò một tiếng rồi chạy tót đến bên cạnh Tần Hoài, mở to hai mắt chăm chú nhìn.
Trên mặt viết rõ dòng chữ "tôi quá muốn tiến bộ rồi".
Trên mặt Bùi Hành đứng cách đó không xa lại viết rõ dòng chữ "tôi quá ghen tị rồi".
Bùi Hành tức đến mức muốn cắn nát cả răng.
Trước đây "muốn cắn nát cả răng" là một biện pháp tu từ khoa trương, nhưng hiện tại Bùi Hành cảm thấy nó có thể là một tính từ, bởi vì hắn thật sự cắn răng đến mức hơi đau, hai má cũng mỏi nhừ rồi.
"Tại sao chứ? Cái đồ nịnh thần An Du Du này chiều hôm qua rốt cuộc đã nói gì với Tần sư phụ vậy? Cô ta rốt cuộc tốt ở điểm nào, chẳng phải cô ta chỉ biết nịnh hót đăm ba câu thôi sao? Trà cô ta pha căn bản không ngon bằng tôi!"
Sự ghen tị khiến Bùi Hành như muốn phân rã tế bào.
Bùi Hành ghen tị đến mức giọng nói cũng trở nên the thé: "Tại sao cùng là chỉ đạo nhào bột, Tần sư phụ nói tôi nghe không hiểu, tôi phải tự mình giác ngộ, còn An Du Du lại được đứng ngay bên cạnh để xem!"
Có thể là bởi vì tay nghề cô ta quá gà mờ, chỉ nói mồm thì căn bản không thể hiểu nổi, cho nên nhất định phải đứng ngay bên cạnh nhìn chăng?
"Tập trung nhào bột đi." Lý Hoa chỉ có thể khuyên nhủ: "Cậu cũng đâu muốn lát nữa lúc Tần sư phụ giảng bài cậu lại nghe không hiểu đúng không?"
Bùi Hành bi phẫn nhào bột.
Tần Hoài dùng tốc độ khá chậm nhào xong khối bột, sau đó nhanh chóng bắt đầu dùng tay se sợi mì, mang theo chút mong đợi hỏi An Du Du: "Xem hiểu chưa?"
An Du Du mờ mịt lắc đầu.
Hiện tại trình độ của cô ấy chỉ ở mức mẫu giáo lớn, bắt cô ấy xem giáo trình của học sinh cấp ba thì đúng là làm khó cô ấy quá rồi.
Tần Hoài hơi thất vọng, nhưng cũng cảm thấy điều này là hợp lý, có thể thấy Tam Túc Kim Thiềm vốn không được cộng quá nhiều điểm thiên phú ở mảng bạch án.
LVQ8371