"Nếu không phải cái giống người dễ chết nhăn răng thế này, tao đã tiết kiệm được cả núi tiền rồi. Trước khi nhặt mày về, lần nào tao trầy trật tích cóp được chút xíu cũng lại có tỉ thứ ập đến bắt tao móc hầu bao, lâu lắm rồi tao chưa được nếm mùi tiết kiệm tiền đấy. "
Giang Vệ Quốc hiển nhiên không tiêu hóa nổi cái tư duy đã đi làm ăn mày lại còn mắc bệnh thần giữ của này. Hắn câm nín một hồi rồi hỏi: "Không tìm được nhà à?"
Nhắc đến chuyện này An Du Du lại nổi đóa, tức tối đan xen chút chán nản: "Không."
"Mấy lão chủ nhà đúng là có bệnh, thấy tao là ăn mày liền đuổi thẳng cổ không cho thuê. Ăn mày thì sao hả? Ăn mày không phải là một nghề chắc? Khéo chúng nó cày bục mặt cũng chẳng kiếm nhiều bằng tao ấy chứ."
"Bọn nó không phải không muốn cho thuê, mà là muốn ép giá. Cho ai thuê mà chả là thuê, ngày nào đi làm về tao cũng kỳ cọ bùn đất sạch bong cơ mà. Thêm nữa, quần áo tao bẩn thì bẩn thật, nhưng quần áo của đám đó chắc gì đã sạch? Đứa nào chẳng sợ giặt nhiều mục áo, quần áo đứa nào chả chua loét, người đứa nào chả bốc mùi hôi rình, dựa vào cái quái gì mà dám khinh bỉ ăn mày tụi tao?"
"Làm ăn mày nhục nhã lắm sao? Làm ăn mày còn xịn hơn bọn nó chán vạn lần ấy chứ!”
Giang Vệ Quốc: "... Ở đời là thế, người ta toàn nhìn mặt bắt hình dong, chuộng áo gấm hơn trọng người thôi."
"Áo gì cơ?"
An Du Du thở dài sườn sượt, cầm que củi khều củ khoai lang trong đống lửa ra. Thấy thành phẩm bị mình nướng dở sống dở chín lại còn cháy đen thui, ẻm đành ném toẹt cho Giang Vệ Quốc. Hắn chẳng thèm chần chừ, quăng luôn củ khoai vào nồi lẩu thập cẩm.
Ngước nhìn vầng trăng sáng, An Du Du rầu rĩ: "Thế là tao hết cửa thuê nhà rồi à?"
"Tôi hóng được một chỗ." Giang Vệ Quốc nói, "Một bác nông dân chuyên đổ mối rau cho Phúc Ký, đầu năm nay mới dọn từ vùng Thục tới, nghe đồn có quen biết với tai to mặt lớn nào đó. Phúc Ký để nịnh nọt vị chống lưng kia nên thu mưa rau của nhà bác ấy với giá cao hơn hắn các mối khác ba thành.”
"Căn nhà bác ấy đang ở nằm tít ngoại ô, cũng là do nhân vật tai to mặt lớn kia tặng cho. Nhà rộng rãi lại có sân vườn, bác ấy đang muốn tống cậu con trai lớn lên phố đi học nên kẹt tiền, tính cho thuê một nửa căn nhà."
"Khổ nỗi chân ướt chân ráo đến đây, chưa tìm được khách thuê nào đáng tin, trong nhà lại vắng bóng đàn ông thanh niên, chỉ có mỗi bà vợ với ba đứa con, nên khoản chọn khách thuê bác ấy kén cá chọn canh kỹ lắm."
"Tôi làm tạp vụ ở Phúc Ký, với bác ấy thì cũng miễn cưỡng coi là biết rõ gốc gác. Bác ấy không kỳ thị ăn mày, chỉ cần sống đàng hoàng tử tế là chốt, ngặt nỗi giá thuê hơi chát, mỗi tháng cắn đứt ba đồng bạc trắng."
"Nếu cậu xót tiền, lương tháng hiện tại của tôi có thể nộp hết cho cậu, đợi sau này tôi ngoi lên làm phụ bếp thái đồ, mỗi tháng tôi bơm cho cậu hai đồng bạc trắng."
Giang Vệ Quốc vừa dứt lời, mắt An Du Du liền sáng rực như đèn pha.
"Nhà bác ấy xây kiểu gì?" An Du Du hỏi.
"Nhà ngói xây bằng gạch đá xanh."
"Chốt căn này! Phải chốt căn này!"
"Hôm nay làm tao tức muốn hộc máu, có đứa còn dám cười khẩy bảo ăn mày đòi thuê nhà đúng là ếch ngồi đáy giếng. Tao phải cho bọn chúng lác mắt, tao không những thuê nhà, mà còn thuê hẳn nhà ngói đá xanh cho bõ ghét!"
“Ngày mai phải xách mông dọn vào luôn!”
"Đến lúc đó sắm luôn bốn cái chăn bông, tao đắp hai cái, tụi mày đắp chung hai cái!"
"Tậu thêm 10 cái bánh nướng, tao quất 5 cái, tụi mày chia nhau 5 cái!"
"Làm thêm 20 cái bánh bao nữa, tao xực 10 cái, tụi mày xử 10 cái!"
Thấy đám đàn em cứ đực mặt ra, An Du Du gắt ầm lên: "Còn ngây ra đó làm gì? Không biết trên phố người ta diễn thuyết hay biểu diễn xong đều phải vỗ tay à? Vỗ tay mau!"
Đám đàn em vội vàng võ tay rào rào, tiếng vỗ tay vang đội như sấm.
Giữa tràng pháo tay giòn giã, Giang Vệ Quốc không nhịn được phải cà khịa: "Đống bánh bao với bánh nướng cỡ đó cậu ních hết nổi không?"
"Kệ tao, tao là đại ca, tao thừa sức nhét hết!"
Đánh chén xong một bữa tối no nê thỏa thuê, An Du Du mang theo niềm khao khát cháy bỏng về căn nhà ngói đá xanh hớn hở chìm vào giấc ngủ.
Theo góc nhìn của Tần Hoài, trong cái team này đứa duy nhất hóng hớt căn nhà ngói đá xanh chỉ có mỗi An Du Du.
Giang Vệ Quốc nhìn phát biết ngay xuất thân gia đình từng có của ăn của để, thừa sức từng ở nhà ngói đá xanh nên chăng lấy gì làm lạ. Mười hai đứa đàn em còn lại thì thuần túy mù tịt nhà ngói đá xanh là cái giống gì, khéo tụi nó còn chưa từng bước chân vào nhà gỗ bao giờ, chỉ quanh quẩn ở mấy căn nhà đắp đất mà thôi.
Đứng trước những kẻ nghèo rớt mồng tơi thực sự, khoe của là một nước đi vô dụng. Bốc phét với đám trẻ ăn mày về nhà ngói đá xanh thì chẳng khác nào tả cho chúng nghe Vi Cá Om Vàng, Tôm La Hán, Phật Nhảy Tường hay Cải Trắng Nước Sôi ngon lành cỡ nào. Vì khoảng cách quá xa vời và tụi nó chưa từng được mục sở thị, nên mấy thứ đó đã vượt quá tầm hiểu biết của chúng rồi.
Kể chuyện gà quay với bánh bao thịt may ra tụi nó còn thèm thuồng nuốt nước bọt, chứ lôi mấy món cao cấp hơn ra thì có vắt óc chúng cũng chẳng tưởng tượng nổi.
Đám trẻ ăn mày chỉ từng lướt qua nhà ngói đá xanh chứ chưa bước vào bao giờ. Trong mắt chúng, nhà nào cũng là nhà, miễn che mưa che nắng, mùa đông ấm áp là đủ, chứ bảo nghĩ xa hơn thì chịu chết.
LVQ8371