Giang Vệ Quốc bình thản dùng muôi gỗ khuấy nồi cháo cá muối, căn bản chăng thèm để ý đến An Du Du. Hắn rút bớt hai thanh củi ra để hạ nhỏ lửa rồi mới đủng đinh lên tiếng: "Đã phát tài rồi, có phải nên tính chuyện thuê một căn nhà không?”
"Mùa hè trời nóng ngủ miếu hoang thì không vấn đề gì, cùng lắm là bị muỗi đốt, xui xẻo hơn tí thì bị rắn cắn. Giờ đang là mùa thu, thời tiết chưa tính là lạnh, tối đến đắp rơm rạ thì cũng miễn cưỡng cầm cự qua ngày được."
"Nhưng đợi đến mùa đông thì lại là chuyện khác, hai đứa mình tạm thời không bàn tới, Tiểu Thập mới 4 tuổi, lại là con gái, chỉ dựa vào một manh áo mỏng với đống rơm rạ thì con bé tuyệt đối không sống sót qua nổi mùa đông này. Tôi biết mùa đông ở Ma Đô không lạnh buốt như Bắc Bình, nhưng tôi lại càng biết rõ người Bắc Bình mùa đông mà không có lấy một chiếc áo bông thì chẳng dám bước chân ra khỏi cửa, cả nhà đắp chung một cái chăn bông cũng có nguy cơ chết cóng trong nhà."
"Ăn mày mà một ngày không ra đường xin ăn thì ngày hôm sau đã có nguy cơ chết đói rồi. Đến mùa đông nếu vẫn chui rúc ở cái xó này, mọi người chỉ có hai con đường: một là chết đói, hai là chết cóng."
An Du Du nghe xong nhíu tít lông mày: "Nuôi người sao mà tốn kém thế nhỉ?"
"Lần trước Tiểu Tam với Tiểu Nhị bị đánh gãy chân, tốn của tao bao nhiêu là tiền, kết quả Tiểu Nhị vẫn chết, tao đành phải nhặt một đứa Tiểu Nhị mới về."
"Cái thằng Thập Tam trước mày ấy, tao đã bảo đồ ôi thiu bốc mùi thì đừng có ăn, nhịn đói hai bữa cũng chẳng chết được đâu, thế mà không nghe, cứ lén lút ăn vụng, kết quả bị tiêu chảy rớt mạng luôn."
"Còn đứa Tiểu Thập trước kia, lúc đi xin ăn mồm mép vụng về, bị người ta đạp một phát giữa ngực, hộc máu chết ngay tại chỗ."
"Rồi cả đám Tiểu Nhất, Tiểu Tam, Tiểu Tứ, Tiểu Thất, Tiểu Bát, Tiểu Thập, Tiểu Thập Nhất, Tiểu Thập Nhị mà tao nhặt về lúc đầu nữa, không bệnh chết thì cũng bị đánh chết, còn có vụ chết cóng mùa đông như mày nói. Thật ra mùa đông cũng đâu có lạnh lắm, nhóm lửa lên là sống được tuốt."
"Tính ra thì, lứa nhặt về đầu tiên sống sót đến tận bây giờ hình như chỉ có mỗi thằng Tiểu Cửu."
Giang Vệ Quốc mặt không biến sắc ngồi nghe, lăng lặng khuấy nồi lẩu thập cẩm trong niêu đất.
"Tao cũng từng nghĩ xem có nên thuê nhà hay không, ngủ ở cái miếu hoang này công nhận ê ẩm thật, có giường nằm thì ai thèm ngủ dưới đất chứ. Nhưng tiền thuê nhà chát quá, mấy cái nhà ở ngoại ô này thôi mà muốn nhét đủ ngần này người, tao một phòng, tụi mày chen chúc nhau ngủ, mỗi tháng ít nhất cũng bay đứt một đồng bạc trắng tiền thuê nhà!"
"Một đồng bạc trắng lận đấy!"
"Mày có biết là mua được bao nhiêu cá muối với gạo không hả?"
"Mấy ông kéo xe kéo ngoài kia cày bục mặt cả tháng cũng chỉ kiếm được một hai đồng bạc trắng, có tiền thuê nhà thà để tẩm bổ cho sướng miệng còn hơn."
"Cháo chín rồi." Giang Vệ Quốc lên tiếng.
An Du Du mừng rỡ như điên, lôi cái bát trong ngực áo ra, vẫy tay gọi một đứa đàn em, ra hiệu cho nó ra bờ sông rửa bát cho sạch, sau đó lôi cái Bánh Ngô Hấp lúc nãy chưa nỡ ăn hết ra chấm với cháo nóng ăn tiếp.
Đợi đàn em rửa bát xong, An Du Du đưa bát cho Giang Vệ Quốc, hắn múc cho cô bé một bát cháo cá muối đầy ắp, bao nhiêu cá muối mò được trong nồi gần như đều hạ cánh gọn gàng vào bát của cô bé, đủ thấy cái uy của đại ca An Du Du lớn cỡ nào.
Nửa nồi cháo còn lại, Giang Vệ Quốc lôi cái bát mẻ của mình ra múc non nửa bát. Sau đó hắn ra hiệu cho đám đàn em tiến lên, mọi người rất ngoan ngoãn xếp hàng lấy cơm, mỗi đứa một muôi lẩu thập cẩm, kèm thêm chút xíu cháo cá muối.
Tất cả mọi người bất chấp nóng hổi, cứ thế xì xụp húp lấy húp để.
An Du Du quét sạch bát với tốc độ ánh sáng, nhưng vì mang mác đại ca nên cô bé rất kiềm chế không liếm bát, chỉ sai đàn em đi rửa, đám nhóc còn lại thì bắt đầu dọn đẹp rơm rạ trong miếu hoang. Bọn chúng gom những cọng rơm mềm nhất, trải ra ở cái góc kín gió nhất để dành riêng cho An Du Du.
An Du Du ngồi bên đống lửa chưa tàn, nhìn đám đàn em tất bật chạy tới chạy lui, nhìn con bé Tiểu Thập 4 tuổi đang ra sức đập đập đống rơm rạ, cố làm cho rơm mềm ra một chút để tối nay cô bé ngủ được êm ái hơn.
"Thuê nhà thật sự kinh tế hơn mua chăn bông sao?" An Du Du hỏi: "Mùa đông mua chăn bông, đến mùa xuân đem đi cầm đồ là xong, chả tốn bao nhiêu tiền cả."
"Trong nhà có giường." Giang Vệ Quốc đưa ra một lý do khiến An Du Du không thể chối từ: "Hơn nữa nếu cậu chịu chi thêm chút tiền, có thể thuê được căn có bếp. Trong bếp có bếp lò đàng hoàng, như vậy cậu sẽ không phải ngày nào cũng húp mấy cái thứ bột nhão nhoét hay cháo cá muối nữa, mà có thể ăn cơm xào."
"Ông chủ của tửu lâu Phúc Ký quả thực rất keo kiệt, thà đổ sạch đồ ăn thừa đi chứ dứt khoát không bố thí cho ăn mày, lại càng cấm tiệt nhân viên lén mang đồ ăn thừa về nhà. Nhưng thực ra đây cũng là một mánh lới kinh doanh, cách làm này tuy bị người ta chửi bới, nhưng lại giúp danh tiếng của Phúc Ký nổi như cồn chỉ trong thời gian ngắn, khiến mấy vị tai to mặt lớn cực kỳ thích đến đó ăn."
LVQ8371