Thấy Trần Công cũng nói vậy, La Quân miễn cưỡng liếc nhìn góc nghiêng của hắn trên màn hình điện thoại, chậm rãi nói tiếp: "Ký ức của An Du Dư là do nhiệm vụ chính tuyến cưng cấp.”
"Tưởng gì mới mẻ lắm, ký ức của ông và ký ức của tôi chẳng phải cũng do nhiệm vụ chính tuyến cho sao?" Trần Huệ Hồng nói, "Ký ức này nếu không phải từ nhiệm vụ chính tuyến thì là nhiệm vụ phụ tuyến. Tiểu An không kích hoạt nhiệm vụ phụ tuyến thì đương nhiên phải do nhiệm vụ chính tuyến cấp rồi."
"Rốt cuộc bà đã từng đọc truyện hệ thống bao giờ chưa đấy?"
"Chưa, thì sao nào? Tôi không thích đọc tiểu thuyết." Trần Huệ Hồng đuối lý nhưng vẫn mạnh miệng.
La Quân: "... Nhiệm vụ chính tuyến và nhiệm vụ phụ tuyến có thể giống nhau được sao? Thế nào gọi là ký ức của hai chúng ta cũng do nhiệm vụ chính tuyến cho, hai chúng ta là kiểu vai phụ không quan trọng lắm à?"
"Tôi thật sự bị bà chọc tức đến hồ đồ rồi, tự dưng lại đi nói chuyện vai phụ hay không cơ chứ. Điều tôi muốn nói là, đoạn ký ức tiếp theo của An Du Du cũng là từ nhiệm vụ chính tuyến.”
"Điều này chứng tỏ An Du Du rất quan trọng, ít nhất là trong cách sắp xếp nhiệm vụ cô ấy rất quan trọng, ký ức của cô ấy vô cùng quan trọng."
"Cái gì?!" Trần Huệ Hồng kinh ngạc, "Ý ông là Tiểu An là một nhân vật quan trọng, một vai phụ còn quan trọng hơn cả chúng ta á?!"
La Quân lại dùng ánh mắt kiểu 'Trần Huệ Hồng bà có bệnh à' nhìn chằm chằm vào điện thoại, hận không thể phun một ngụm lửa qua màn hình thiêu chết bà.
"Ý tôi là, tuy An Du Du không phải là Tinh Quái ở kiếp cuối cùng, nhưng việc Giác Tỉnh của cô ấy cũng rất cấp bách, bởi vì nó liên quan đến nhiệm vụ chính tuyến."
"Ít nhất là trong số lượng nhiệm vụ mà Tần Hoài đang có hiện tại, tỷ trọng của cô ấy nặng hơn hắn các nhiệm vụ phụ tuyến khác."
"Hiện tại Tần Hoài chẳng phải chỉ có hai nhiệm vụ thôi sao? Một nhiệm vụ phụ tuyến của lão Vương, một nhiệm vụ chính tuyến của Tiểu An."
La Quân hít sâu một hơi: "Trần Công, cậu giải thích cho bà ấy hiểu đi."
Trần Công dừng công việc lại: "Ý của ông La là, ông ấy cho rằng mức độ ưu tiên của nhiệm vụ chính tuyến cao hơn nhiệm vụ phụ tuyến. Tần sư phụ thông qua việc hoàn thành nhiệm vụ để giúp chúng ta Giác Tỉnh, đồng thời anh ấy cũng nhận được phần thưởng. Bất luận nhìn từ góc độ nào, phần thưởng của nhiệm vụ chính tuyến đều sẽ nhiều hơn nhiệm vụ phụ tuyến, ưu tiên hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến liên quan đến An Du Du sẽ mang lại lợi ích lớn hơn so với các nhiệm vụ phụ tuyến khác."
"Thêm vào đó, dù là An Du Du hay ông Vương đều không phải là Tinh Quái ở kiếp cuối cùng, nên việc Giác Tỉnh của họ tương đối mà nói không quá cấp bách. Hơn nữa trạng thái Giác Tỉnh của ông Vương đang rất tốt, trên thực tế không cần quá nhiều yếu tố bên ngoài can thiệp. Đồng thời cũng vì thời gian của ông La không còn nhiều, nên ông ấy muốn dốc hết sức giúp một tay để An Du Du có thể tỉnh lại nhanh hơn."
La Quân tức tối nói: "Cái đoạn cậu tự suy diễn thì đừng có nói ral”
Trần Công tiếp tục giải thích: "Cộng thêm độ khó khi độ kiếp của Tam Túc Kim Thiềm không cao, đồng nghĩa với việc tỷ lệ được phép sai sót rất lớn, cho nên vừa rồi ông La mới đưa ra phương pháp mạo hiểm như vậy, muốn đánh cược một phen."
"Thành công thì cả nhà cùng vui, thất bại cũng không gây ra quá nhiều phiền phức cho việc độ kiếp của An Du Du."
La Quân nhấp một ngụm trà, hỏi: "Cậu đã biết ý tôi là gì sao vừa nãy còn nói những lời như vậy."
"Bởi vì tôi không hề tán thành quan điểm của ông." Trần Công đáp, "Tôi không muốn An Du Du và Tần sư phụ vì nôn nóng mà phải gánh chịu rủi ro như vậy."
Trần Công nhìn vào điện thoại, ai cũng biết hắn đang nhìn La Quân: "Ông La, ông quá ngạo mạn rồi."
"Dù ông đã phải trả giá cho sự ngạo mạn của mình, nhưng ông vẫn chưa sửa được cái tật này."
"Tôi tin rằng trong suốt thời gian qua ông đã giúp Tần sư phụ rất nhiều, ông cũng dùng thân phận và kinh nghiệm của mình để đưa ra cho anh ấy nhiều ý kiến hữu ích. Nhưng ông không phải vạn năng, ông cũng chẳng phải người biết tuốt."
"Hệ thống trò chơi là của Tần sư phụ, đây là nhiệm vụ của anh ấy, việc chúng ta cần làm là dốc hết sức đưa ra lời khuyên khi anh ấy cần giúp đỡ, chứ không phải là thao túng suy nghĩ của anh ấy."
"Ông đã độ kiếp thất bại vì sự ngạo mạn, hơn nữa cũng không hề có ý định thành công trong kiếp này. Ở những năm tháng cuối đời, ông không nên tự kiểm điểm lại sự ngạo mạn của mình một chút sao?"
"Suy cho cùng, nếu kiếp nào ông cũng sống đến 90 tuổi, thì Tần sư phụ làm sao có thể sống đến kiếp cuối cùng của ông, để giúp ông độ kiếp thành công thông qua việc xem ký ức được."
Lời này vừa dứt, Trần Huệ Hồng và Khuất Tĩnh đều ngây người ra, trong mắt hai người đều viết rõ mấy chữ: Văn Diêu Ngư, cậu vẫn là người có gan nhất.
Thụy Thú các người đúng là khác bọt, dám bật lại cả Tất Phương cơ đấy.
Trần Huệ Hồng đã bắt đầu mong chờ xem cảnh tượng sau khi An Du Du tỉnh lại sẽ như thế nào rồi.
Tam Túc Kim Thiềm ở một mức độ nào đó cũng được coi là Thụy Thú, chuyên chiêu tài tiến bảo mà.
La Quân không hề tức giận, chỉ mím môi: "Tôi thừa nhận cậu nói có lý, là tôi không giữ đúng chừng mực."
"Nhưng tôi hy vọng lần sau cậu hãy nói riêng những lời này với tôi, chứ không phải là nói thẳng mặt trước mặt những người khác trong video nhóm chat."
Trần Công mỉm cười nói: "Vâng, lần sau tôi sẽ chú ý."
"Ông La, tính khí của ông tốt hơn tôi tưởng tượng rất nhiều, với tư cách là Tất Phương, tính tình của ông thực sự đã được coi là rất tốt rồi."
LVQ8371