Trịnh Tư Nguyên đang xào Giải Hoàng Tương ở bên cạnh: ...
Trịnh Tư Nguyên nhìn sâu vào Tần Hoài một cái: "Cậu đúng là..."
Tần Hoài mỉm cười: "Sự tự tu dưỡng của một người làm anh thôi mà."
Cuối cùng, mọi người tề tựu trong bếp, mỗi người bưng một bát Giải Hoàng Phan Diện ăn lấy ăn để. Chỉ có Tần Lạc là càng ăn càng bi thương, ăn đến mức suýt nữa thì nước mắt rớt luôn vào bát.
Cái điện thoại cô bé lén lút mua lại bị tịch thu rồi, đồng thời bị tịch thu theo còn có cả tiền mừng tuổi dịp Tết chưa xài hết, phải đợi đến tận nghỉ hè mới được trả lại.
Tần Lạc hít hít mũi, nhét một ngựm mì to tướng vào miệng như thể đang báo thù rửa hận, ăn đến mức hai má phồng cả lên.
"Anh, còn mì không? Hôm nay em phải ăn 7 bát!"
Tần Hoài & Tần Tòng Văn & Triệu Dung: ...
"Cái con bé này rốt cuộc là giống ai vậy trời?" Triệu Dung lộ vẻ mặt khó hiểu.
"Đúng thế." Tần Tòng Văn cũng rất thắc mắc: "Cái sức ăn này là giống ai cơ chứ? Lúc tôi còn trẻ cũng đâu có ăn khỏe đến mức này đâu!"
Triệu Dung như tìm được đáp án, bực bội trừng mắt lườm chồng một cái, sau đó cúi đầu tiếp tục ăn mì.
Lúc này chắc hẳn sẽ có người tò mò, đám người đang ăn cơm kia gồm những ai?
Đáp: La Quân, Trần Huệ Hồng, Trần Tuệ Tuệ, Âu Dương, Vương Căn Sinh, Trịnh Tư Nguyên và gia đình Tần Hoài.
Hôm nay Khuất Tĩnh làm ca đêm, không có thời gian về ăn Giải Hoàng Phan Diện.
Trong số những người đang ăn mì, có một sự hiện diện trông rất lạc quẻ nhưng ngẫm lại thì lại là người hợp lý nhất - Vương Căn Sinh.
Song Giải Bao chính là Nhiệm Vụ Phụ của hắn.
Mặc dù Giải Hoàng Phan Diện và Song Giải Bao chẳng liên quan gì đến nhau, nhưng điều đó cũng không cản trở Tần Hoài dùng món này để cày hảo cảm với Vương đại gia.
Đúng vậy, đã đến lúc phải cày hảo cảm của Vương đại gia rồi.
Vương đại gia cả đời chính trực không làm sổ sách giả, không nhận hối lộ, nhưng ăn đánh lẻ một chút thì vẫn được.
Vương đại gia ăn bữa đánh lẻ này mà thấy hơi chột dạ.
Trước đây ông cũng từng được ăn đánh lẻ. Lần đầu tiên giới thiệu Trịnh Đạt và Tần Hoài quen nhau, nhờ cái công mai mối đó mà ông thường xuyên được ăn ké chút Bánh Nướng Cua Đồng. Về sau ở Hoàng Kí, sau khi Tần Hoài phát hiện Vương đại gia cũng là Tỉnh Quái, những lần ông được ăn đánh lẻ cũng nhiều lên. Bất kể là những bữa liên hoan thịnh soạn của Hoàng Kí, hay là Điểm Tâm mà Tần Hoài làm ngày thường, đều có phần của Vương đại gia.
Trong mắt Hứa Đồ Cường, bà Đinh và Tiền đại gia, Vương Căn Sinh đã thoát ly tổ chức, phản bội giai cấp, trở thành kẻ ô dù chỉ xếp sau đám "siêu cấp ô dù" như Trần Huệ Hồng hay La Quân, sống một cuộc đời khiến bọn họ phải đỏ mắt ghen tị.
Bản thân Vương đại gia cũng nghĩ như vậy.
Ông cảm thấy tuy mình và Tiểu Tần sư phụ có quan hệ thân thiết hơn một chút, nhưng cũng chưa đến mức có giao tình sâu đậm như Trần Huệ Hồng và La Quân. Bình thường ông cũng chỉ được ăn nhiều hơn mọi người một hai miếng thôi, Tần Hoài sẽ không cố ý làm Điểm Tâm hay phần Điểm Tâm riêng cho ông.
Nhưng mà bát Giải Hoàng Phan Diện hôm nay...
Vương đại gia vừa ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ cẩn trọng ăn mì, vừa có chút hoang mang nhìn đám người xưng quanh đang ăn lấy ăn để, trong lòng chỉ có một câu hỏi.
Cái bối cảnh ngày hôm nay, ông có nên xuất hiện ở đây không?
Từ khi nào mà cái mác "ô dù" của Vương Căn Sinh ông lại leo lên đẳng cấp cao thế này, lại được ngồi xổm ăn cơm trên cùng một loại ghế đẩu với La Quân, Trần Huệ Hồng, Trần Tuệ Tuệ và cả Âu Dương, thậm chí còn được vào tận trong bếp của Vân Trung Thực Đường để ăn nữa chứ.
Dù là bếp sau ở khu nhà kho đi nữa, thì đây vẫn là nhà bếp cơ mà.
Những người hay được ăn đánh lẻ đều biết, đã được vào tận bếp để ăn cơm thì mối quan hệ này chắc chắn đã cực kỳ không bình thường rồi.
Vương Căn Sinh bắt đầu ngẫm lại xem đạo gần đây mình có làm chuyện gì đặc biệt khiến Tiểu Tần sư phụ phải nhìn bằng con mắt khác không?
Là do dạo này mấy bài đánh giá ẩm thực của ông viết quá đỉnh sao?
Mặc dù ông viết rất nhiều, từ Tứ Hỉ Thang Viên, Bánh Bao Chay đến Lục Đậu Cao đều viết cả, nhưng Tiểu Tần sư phụ đâu có xem, ông toàn viết xong rồi đăng thẳng lên dòng thời gian Wechat thôi.
Chiêu này là do Hứa Đồ Cường phát minh ra. Hồi ở Hoàng Kí, Tần Hoài đã bảo các ông các bà viết rất nhiều đánh giá ẩm thực, mọi người đều viết quen tay rồi. Đợt Tết họ còn tích cóp cả đống định ra Giêng sẽ cho Tần Hoài một bất ngờ, kết quả Tần Hoài lại không cần nữa.
Tuân theo nguyên tắc không lãng phí, Hứa Đồ Cường bèn đăng luôn đống đánh giá đã viết trong dịp Tết lên dòng thời gian Wechat, thế là nhận được lượt thả tim của Tần Hoài.
Hành động này lập tức kéo theo đám ông bà lão mua nhà ở Cô Tô nhao nhao bắt chước, điên cuồng đăng bài lên dòng thời gian. Trong dịp Tết ai mà chẳng tích cóp được đăm bảy chục bài đánh giá về Tứ Hi Thang Viên chứ, có sẵn hàng tồn kho rồi, đăng thôi!
Vương Căn Sinh bắt đầu nghĩ xem dạo gần đây mình có viết bài đánh giá chân thành nào đủ sức khiến người ta sáng mắt lên không. Nghĩ mỏi cả não cũng chẳng ra kết quả, bởi vì Tần Hoài toàn chỉ thả tim chứ chẳng bao giờ bình luận.
Vương Căn Sinh ăn một miếng Giải Hoàng Phan Diện, tiếp tục ngẫm nghĩ.
Chẳng lẽ dạo này có ai đó đã nói tốt cho ông trước mặt Tiểu Tần sư phụ?
Không đúng lắm, trong số những người ông quen biết làm gì có ai tốt bụng đến thế. Mọi người tự lo lo lót cho bản thân còn không kịp, lấy đâu ra kẻ rảnh rỗi nhã hứng đi nói tốt giúp ông.
LVQ8371