"Sắp ngang ngửa mấy cái loại bánh bao nhân lẩu đầu đỏ kỳ quái rồi đấy, cậu hiểu ý tôi chứ? Cảm giác cứ như đem một món ăn ngon lành cành đào ép thành nhân, rồi nhồi nhét vào trong vỏ bánh bao vậy."
Tần Hoài không hề nhận ra sự im lặng của Trịnh Tư Nguyên ngay lúc đó, bởi vì hắn vẫn đang mải đắm chìm trong dòng suy nghĩ của riêng mình.
Tần Hoài tiếp tục nói: "Đúng, chính là cái cảm giác này, vừa nãy lúc nếm nhân tôi cứ thấy thiêu thiếu là lạ thế nào ấy. Lúc ngửi mùi tôi đã thấy nó giống một món ăn mặn rồi, dù không phải món ăn thì cũng phải là nước sốt rưới lên mì."
"Trong tình huống bình thường khi làm nhân bánh bao, trừ phi là loại phá vỡ quy củ như Quả Nhi, nếu không thì nhân là nhân, món ăn là món ăn, giữa hai thứ này chắc chắn phải có sự khác biệt rõ rệt. Chỉ cần nhìn từ lúc nấu nhân, xào nhân hay trộn nhân là đã có thể nhận ra ngay đây là nhân làm điểm tâm hay là thức ăn bên bếp món mặn xào ra."
"Nhưng cái nhân của Song Giải Bao này lại rất mập mờ, không tin tôi gọi người đến hỏi cho xem. An Du Du, cậu biết là ai đúng không? Trình độ của em ấy kém, sẽ không biết nói dối đâu."
Nói xong, Tần Hoài liền vẫy tay với An Du Du đang chiên La Bốc Cao cách đó không xa, ra hiệu bảo em ấy chạy qua đây.
An Du Du thấy Ông Chủ gọi, vội vàng giao công việc chiên La Bốc Cao đang làm dở cho người bên cạnh, lạch bạch chạy tới.
"Tần sư phụ, có phải Hồng tỷ bên kia lại giục La Bốc Cao rồi không ạ? Em đang chiên đây, số lượng Hồng tỷ cần lớn quá, một lúc em nhắm chừng căng nhất cũng chỉ canh được hai cái chảo thôi, nhiều hơn nữa là dễ khét lắm. Cơ mà em nhờ người phụ rồi, tầm 5 phút nữa là đưa La Bốc Cao sang được thôi ạ." An Du Du tưởng công việc của mình có vấn đề nên vô cùng hoảng hốt, chỉ sợ bản thân còn chưa kịp thăng chức tăng lương đã bị tống cổ về nguyên hình.
"Hồng tỷ bên đó cần bao nhiêu suất?"
"300 suất La Bốc Cao loại lớn ạ, bảo là Ủy ban Phường hôm nay có sự kiện."
Không hổ danh là chị đấy Trần Huệ Hồng, cách kéo gần quan hệ của chị chính là bóc lột sức lao động bắt An Du Du làm việc đến chết đi sống lại.
Tần Hoài sực nhớ hôm nay mình luyện thái củ cải chưa được bao lâu, ân cần hỏi: "Thế củ cải còn đủ không? Hay để anh thái thêm chút nữa nhé?"
"Đủ rồi ạ, anh Trần An vừa mới thái thêm rất nhiều củ cải, chỉ là đống củ cải bào sợi còn lại chắc phải phiền Ông Chủ giúp nêm nếm gia vị thôi. Số lượng hiện tại cung cấp cho Ủy ban Phường bên đó là đủ rồi, em thấy anh đang bận nên vốn định lát nữa mới thưa chuyện này với anh." An Du Du giải thích.
Nói xong, An Du Du vẫn không quên nhìn chằm chằm Tần Hoài, chỉ sợ nhìn thấy bất kỳ biểu cảm không hài lòng nào trên mặt hắn.
Tần Hoài căn bản chẳng thèm để ý đến mấy chuyện này, với tư cách là Ông Chủ thực sự và duy nhất của Vân Trung Thực Đường, bình thường Tần Hoài chẳng quản bất cứ việc gì, hắn cũng đã quen với việc lớn việc nhỏ đều không cần báo cáo với mình, cứ sắp xếp ổn thỏa, làm xong xuôi hết rồi báo lại một tiếng là được.
Thậm chí ngay cả báo cáo công việc định kỳ mà Hoàng Tịch gửi cho hắn, Tần Hoài cũng chăng thèm đọc kỹ, toàn lướt mắt nhìn qua loa cho xong.
Tần sư phụ vô cùng tự tin vào tay nghề của bản thân, hắn thừa hiểu Vân Trung Thực Đường thực sự sống dựa vào cái gì - không phải là chiến lược marketing xịn sò, mà là tay nghề của hắn.
"Chuyện nhỏ thôi, lát nữa anh qua nêm gia vị cho. Em nếm thử cái nhân này trước đi, em thấy nó giống món gì?" Tần Hoài chỉ vào phần nhân trong chiếc chậu nhỏ.
An Du Du lập tức hiểu ra, đây là Ông Chủ muốn cô nếm thử hương vị, liền nhanh nhẹn cầm thìa lên.
Chỉ múc một xíu xiu.
Nếm thử một cái, chép miệng một cái, vẻ mặt liền lộ ra sự kinh ngạc, những lời khen ngợi bay bổng chực chờ tuôn ra khỏi miệng.
"Mấy lời khen nhân bánh ngon thế nào thì cất lại đi, em cứ nói xem nó giống món gì là được." Tần Hoài lập tức cắt ngang màn "tụng kinh" của cô nàng.
"Món mặn ạ." An Du Du đáp, "Một món ăn cực ngon, nếu mà dùng để hầm đồ ăn rồi trộn cơm thì chắc chắn là ngon nhức nách luôn!"
Có thể thấy, An Du Du có những kiến giải vô cùng độc đáo trong khoản ăn uống.
Lấy nhân của Song Giải Bao đi hầm thức ăn, xong rồi đem trộn cơm, cái kiểu ăn uống thế này mà cô ấy cũng có thể nghĩ ra được, không hổ danh là Tam Túc Kim Thiềm.
Ở một góc chẳng ai thèm để ý, Trịnh Tư Nguyên đã tự kỷ được một lúc lâu rồi.
"Được rồi, quay lại làm việc đi, nhân của La Bốc Cao lát nữa anh qua trộn cho."
An Du Du quay về tiếp tục chiên La Bốc Cao.
Tần Hoài quay đầu nhìn Trịnh Tư Nguyên, lúc này mới nhận ra tâm trạng của cậu bạn có gì đó không đúng, có vẻ hơi chán nản, cứ như vừa xảy ra chuyện gì đó khiến hắn nhục nhã đến mức không ngẩng nổi đầu lên vậy.
"Cậu sao thế?" Tần Hoài ân cần hỏi, "Đau bụng à?"
"Khó ở thì đi vệ sinh đi, chỗ bánh bao còn lại để tôi gói nốt cho, cũng chẳng còn mấy cái nữa đâu."
Trịnh Tư Nguyên mím môi: "Không phải."
Ngay sau đó, hắn như thể đã hạ quyết tâm rất lớn, mang vẻ mặt coi chết như không mà nói: "Cậu bảo mùi vị nhân của Song Giải Bao này nếm thử rất giống thức ăn mặn."
"Đúng vậy, còn khá là đặc biệt nữa."
"Năm xưa lúc bố dạy tôi đã dặn, dùng Giải Hoàng Tương làm Song Giải Bao, điều tối kỵ nhất chính là làm nhân bánh thành thức ăn mặn."
"Khâu nêm nếm của Song Giải Bao sai một ly là đi một dặm. Cho dù ăn không đở, nhưng làm không đúng vị thì cũng coi như là thất bại."
LVQ8371