"Tôi đến Sơn Thị rồi, vừa xuống máy bay. Chỗ ở vẫn là căn nhà lần trước, bố tôi đã bảo người dọn dẹp sạch sẽ rồi, lát nữa tôi qua cất hành lý xong sẽ tới thăng Vân Trung Thực Đường."
"Cậu gửi thực đơn hôm nay của nhà ăn cho tôi đi, để tôi chuẩn bị trước." Trịnh Tư Nguyên nói ngắn gọn súc tích.
Tần Hoài hơi giật mình: "Sao sáng nay anh đã đến rồi, không phải chuyến bay của anh là vào buổi chiều sao?"
"Chuyến bay buổi sáng còn chỗ nên tôi đổi vé luôn rồi."
"Sao lại gấp thế?"
Đầu dây bên kia, Trịnh Tư Nguyên im lặng vài giây rồi đáp: "Đàm Duy An gửi cho tôi mấy tấm ảnh với cả vài đoạn tin nhắn."
"Tứ Hỉ Thang Đoàn cậu làm ở bữa tiệc sinh nhật... trông cực kỳ đẹp mắt. Nghe nói ai ăn xong cũng khen nức nở, Hứa Thành còn định viết hẳn một bài phỏng vấn chuyên đề mới cho cậu nữa."
Tần Hoài hoảng hốt: "Sao Đàm Duy An lại chuyển tiếp tin nhắn cho anh thế?! Khoan đã, Tang Lương sao lại lây cái thói y chang Đàm Duy An rồi, cậu ta sao cũng thích gửi ảnh với gửi tin nhắn dội bom người khác thế này."
"Đây là trọng điểm à?" Trịnh Tư Nguyên hỏi như xoáy vào tâm can, "Cậu vậy mà lại từ chối bài phỏng vấn độc quyền của Hứa Thành!"
"Cũng không thể nói là từ chối." Tần Hoài giải thích: "Hiệu ứng ngôi sao mà tạp chí Tri Vị mang lại quá khủng, cái Vân Trung Thực Đường bé tẹo của tôi không gánh nổi đâu. Hơn nữa thực ra cũng không từ chối hoàn toàn, Hứa tiên sinh bảo ông ấy có thể giữ lại bài phỏng vấn đó cho tôi, cho đến khi nào tôi đồng ý nhận phỏng vấn thì thôi, Tri Vị sẽ vĩnh viễn chừa lại trang báo về Tứ Hỉ Thang Đoàn cho tôi."
Trịnh Tư Nguyên hít sâu một hơi, cúp điện thoại.
Cúp máy xong, anh nhắn tin cho Đàm Duy An.
Trịnh Tư Nguyên: Cậu nói không sai, hiện tại tôi cũng hơi muốn đấm cậu ta rồi đấy.
Đàm Duy An rep trong một nốt nhạc: Chuẩn chưa!!!!!
Ở một diễn biến khác tại Vân Trung Thực Đường, sau khi Tần Hoài cúp máy, Bùi Hành lặng lẽ quay đầu sang, nhỏ giọng nói với Lý Hoa một câu:
"Không hiểu sao tự nhiên tôi lại muốn đánh người ghê."
Lý Hoa rít qua kẽ răng: "Tôi cũng thế."
Hai kẻ mù tịt về Lục Đậu Cao là Bùi Hành và Lý Hoa đang cắm mặt ăn ngấu nghiến đĩa đậu xanh nghiền, vừa ăn não vừa nhảy số liên tục để sắp xếp từ ngữ, chờ Tần Hoài hỏi xem món đậu xanh nghiền này thế nào là sẽ tuôn ngay ra một bài review cảm nhận siêu hoàn hảo.
Thật đáng tiếc, Tần Hoài căn bản chẳng hề có ý định hỏi câu đó.
Bởi vì bên cạnh họ còn có một người diễn khoa trương hơn nhiều.
An Du Du.
An Du Du sắp trở thành tín đồ trung thành của món đậu xanh nghiền này tới nơi rồi.
Em ấy không những liên tục thốt ra mấy lời cảm thán nghe y hệt lời thoại trên phim, mà biểu cảm cũng cực kỳ lố. Kinh ngạc, hạnh phúc, tán thưởng, say đắm, "fall in love" với đậu xanh nghiền... bao nhiêu cảm xúc phức tạp cứ thế lướt qua trên mặt em ấy. Nếu Du Du mà là nữ chính phim ẩm thực, thì nội cái diễn xuất này thôi cũng đủ ẵm trọn giải Gương mặt mới xuất sắc nhất năm rồi.
An Du Du đã ăn tới đĩa thứ năm rồi.
Là một người làm công ăn lương tiêu chuẩn, An Du Du thừa hiểu nếm thử món ăn thì không ai nếm kiểu này. Nhưng với tư cách là một người có vị giác tinh tế lại còn đam mê Lục Đậu Cao, em ấy cảm thấy nhiều lúc cũng chẳng cần phải để ý dăm ba cái đạo lý làm gì, cứ ăn trước rồi tính sau.
Tần Hoài nhìn An Du Du xơi hết đĩa này đến đĩa khác, lúc em ấy ăn đến đĩa thứ sáu thì nhịn không được bèn hỏi: "Em không thấy ngấy à?”
Tuy An Du Du ăn nhiều đĩa, nhưng lượng đậu xanh nghiền trong mỗi đĩa lại chẳng bao nhiêu. Chỗ đậu xanh này đều là hàng vừa xào xong chảo, vẫn đang ở trạng thái tơi xốp chưa bị ép chặt, với sức ăn của em ấy thì sáu đĩa bọ này nhằm nhò gì mà no được.
An Du Du đang tuổi ăn tuổi lớn, ăn khỏe là chuyện bình thường.
Nhưng em ấy không thấy ngấy sao?
Cho dù Lục Đậu Cao hắn làm có ít ngọt đến mấy thì nó vẫn là bánh ngọt, vẫn được xào từ một đống bơ và đường trắng, chứa cực nhiều chất béo và lượng đường cơ mà.
"Không ngấy đâu, siêu ngon luôn ấy!” An Du Du thốt lên cảm thán: "Tần sư phụ, Lục Đậu Cao anh làm ngon hơn hắn đồ bán bên ngoài luôn!"
"Cổng khu chung cư em ở có một tiệm bánh mì cũng bán Lục Đậu Cao theo cân, 25 tệ nửa cân, rẻ thì có rẻ nhưng ăn chán phèo."
"Cái loại Lục Đậu Cao đó ăn vừa nhiều dầu mỡ lại vừa ngấy, cắn nát ngậm trong miệng toàn thấy lợn cợn bột, ăn xong một miếng là trong miệng đầy cặn chỉ muốn đi súc miệng luôn. Quan trọng nhất là chẳng có tí vị đậu xanh nào, cắn một miếng là thấy ngọt gắt cả cổ."
Nghe An Du Du nói vậy, Tần Hoài đoán chừng cũng biết tiệm bánh mì kia làm Lục Đậu Cao kiểu gì. Khả năng cao là chủ tiệm muốn tiết kiệm chi phí nên dùng loại bột đậu xanh, đường bột và dầu thực vật kém chất lượng, cộng thêm tay nghề kém, canh lửa lúc xào không chuẩn, khiến cho món Lục Đậu Cao vốn đã bị bớt xén nguyên liệu nay trông chẳng khác gì một hỗn hợp đường trộn dầu, lại còn là loại độn cả đống tinh bột rẻ tiền nữa chứ.
Làm Điểm Tâm chính là như vậy, tay nghề của thợ là một chuyện, chất lượng nguyên liệu lại là chuyện khác. Điểm Tâm ngon thì bắt buộc phải kết hợp giữa nguyên liệu xịn và tay nghề đỉnh mới ra lò được, còn nếu nguyên liệu đã dở tệ thì sư phụ có giỏi đến mấy cũng đành bó tay, đúng kiểu "không bột đố gột nên hồ".
LVQ8371