Á Nô

Lượt đọc: 6365 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 188
người điên..

❊ ❊ ❊

Tiếng vó ngựa chạy như sấm, Thẩm Ngọc nắm chặt yên ngựa, nhưng mà cánh tay càng ngày càng đau nhức, thân thể y lại trượt xuống một chút nữa, sắp không chịu nổi nữa rồi.

Lòng Quân Huyền Kiêu như lửa đốt, hắn chạy nhanh tới hướng ngựa xông tới, nắm lấy dây cương, một chân đạp lên bàn đạp, xoay người lên ngựa, còn chưa kịp ổn định thân thể, đã đưa tay phải ra giữ lấy Thẩm Ngọc.

Vào lúc Thẩm Ngọc vừa thả tay ra, thân thể buông lỏng, bị một cái cánh tay kéo lại, trời đất quay cuồng, y đã trở lại lưng ngựa.

Quân Huyền Kiêu điều khiển dây cương, khiến cho ngựa bị hoảng sợ đi chậm lại, cuối cùng là dừng hẳn lại.

Thẩm Ngọc vẫn còn sợ mất hồn mất vía, nhưng giờ y đã vùi ở trong lồng ngực một người đáng tin cậy, quay đầu lại liếc mắt nhìn, không ngoài dự đoán nhìn thấy chính là mặt nạ đáng sợ, lúc này lại khiến Thẩm Ngọc cảm thấy thật an toàn.

"Ta...." Thẩm Ngọc muốn nói điều gì đó, "Ngươi...."

Cuối cùng lại không nói được gì, y có ngàn vạn tia cảm xúc*, vò thành nỗi chua xót.

Bản gốc là "Thiên ti vạn lũ": ý chỉ quan hệ mật thiết, rối ren

Ách Vệ không thể nói chuyện, Thẩm Ngọc cũng giữ yên lặng, lúc trở về chỗ cũ, Sở Linh cũng đã cứu được Sở Dực, đang răn dạy quở mắng, Sở Dực khóc lệ rơi đầy mặt.

"Ngọc ca.....Huynh, huynh không sao chứ?" Sở Dực nức nở nói, "Xin lỗi... Đệ không cố ý, đệ chỉ muốn thi đấu với huynh, không nghĩ sẽ hại huynh..."

Thẩm Ngọc lắc đầu: "Ta đã không sao, ta biết đệ không cố ý, học cưỡi ngựa vốn là có nguy hiểm, đệ không nên tự trách.".

Sở Dực tuổi còn nhỏ, nhất định là thích tranh cường háo thắng, không đến mức ra sức hại y.

Quân Huyền Kiêu im lặng không lên tiếng, sau khi đỡ Thẩm Ngọc xuống ngựa, chỉ trong hai bước đã tới trước mặt Sở Dực, một phát nắm lấy cổ họng của hắn.

"A..."

Sở Dực không kịp đề phòng cổ họng bất ngờ bị nắm lại, nước mắt cũng ngừng rơi, khó chịu giãy dụa, thời điểm hắn nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của ám vệ, cảm thấy mình sắp chết, rơi xuống địa ngục.

Đôi mắt này quả thật quá mức tàn nhẫn vô tình, Sở Dực không nghi ngờ chút nào, trong cơn nóng giận ám vệ sẽ bóp chết hắn.

"Quân..... Dừng tay!" Sở Linh dưới tình thế cấp bách hô to, "Đệ ấy chỉ vô ý, ta vừa mới dạy dỗ hắn, hắn cũng biết sai rồi, ngươi buông hắn ra!"

Quân Huyền Kiêu không chút động lòng, cánh tay cứng rắn như sắt, Sở Linh kéo hắn, hắn vẫn không nhúc nhích.

Sở Linh sốt ruột, nhưng chỉ có thể kiên nhẫn khuyên bảo, hắn biết Thẩm Ngọc ở trong lòng Quân Huyền Kiêu có bao nhiêu phân lượng, cũng biết hắn nổi lên giận dữ, đừng nói là Sở Dực, tàn sát toàn bộ thị tộc cũng dễ như trở bàn tay.

"Ngọc Nhi bình yên vô sự, ngươi bình tĩnh một chút! Dực Nhi hắn không phải cố ý....." Sở Linh chuyển hướng sang Thẩm Ngọc nói, "Ngọc Nhi, đệ mau nói với hắn đi....".

Lòng Thẩm Ngọc vẫn còn sợ hãi, cũng không ngờ tới Ách Vệ đột nhiên gây khó dễ, vội vàng bắt lấy tay của hắn.

"Ngươi buông đệ ấy ra.... Ngươi còn dùng sức nữa đệ ấy sẽ chết! ".

Thẩm Ngọc nắm tay đánh Ách Vệ mấy cái, mặc dù không đau không nhột, thế nhưng tay Ách Vệ dù sao cũng buông lỏng ra một chút, quay đầu sang nhìn y, rốt cuộc Sở Dực cũng thở được, há miệng lớn gấp rút hô hấp.

Đôi mắt đầy nghiêm nghị của Ách Vệ chỉ khi nhìn thấy Thẩm Ngọc, mới hiện lên một chút tình cảm, hắn do dự trong chốc lát, mới hoàn toàn buông tay ra.

Thẩm Ngọc bị dọa sợ, vuốt ngực quát hỏi: "Ngươi tính làm gì đấy?!"

Làm gì?

Đối mặt với sự chất vấn của Thẩm Ngọc, Quân Huyền Kiêu không trả lời, hắn chỉ là theo bản năng đem tất cả những người làm Thẩm Ngọc bị thương giết chết, Thẩm Ngọc không thể nào biết được, thời điểm nhìn thấy ngựa nhảy lên thật cao, trong đầu Quân Huyền Kiêu có bao nhiêu ý nghĩ muốn phá hủy tất cả.

Quân Huyền Kiêu nhảy lên ngựa, Thẩm Ngọc tưởng hắn không nói tiếng nào muốn đi, sinh ra khó chịu, thế nhưng lại có một cánh tay đưa tới trước mặt, Quân Huyền Kiêu ngồi ở trên lưng ngựa từ trên cao nhìn xuống, ý là mời y lên ngựa.

"Ta không đi, ngươi tự mình trở về đi."

Thẩm Ngọc thấy Ách Vệ lúc bình thường bình tĩnh trầm ổn, vừa nãy lại giống như người điên, khiến Thẩm Ngọc không quen, lại phảng phất cùng một cái bóng đè lên nhau.

Ách Vệ thấy Thẩm Ngọc thờ ơ, đột nhiên khom người xuống, giống như thổ phỉ cướp đoạt nhi nữ nhà lành trên thảo nguyên, trực tiếp bắt Thẩm Ngọc lên ngựa.

Thẩm Ngọc kinh hồn bạt vía, nhìn thì thấy y và Ách Vệ mặt đối mặt nhau, chóp mũi y đã sắp kề sát tới nơi vạt áo lộ ra của Ách Vệ, khí tức nam tử nhàn nhạt chui vào mũi Thẩm Ngọc.

"Ngươi.... Ngươi phát điên rồi sao....."

Lời nói sau đó, âm thanh Thẩm Ngọc càng ngày càng nhỏ.

Trên đường trở về nhà, tâm tình Thẩm Ngọc cũng dần bình phục lại, ngàn vạn tâm tư.

Là y cố tình để Ách Vệ đi dạy Sở Dực, bởi vì y biết Ách Vệ không phải người như mình, hắn đã thành thân, hơn nữa hắn rất yêu thê tử của hắn, nếu đã không thể, nên vạch rõ giới hạn trước.

Kết quả mới cách hắn nửa canh giờ, đã xảy ra chuyện nguy hiểm kinh tâm động phách.

Thời điểm ngựa lao nhanh lực kinh người, Ách Vệ từ chính diện chạy tới cũng vô cùng nguy hiểm, Thẩm Ngọc thực không nghĩ nổi, nếu Ách Vệ đối với y không có loại tình cảm kia, tại sao lại phải dũng cảm quên mình chạy tới cứu y?

"Tại sao ngươi lại cứu ta?"

Thẩm Ngọc hỏi ra thành lời, quả nhiên nhận được ánh mắt giống như nhìn một kẻ ngốc của Ách Vệ. Thật ra y muốn hỏi, Ách Vệ tại sao không để ý đến an nguy của chính mình.

....

Hôm nay sẽ có 4 chap nhé~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường