Á Nô

Lượt đọc: 6213 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 152
bổn vương yêu y!..

❊ ❊ ❊

Trong phòng chỉ còn lại Sở Linh và Thẩm Ngọc, không còn Quân Huyền Kiêu ở bên cạnh, Thẩm Ngọc cũng không cần thận trọng như vậy nữa.

"Ngọc Nhi, những năm qua ngươi vẫn sống tốt chứ?"

Sống có tốt hay không, Thẩm Ngọc chưa từng nghĩ tới, y chưa thấy bao nhiêu cảnh đời, dĩ nhiên không biết so sánh với người khác, cuộc sống của y có tính là tốt hay không, với y mà nói, mẹ con hai người đoàn tụ, chính là chuyện hạnh phúc nhất.

Thẩm Ngọc im lặng không nói, Sở Linh cũng không hỏi kĩ nữa, ánh mắt rơi xuống tay trái của Thẩm Ngọc, dưới lớp vải băng kia ngón út đã không còn.

"Ngươi bị thương."

Ánh mắt Sở Linh trầm ngưng, muốn đưa tay chạm vào vết thương của Thẩm Ngọc, bị Thẩm Ngọc né tránh, y không muốn tiếp xúc cùng người ngoài.

"Là Trấn Bắc Vương làm?"

Trong lòng Sở Linh biết rõ ngón út hậu nhân Sở thị có tác dụng gì.

Thẩm Ngọc lắc đầu phủ nhận, là chính y chặt đứt, Sở Linh cau mày, đau lòng không thôi.

"Thế nhân lòng tham không đáy, Trấn Bắc Vương lại dã tâm bừng bừng, ta nghe nói hắn cưới ngươi làm Trắc phi, cho là hắn sẽ che chở ngươi chu toàn, lại không nghĩ tới, vì kho báu trong Sở vương mộ, hắn cũng không tránh được tầm thường, lại nhẫn tâm tổn thương ngươi, ngươi không cần phải che giấu thay hắn, ta cũng dự đoán được mấy ngày này ngươi chịu bao nhiêu khổ cực rồi."

Thẩm Ngọc không phản bác lại, ánh mắt bình tĩnh, trên thực tế, y không cảm thấy đau lòng, cũng không cảm thấy hận.

"Ai.... Các vị tổ tiên phong công vĩ nghiệp*, cũng không ngờ tới sẽ trở thành tai họa của hậu nhân." Sở Linh ung dung nói, "Hoàng đế Đại Tĩnh si tâm vọng tưởng đến di vật của Sở thị chúng ta, cho nên sau khi lập quốc, trắng trợn bắt giết Sở nhân, không chỉ có hoàng thất Đại Tĩnh, tộc nhân Sở thị còn là mục tiêu công kích của các phe thế lực, mấy trăm năm qua, tộc nhân Sở thị bị tàn sát đến gần như diệt tộc, chỉ có một số ít trốn đi mai danh ẩn tích, mới có thể kéo dài hơi tàn, hơn phân nửa còn lại đều giống như ngươi."

*Phong công vĩ nghiệp: công to nghiệp lớn

"Vì kéo dài hương khói Sở thị, mấy tộc lão âm thầm tìm kiếm hậu nhân Sở thị thất lạc ở khắp nơi, đón đến nơi ẩn cư, nhưng phần lớn Sở nhân không dám để lộ thân phận của mình, thông hôn cùng người ngoài, hậu nhân huyết mạch thuần khiết đã lác đác không còn mấy người, đến đời của ta, bao gồm cả ta ở trong tộc cũng chỉ còn sót lại hai nam một nữ, may là tìm được ngươi, Ngọc Nhi."

Thẩm Ngọc hiểu loại cảm giác chí lớn gặp nhau* này, giống như y sau khi không còn mẹ, đối với người thân càng có khát vọng nồng đậm hơn.

*Nguyên văn là "tinh tinh tương tích": hàm nghĩa chỉ những người có tính cách, chí thú, cảnh ngộ giống nhau thường yêu quý bảo bọc lẫn nhau.

"Cho nên Ngọc Nhi, ngươi nguyện ý cùng ta trở về nơi ẩn cư, gặp tộc nhân một lần chứ? Bọn họ nhìn thấy ngươi nhất định sẽ rất vui mừng."

Thẩm Ngọc ngẩng đầu, gần như muốn bật thốt lên đáp ứng, đương nhiên y muốn gặp người thân của mình, huống hồ y không nghĩ sẽ ở lại ở bên cạnh ác bá, cả ngày lo lắng đề phòng.

Nhưng y lại có chút mờ mịt, bất tri bất giác, gần như tất cả mọi thứ của y đều liên quan đến Quân Huyền Kiêu, rốt cuộc cũng có cơ hội rời đi, Thẩm Ngọc lại do dự.

Y cần phải quyết đoán đáp ứng, nhưng bóng dáng khó ưa kia của ác bá giống như một tòa núi cao, cản ở trước mặt y, khiến người ta sinh ra sợ hãi.

"Ngọc Nhi không muốn sao? Trấn Bắc Vương hắn..... đối với ngươi tàn nhẫn như vậy, ngươi không cần phải lưu luyến hắn." Sở Linh bất ngờ hỏi, "Có phải là ngươi sợ Trấn Bắc Vương không đáp ứng? Nếu như ngươi nguyện ý, vi huynh có thể bàn luận cùng Trấn Bắc Vương..."

"Không cần bàn luận!"

Uy thanh chấn động, Quân Huyền Kiêu một cước đá văng cửa xông vào.

Quân Huyền Kiêu vốn không định nghe lén, nhưng hắn lo lắng cho sự an nguy của Thẩm Ngọc, cho nên vẫn luôn canh giữ ở ngoài cửa, lại nghe được Sở Linh từng bước từng bước đầu độc Thẩm Ngọc, rõ ràng là muốn lừa y đi.

Để cho hắn nói một lát nữa, bảo đảm Thẩm Ngọc sẽ thật lòng mền nhũn đáp ứng!

Quân Huyền Kiêu nhịn không được nữa, phá cửa xông vào, ôm Thẩm Ngọc vào trong ngực, trừng mắt nhìn Sở Linh.

"Nếu như Bổn vương sớm biết, ngươi gặp Ngọc Nhi nhất định là vì muốn mê hoặc y đi theo ngươi, vậy nên giết ngươi mới phải!"

Trấn Bắc Vương khí thế bức người, Sở Linh giống như đối mặt với kim qua thiết mã*, hắn ổn định lại tinh thần để không bị ảnh hưởng.

*Kim qua thiết mã: Tạm dịch là giáo vàng ngựa sắt. Có thể là chỉ chiến tranh/chiến trận

"Vương gia, để Ngọc Nhi đoàn tụ cùng người thân, mới là có lợi với y, tại hạ cũng là có lòng tốt, tuyệt đối không có ác ý, Vương gia cần gì phải gấp đến như vậy?".

"Ác ý? Ngươi mưu toan đem y từ bên người Bổn vương mang đi, chính là ác ý lớn nhất! Chẳng lẽ ngươi không biết Ngọc Nhi là người nào của Bổn vương sao? Ngươi muốn mang y đi, đã được Bổn vương cho phép chưa?!"

Quân Huyền Kiêu cứng rắn quát lên, nếu không phải trông thấy Thẩm Ngọc coi Sở Linh là người thân huynh trưởng, Quân Huyền Kiêu đã một đao chém chết hắn.

Sở Linh há miệng, khó hiểu nói: "Trắc phi của Vương gia không chỉ có một mình Ngọc Nhi, trước đây Vương gia từng có không ít, sau này lại càng nhiều vô số kể, thiếu một người cũng không ít đi, cần gì phải cố chấp với Ngọc Nhi như vậy?"

Trên trán Quân Huyền Kiêu nổi đầy gân xanh, hắn không thích người khác đề cập đến chuyện này, nhất là hắn đã có lòng hối cải, lại còn bị người khác nhắc tới ở trước mặt Ngọc Nhi.

"Ngọc Nhi không giống bọn họ." Quân Huyền Kiêu kiên định nói, "Bổn vương yêu y!"

Ngược lại điều này làm cho Sở Linh bất ngờ, Quân Huyền Kiêu nóng nảy phản ứng quá mức kịch liệt.

"A, tại hạ biết. Nhưng tại hạ có một chuyện không rõ, nếu Vương gia yêu y, vì sao ta lại thấy trên người Ngọc Nhi, khắp cả người toàn là vết thương cũ? Dám hỏi Vương gia, tại sao cổ tay Ngọc Nhi lại vặn vẹo như vậy? Ngón út đã mất đi đâu? Làm sao phải khép kín lòng mình?"

Giọng Sở Linh vẫn ôn hòa như cũ, nhưng lại khoét thẳng vào tim phổi của Quân Huyền Kiêu.

...

Vĩnh Nhi

Tin sét đánh ngang tai: Tuần sau t phải đi học rồi các cô ạ, Tiểu Vũ thì bận ôn thi với đi làm, k up truyện đều được nữa rồi, huhu, mai t sẽ chốt lịch up truyện nhé, các cô muốn đọc vào những ngày nào nè, 246 hay là 357 đây~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường