Á Nô

Lượt đọc: 5854 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 124
móc tim móc phổi..

❊ ❊ ❊

Tà dương thu liễm, thời điểm chỉ còn một mảnh ánh dương rực rỡ, Thẩm Ngọc mới từ ngoại thành phía Tây hồi cung, trên hành lang treo đèn lồng, đi qua đoạn hành lang quanh co khúc khuỷu, Thẩm Ngọc đến nơi ở hẻo lánh.

Thẩm Ngọc đẩy ra cửa chính đại điện, từ nơi góc tối, một bóng người cao lớn nhào tới, ấn y lên vách tường, đụng thành tiếng.

"Ngọc Nhi...."

Cùng với âm thanh trầm nặng, xộc thẳng vào mũi chính là mùi rượu, hoảng sợ trong chốc lát, sau khi nghe được âm thanh vang lên, Thẩm Ngọc liền biết là ai, y bị mùi rượu nồng nặc làm cho khó chịu, khẽ cau mày.

Cách một lớp y phục, Thẩm Ngọc cũng có thể cảm nhận được cái ôm ấm áp quen thuộc này, rộng rãi bá đạo, mà hiện tại, Thẩm Ngọc lại chỉ cảm thấy ác cảm, y dùng sức giãy giụa mấy lần, ngược lại bị hắn tóm lấy tay, lực đạo rất lớn, giống như là muốn đem Thẩm Ngọc khảm vào thân thể của hắn.

"Ngọc Nhi, hôm nay ngươi đi đâu vậy?"

Đôi con ngươi thâm thúy của Quân Huyền Kiêu trong đêm đen sáng rực rỡ, vẻ mặt say khướt cũng không thể ảnh hưởng đến khí chất anh lãng của hắn.

Thẩm Ngọc đối với thủ đoạn mà hắn quen dùng đã tập mãi thành thói quen, đơn giản chính là tử triền lạn đả*, không được thì dã man đánh.

*Tử triền lạn đả: Bám lấy không buông

"Thật xin lỗi..... Bổn vương làm đau ngươi sao?" Quân Huyền Kiêu có chút ân hận buông lỏng tay ra, Thẩm Ngọc mới có thể thoát khỏi giam cầm của hắn, y xoa xoa cổ tay đau nhức, sau đó lạnh nhạt dùng tay ra hiệu.

"Ta đi nơi nào, hình như cùng Vương gia không liên quan gì đến nhau."

Thẩm Ngọc đi tới trước án kỷ, châm đèn, trong phòng mới sáng ngời ấm áp một chút, liếc mắt nhìn thấy Quân Huyền Kiêu chân nam đá chân chiêu tập tễnh theo tới, trong tay cầm theo một hũ rượu.

"Dĩ nhiên cùng Bổn vương có liên quan! Ngươi có biết hay không Bổn vương rất lo lắng cho ngươi!" Quân Huyền Kiêu thâm tình nói, "Lo lắng ngươi một đi...liền không trở lại nữa, ta ở chỗ này chờ ngươi cả một ngày."

"Coi như ta có chạy trốn thì cũng sẽ bị Vương gia bắt trở về, cần gì phải giả vờ giả vịt?" Thẩm Ngọc thủ ngữ nói.

Quân Huyền Kiêu nhìn dáng vẻ lạnh lùng của Thẩm Ngọc, vẻ mặt thoáng tỏ ra mất mác, đến gần muốn ôm lấy y, thâm tình lưu luyến mà nhìn Thẩm Ngọc.

Thẩm Ngọc tránh được, thủ ngữ nói: "Ta biết rõ tửu lượng của Vương gia, cho nên khỏi cần phải giả bộ say rượu tình mê."

Thân thể Quân Huyền Kiêu dừng một chút, quả nhiên trong mắt ý loạn chi sắc biến mất, lấy tửu lượng cùng sự khôn ngoan của hắn, làm sao có thể để mình quá chén?

"Vương gia nếu là không có chuyện gì, liền mời trở về đi, tránh làm xấu tâm tình của hai người."

Thẩm Ngọc thờ ơ dùng tay ra hiệu đuổi khách, sau đó cầm một quyển sách lên, hết sức chăm chú mà đọc.

Quân Huyền Kiêu làm như không nghe thấy y đuổi người, ngồi xuống bên cạnh y nói: "Bổn vương cùng ngươi đọc sách, trước kia ngươi cũng là vùi ở trong lồng ngực Bổn vương, biết chữ học văn, ngươi nếu có gì không hiểu, cũng có thể hỏi ta."

Thẩm Ngọc bị ánh nến chập chờn làm cho hoảng hốt một chút.

"Ngươi còn nhớ không? Ta đầu tiên dạy ngươi cùng ta tên, ngươi cầm hai tờ giấy viết tên kia, cao hứng nhét vào trong ngực ngủ. Ngươi còn muốn học cưỡi ngựa không? Nếu là muốn, Bổn vương có thể dẫn ngươi đến trường ngựa lớn nhất kinh thành, tự mình dạy ngươi."

Thẩm Ngọc đương nhiên là nhớ, lúc đó Trấn Bắc Vương bất luận có ban thưởng cho y cái gì, cũng đủ khiến y cao hứng đến quên hết tất cả, bây giờ nghĩ lại, bất quá là mình non nớt, dễ dàng bị làm cho rung động.

Thẩm Ngọc quay đầu, dùng thủ ngữ nói: "Chỉ có thể bội phục Vương gia thủ đoạn cao minh, mưu kế lâu dài."

Quân Huyền Kiêu kinh ngạc, trầm giọng nói: "Ngươi tin lời Diệp Đế nói, cảm thấy Bổn vương khi đó chỉ đang lừa gạt chân tâm của ngươi?".

Thẩm Ngọc không trả lời, cũng lười đáp lại. Quân Huyền Kiêu tức giận hỏi: "Nếu như lúc trước Bổn vương chỉ là muốn từ trong miệng ngươi tra hỏi tung tích của Quân Sơn Lăng, có một trăm một ngàn loại phương pháp! Cần gì phải thêm mình vào?! Ngọc Nhi, Bổn vương khi đó sủng ái ngươi, ngươi không cảm nhận được một chút thật lòng nào sao? Tại sao ngươi lại đối xử tàn nhẫn với Bổn vương như vậy? Tại sao nhẫn tâm ngay cả liếc mắt nhìn ta một cái cũng không thèm? Chẳng lẽ muốn Bổn vương đem tim móc ra cho ngươi sao?!"

Ngón tay Thẩm Ngọc khẽ động, sau đó khép lại trang sách.

Từng có lúc, y cũng như vậy móc tim móc phổi, hận không thể đem trái tim móc ra để cho Quân Huyền Kiêu xem.

Nhìn dáng vẻ thờ ơ không chút động lòng của Thẩm Ngọc, Quân Huyền Kiêu rốt cục nhụt chí, hắn dỡ xuống vẻ mắt thống khổ, lạnh lùng nói.

"Ngọc Nhi, sự kiên nhẫn của Bổn vương không sai biệt lắm đã bị ngươi tiêu hao hết!" Quân Huyền Kiêu âm u nói, "Ngươi nói cho ta, ngươi hôm nay đi đâu?!"

Quân Huyền Kiêu nắm lấy vai Thẩm Ngọc, để cho y đối diện với mình, động tác thô bạo.

Thẩm Ngọc nhịn đau, cười dùng thủ ngữ nói: "Cùng Tống đại ca đi phía Tây ngoại thành, sau khi cúng tế xong, dạo chơi tản bộ, chúng ta cùng nhau dùng bữa, hắn đối đãi với ta rất tốt, ít nhất.... So với ngươi tốt, hóa ra trên đời này không chỉ có Vương gia, một người nam nhân đáng giá để dựa vào, hài lòng chưa?"

Quân Huyền Kiêu mặt âm trầm hỏi: "Có ý gì? Ngươi và hắn từ lúc nào thì thông đồng với nhau?"

Thẩm Ngọc lộ ra vẻ mặt giễu cợt, dùng tay ra hiệu nói: "Đã sớm từ trước, ước chừng ở Lang Cư Tư Sơn, Tống đại ca nắm tay ta dạy ta cưỡi ngựa còn muốn sớm hơn đi, Tống đại ca rất tri kỷ."

"Ngươi!!"

Quân Huyền Kiêu ghen ghét dữ dội, một cái bóp lấy cổ Thẩm Ngọc, Thẩm Ngọc nhắm mắt lại, vẻ mặt ung dung, tựa như mặc cho số phận.

Quân Huyền Kiêu đấu tranh trong chốc lát, cuối cùng vẫn là không có thật sự dùng sức, buông lỏng tay ra.

"Ngươi không sợ ta giết hắn?" Quân Huyền Kiêu uy nghiêm đáng sợ nói.

Thẩm Ngọc thủ ngữ nói: "Trên đời này có người nào mà Vương gia không dám giết? Tốt nhất là giết cả ta đi, ta và Tống đại ca ở cõi âm cũng có thể làm một đôi quỷ uyên ương."

Quân Huyền Kiêu ẩn nhẫn trong máu sôi trào tức giận, đứng bật dậy.

"Đây là ngươi ép ta!"

Quân Huyền Kiêu xoải bước đi tới ngưỡng cửa, quay đầu lại lẫm liệt nói: "Ngươi không cần cố ý chọc giận Bổn vương, nếu ngươi đối với Bổn vương vô tình, vậy cũng đừng trách Bổn vương không niệm tình cũ!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường