Á Nô

Lượt đọc: 6245 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 165
người muốn mạng của ngươi..

❊ ❊ ❊

Ô Lương Vũ cũng không phải tà hỏa xông lên não, hoàn toàn là do lòng trả thù quấy phá.

Lúc ở Bắc Cương, thiếu chút nữa Quân Huyền Kiêu đã một đao đoạt mạng của hắn, tuy là còn sống, nhưng trên mặt lại có một vết sẹo đáng sợ do đao để lại, con mắt bên phải hoại tử chỉ có thể móc xuống, khiến hắn không còn mặt mũi nào gặp người, ngày ngày mang theo bịt mắt, thâm cừu đại hận này đã tích lũy mấy năm, khiến lòng báo thù của Ô Lương Vũ gần như vặn vẹo.

Người Quân Huyền Kiêu nâng ở trong lòng bàn tay, giờ khắc này đang bị mình đặt ở dưới thân, thú tính trong người nổi lên khiến hắn muốn mạnh mẽ chà đạp Thẩm Ngọc một phen, để giải mối hận trong lòng.

"Đáng tiếc Quân Huyền Kiêu không có ở đây, nếu hắn có thể thấy được dáng vẻ hoa lê đái vũ của ngươi ở dưới thân lão tử, ha ha ha."

Thẩm Ngọc vặn mở tay hắn, há miệng nhe răng cắn hắn, thế nhưng đầu Thẩm Ngọc vẫn còn choáng váng, Ô Lương Vũ phản ứng nhanh nhạy, kịp thời rút tay ra.

Bốp--------

“Kỹ nữ thối, thành thật một chút cho ta! Ngươi thích cắn đúng không? Lão tử cho ngươi ăn đủ!".

Mặt Thẩm Ngọc tức khắc nóng lên, y thấy mặt Ô Lương Vũ, trực tiếp cảm thấy buồn nôn.

Ô Lương Vũ tháo mấy cái đai lưng của mình xuống, móc ra vật vừa đen vừa xấu, đưa đến gần mặt Thẩm Ngọc.

"Đưa đầu lưỡi ra! Ngươi dám làm đau lão tử, lão tử sẽ lấy mạng của ngươi!".

Ô Lương Vũ ra lệnh, nắm lấy miệng Thẩm Ngọc, Thẩm Ngọc cắn chặt hàm răng, bị mùi tanh tưởi phả đến gần như muốn nôn mửa.

"Ngươi dám bỏ vào trong, xem ta có dám cắn đứt nó không?" Thẩm Ngọc giãy dụa lạnh lùng nói.

Thân dưới Ô Lương Vũ chợt lạnh, dù sao cũng không dám lấy của quý của mình ra để đánh cược.

"Giỏi lắm, kỹ nữ như ngươi còn muốn lập miếu thờ đúng không? Ngươi bị Quân Huyền Kiêu làm bao nhiêu lần? A? Không phải thích bị thượng đến vui vẻ sao? Lão tử cũng có thể hầu hạ ngươi đến thoải mái, bảo đảm ngươi không nghĩ đến hắn!"

Ô Lương Vũ vừa mắng vừa kéo xiêm y của Thẩm Ngọc, kiên trì áp thân lên người Thẩm Ngọc.

"Cút…..”

Thẩm Ngọc không đẩy được hắn, gấp đến độ nước mắt tràn ra, gần như tuyệt vọng.

"Ha ha ha ~ chính là như vậy, khóc trước mặt lão tử!”

Ô Lương Vũ không chờ được nữa muốn chà đạp Thẩm Ngọc, cho dù Quân Huyền Kiêu không có ở đây, thời điểm đó cho hắn nhìn người Thẩm Ngọc đầy vết tích do mình làm ra, chắc chắn cũng là thập phần giải hận.

Trước mắt Thẩm Ngọc hoàn toàn mơ hồ, vết thương bên thái dương y chảy máu chảy vào trong mắt, ý thức dần dần tối đen lại.

Trước khi ngất đi, Thẩm Ngọc cảm thấy Ô Lương Vũ rời khỏi thân thể của mình.

Là Sở đại ca tới cứu ta sao?

Ngoại trừ Sở Linh, Thẩm Ngọc không nghĩ tới còn có ai có thể xuất hiện ở nơi này nữa.

“A-----” Cổ Ô Lương Vũ bị một người bóp lấy, "Ngươi..... Là ai.…”

"Người muốn mạng của ngươi.”

Thanh âm chứa sát ý cùng khát máu giống như đến từ mười tám tầng địa ngục, khiến người không rét mà run, Ô Lương Vũ bị một cái tay nắm lấy cổ họng, không thể thở nổi, mắt lồi ra, tay chân vung loạn muốn phản kích, mò tới đao ở bên cạnh, trở tay lại chém.

Cổ tay nhanh chóng bị chụp lấy.

Rắc rắc ----.

Âm thanh xương tay bị bẻ gãy, người vừa đến không chút nương tay, cầm cánh tay Ô Lương Vũ trực tiếp vặn thành một vòng.

"A a…”

Ô Lương Vũ muốn kêu đau, thế nhưng cổ họng bị bóp chặt, chỉ có thể đau đến ánh mắt đỏ ửng, mồ hôi lạnh toát ra, cánh tay vặn vẹo của hắn được thả ra, yếu ớt vô lực rũ xuống, đã gãy thành mấy đoạn.

“Giết.... Giết ngươi.…”

Ô Lương Vũ ngay cả người mới đến là ai cũng không nhìn thấy rõ, bị bẻ gãy một cánh tay, hận ý bộc phát, miệng nói ra lời hàm hồ.

"Ngày đó để ngươi trốn, hôm nay ngươi không có may mắn này."

Lời lãnh khốc của người đến vừa truyền tới tai Ô Lương Vũ, Ô Lương Vũ liền bị một cước đá ngã lăn trên đất, hắn dùng tay trái chống xuống đất, muốn bò lên, lại bị giẫm lên đầu, mặt bị nhấn đến bên trong bùn đất.

Ô Lương Vũ nghiêng mặt thấy được đối phương, là người hắn hận mấy năm, ánh mắt luôn luôn kiêu căng nhìn xuống bọn họ, Quân Huyền Kiêu.

Ánh mắt Quân Huyền Kiêu trong đêm đen ngược lại lóe ra ánh sáng lạnh lẽo, mắt nhìn Ô Lương Vũ như nhìn một kẻ đã chết.

"Ngươi…”

Ô Lương Vũ chưa kịp nói chuyện, dưới thân truyền đến một trận đau đớn khiến mắt hắn tối sầm lại, trong vũng máu, vật mới vừa ở trước mặt Thẩm Ngọc diễu võ dương oai, bị một kiếm của Quân Huyền Kiêu cắt đứt.

"Aaaaaaaa! -- "

Ô Lương Vũ đau đến không muốn sống, mắt trợn trắng.

"Giết ta, giết ta…”

Ô Lương Vũ không chịu nổi nỗi nhục này nữa, hắn đã không còn một con mắt, gãy mất cánh tay, hiện tại ngay cả vật kia của nam nhân cũng bị Quân Huyền Kiêu cắt xuống, coi như hắn có thể chạy thoát, cũng không còn dũng khí để sống.

Ánh mắt Quân Huyền Kiêu lạnh băng như cũ, dựa vào chuyện ác Ô Lương Vũ làm, Quân Huyền Kiêu sẽ không giết hắn, mà làm cho hắn sống không bằng chết, nhưng thiếu chút nữa hắn đã cưỡng bức Thẩm Ngọc, cho nên hắn không thể sống.

Chân Quân Huyền Kiêu chuyển tới cổ của Ô Lương Vũ, dùng sức di một cái, một âm thanh xương vỡ vụn truyền ra, miệng mũi Ô Lương Vũ rỉ ra máu, không còn hô hấp.

Quân Huyền Kiêu không để ý đến thi thể của hắn, bước vào xe ngựa.

"Ngọc Nhi..…”

Quân Huyền Kiêu ôm lấy Thẩm Ngọc đang hôn mê, cả người y ướt đẫm, tay chân lạnh băng, ngoại trừ thái dương bị đụng thương, thực chất không còn thương tổn nào khác.

Quân Huyền Kiêu cởi y phục của mình ra, kéo Thẩm Ngọc vào trong lòng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường