Á Nô

Lượt đọc: 6348 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 184
đôi môi mê hoặc..

❊ ❊ ❊

Không phải nghi ngờ hắn sao?

Chỉ cần không phải nghi ngờ thân phận của hắn, Quân Huyền Kiêu cũng cảm thấy không sao hết, điều khiến hắn lo sợ nhất chính là bị phát hiện.

Thẩm Ngọc lo lắng không yên nuốt xuống một ngụm nước bọt, đầu cũng sắp rũ xuống tận ngực, y len lén liếc mắt nhìn Ách Vệ một cái, đối phương vẫn lãnh khốc như cũ, xuống giường, chỉnh lại y phục bị Thẩm Ngọc khi ngủ làm nhăn.

Thẩm Ngọc nhìn bóng lưng cao lớn của hắn, giống như là không muốn để ý đến mình, đây không phải nói rõ hắn đang không vui sao?

Thẩm Ngọc ngập ngừng nói: "Ngươi.... Ngươi đừng nóng giận, Ám vệ đại ca, ta chỉ là hiếu kỳ, không hề có ý mạo phạm.".

Quân Huyền Kiêu không quay đầu lại, hắn sợ mình nhìn thấy dáng vẻ xin lỗi đầy tội nghiệp của Thẩm Ngọc, sẽ không nhẫn tâm lừa dối y được nữa, hắn đi đến bếp lò bên cạnh, phía trên là canh thuốc hắn dùng lửa hâm nóng, Quân Huyền Kiêu mở nắp ra, nước thuốc bên trong đã cô đọng lại, đổ ra còn nửa chén.

Quân Huyền Kiêu bưng chén thuốc đưa đến trước mặt Thẩm Ngọc.

"Hả?" Thẩm Ngọc bất ngờ hỏi: "Ngươi.... Ngươi không tức giận sao?"

Quân Huyền Kiêu lắc đầu, hắn có gì mà phải tức giận? Thẩm Ngọc không giận hắn đã là cảm tạ trời đất rồi.

Thẩm Ngọc giương miệng cười, trong lòng như có cục đá rơi xuống.

Quân Huyền Kiêu cầm chén thuốc đưa đến miệng của Thẩm Ngọc, ra hiệu y uống hết.

Mùi thuốc xộc tới khiến Thẩm Ngọc khẽ cau mày, còn chưa uống lưỡi y đã cảm thấy đắng rồi, bên trong thuốc này có gừng, vừa đắng lại vừa cay, hơn nữa chén thuốc này đã hâm được một thời gian dài giờ đã cô đọng lại, nhìn đen kịt như mực.

"Có thể không uống được không? Đêm qua ta cũng đã uống hai lần rồi..." Thẩm Ngọc mặt mày ủ rũ nói: "Rất khó uống."

Tay Quân Huyền Kiêu cứng ngắc, tỏ ý không có đường thương lượng.

"Nhưng giờ ta thấy khỏe lắm, khỏi rồi, bụng cũng không còn đau nữa, không cần phải uống nữa thật mà?!" Thẩm Ngọc năn nỉ nói.

Quân Huyền Kiêu cùng Thẩm Ngọc mặt đối mặt trong chốc lát, xoay người bưng một đĩa bánh tim* đèn ở trên bàn đến, bánh tim đèn có vị rất ngọt, thích hợp nhất để giảm đắng.

*Bánh tim đèn

Đây là do hai ba canh giờ trước Quân Huyền Kiêu thấy Thẩm Ngọc khó uống thuốc, hơn nửa đêm chạy vào phòng bếp, lôi đầu bếp từ trên giường dậy làm.

Nhìn dáng vẻ của Ách Vệ, nếu Thẩm Ngọc còn không uống nữa, rất có thể bị hắn cưỡng ép đổ hết vào miệng, cho nên Thẩm Ngọc mặc dù không muốn, nhưng vẫn phải bóp mũi lại há miệng uống sạch, đau dài không bằng đau ngắn.

Nước thuốc vừa cay vừa đắng từ cổ họng trào lên, Thẩm Ngọc bị sặc ho khan không ngừng.

Miệng bị nhét bánh tim đèn, Thẩm Ngọc nhai mạnh mấy cái liền nuốt xuống, sau đó uống một ngụm trà, cay đến nước mắt chảy ra.

Nhìn dáng vẻ nước mắt lưng tròng của Thẩm Ngọc, dưới mặt nạ Quân Huyền Kiêu hơi giương khóe miệng, hắn nhớ tới trước kia Thẩm Ngọc hôn mê, là hắn dùng miệng để mớm thuốc, nếu không y sẽ không ngoan ngoãn nuốt xuống, trào ra hơn một nửa.

Đến tận bây giờ y vẫn không thích uống thuốc, tiểu tính tình này của Thẩm Ngọc ở trong mắt Quân Huyền Kiêu đáng yêu vô cùng.

Môi Thẩm Ngọc đã có tia hồng hào, lộ ra vẻ đầy đặn nõn nà, giống như một cánh hoa đào, mê hoặc người khác muốn nếm thử.

Giống như bị ma xui quỷ khiến, Quân Huyền Kiêu áp sát lại gần, hắn đương nhiên biết mình đang đeo mặt nạ không thể làm gì được, thế nhưng đôi môi đỏ hồng của Thẩm Ngọc có sức hấp trí mạng đối với hắn, lý trí nhất thời bị quét sạch đến không còn một mảnh.

Thân thể Thẩm Ngọc căng thẳng, ngây người cứ vậy để Ách Vệ tới gần, trong phòng yên tĩnh đến có thể nghe thấy hơi thở gấp gáp của đối phương, chẳng biết vì sao, rõ ràng bọn họ còn cách nhau một khoảng xa, lại cảm thấy gắn bó vô cùng.

"Ngọc ca ca!"

Ngoài phòng truyền đến một tiếng gọi.

Trong nháy mắt Quân Huyền Kiêu khôi phục lại lý trí, lùi về phía sau một bước, Thẩm Ngọc cũng co người lại nghiêng đầu sang chỗ khác.

Người gõ cửa chính là Sở Dực, sau khi hắn đi vào, nhìn thấy chủ tớ hai người Thẩm Ngọc và Ách Vệ, không nhận ra bầu không khí quỷ dị trong phòng, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Thẩm Ngọc.

"Ngọc ca, Linh ca nghe nói huynh bị bệnh, bảo đệ đến hỏi thăm huynh.".

Thực ra Sở Dực tự mình muốn đến, chỉ là hắn không dám thừa nhận, bèn tùy tiện tìm một lý do.

Tuy nói ngày hôm đó ám vệ đối với hắn lời lẽ vô tình, thế nhưng Sở Dực nghĩ lại, ám vệ không quen hắn, không có lý do gì mà hắn phải a dua nịnh hót mình, hơn nữa thái độ khi đó cũng không tính là quá hung dữ, chỉ là không đúng với sự mong đợi của Sở Dực.

Hôm nay hắn mặc một thân bạch y thuần khiết đến, tóc tai ngọc quan được buộc cẩn thận tỉ mỉ, nếu như không vừa gặp đã yêu, vậy từ từ tích lũy thiện cảm cũng được vậy.

Sở Dực nhìn ám vệ, ánh mắt của hắn hướng về phía bên này, giống như nhìn hắn, lại giống như là tập trung ở trên người Thẩm Ngọc, Sở Dực có chút không phân rõ.

"Huynh không sao, do đệ mang chè băng tuyết đến ăn quá ngon, ăn nhiều quá bụng bị lạnh mà thôi, sau này cũng không dám ăn nhiều nữa."

Thẩm Ngọc cao giọng nói xong, liếc mắt nhìn ám vệ, tiến đến gần Sở Dực kề tai nói nhỏ.

"Lần tới đệ lại lấy hai chén chè đến đây cho ta, đừng để hắn nhìn thấy..."

Ách Vệ quản quá chặt, phải lặng lẽ mang đến mới được, không có lại bị hắn đổ mất, phung phí của trời.

Âm thanh Thẩm Ngọc rất nhỏ, thế nhưng nhĩ lực Quân Huyền Kiêu nhạy bén vô cùng, nghe được toàn bộ không bỏ sót một chữ nào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường

Truyện bạn đang đọc dở dang