Á Nô

Lượt đọc: 5736 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 116
mẹ..

❊ ❊ ❊

Thẩm Ngọc bởi vì chạy gấp, mồ hôi của y thấm ướt cả tóc, dính ở trên gò má ửng đỏ, bên trong nhà giam bỗng nhiên yên tĩnh đến không có một tiếng động, chỉ còn tiếng thở dốc đầy lo lắng của y.

Đáng tiếc vẫn là y tới chậm một bước, nhìn thấy chính là thi thể đẫm máu của mẹ, cùng với binh khí uống máu của Quân Huyền Kiêu.

".....Ngọc Nhi."

Quân Huyền Kiêu có một tia hoảng loạn, theo bản năng đem trường mâu thu lại về phía sau lưng, nhưng chính hành động này của hắn càng dễ khiến cho người khác hiểu lầm. Quân Huyền Kiêu thầm nói mình sóng to gió lớn nào cũng từng gặp qua, lúc này lại khó hiểu có chút khiếp đảm, hắn sợ Thẩm Ngọc nhìn thấy cảnh tượng này.

Thẩm Ngọc toàn thân huyết sắc chớp mắt trút hết, Quân Huyền Kiêu rõ ràng nhìn thấy mặt y phủ kín một tầng tử khí, trắng bệch như tờ giấy, ngay cả sắc môi cũng hiện ra màu xám tro, Thẩm Ngọc hoảng sợ trợn to mắt, như muốn nhỏ máu.

"Ta, ta cũng vừa mới tới...."

Quân Huyền Kiêu không biết mình chột dạ cái gì, kiêu ngạo như hắn, lần đầu tiên chủ động giải thích, ngay cả lúc Thẩm Ngọc hiểu lầm hắn bắt đi Thẩm mẹ, hắn cũng lười giải thích rõ.

Thẩm Ngọc cũng không để ý gì tới hắn, giờ khắc này Thẩm Ngọc như là ngăn cản âm thanh từ bên ngoài, y tập tễnh từng bước từng bước đi đến thi thể trước mặt, quỳ trên mặt đất, ôm lấy thi thể mẹ, dùng sức ôm vào trong ngực.

Nhưng là vô luận y có dùng sức thế nào, mẹ cũng không thể sống lại nữa, mở miệng nói chuyện, đối với y hỏi han ân cần. Mặt Thẩm Ngọc dính thật sát vào làn da của mẹ, y hy vọng xa vời mà hấp thu một chút nhiệt độ còn sót lại, giả tưởng như mẹ vẫn còn sống. Mỗi mùa đông ở Thẩm phủ đều dài đằng đẵng, khi còn bé tay Thẩm Ngọc bị đông cứng đến đỏ tím, mẹ sẽ cầm lấy tay y khép lại cho vào ống tay áo, sưởi ấm cho y, mặc cho bản thân nàng bởi vì làm việc khó nhọc, tay cũng đã sớm bị cóng đến da bị nẻ, nứt ra chảy máu.

Mẹ là tất cả của y, như một cây dù bảo vệ y, y gây ra tai họa, là mẹ thay mình bị phạt, Thẩm Ngọc luôn cảm thấy, mẹ sẽ như vậy che chở y một đời một kiếp.

Thẩm Ngọc vuốt vuốt tay của mẹ, bởi vì ở Thẩm phủ làm việc khổ cực nhất, nhận công việc nặng nhọc nhất, trên tay của nàng dày đặc những vết chai.

Trong ký ức của y, mẹ khi còn trẻ rất xinh đẹp, có một đôi mắt sáng ngời, ở Thẩm phủ cuộc sống khó khăn, nàng già yếu rất nhanh, bất quá mới bốn mươi tuổi, mái tóc dài đã trở nên bạc trắng, da bởi vì dầm mưa dãi nắng mà xanh xao vàng vọt.

"Mẹ, đợi con lớn rồi, sẽ cố gắng kiếm thật nhiều bạc, thay mẹ con ta chuộc thân, chúng ta đừng lại muốn làm tiện nô, người nơi này đều không thích chúng ta."

Đây là Thẩm Ngọc từng dùng ngôn ngữ bằng tay nói, mẹ còn khen y hiểu chuyện, nói được, vậy ngươi mau ăn hết trứng gà, như vậy mới có thể lớn nhanh được.

Thẩm Ngọc cầm lấy quả trứng gà mẹ trộm được từ trong phòng bếp, mặc dù thèm đến chảy cả nước miếng, vẫn là đưa cho mẹ. Mẹ không ăn, nói là không thích.

Thẩm Ngọc tuổi còn nhỏ, cho là mẹ thật sự không thích ăn trứng gà, buổi chiều lúc ngủ nửa mê nửa tỉnh, lại nhìn thấy mẹ đang ăn trứng y còn dư lại trên vỏ, trên đó còn lưu lại một ít lòng trắng.

Vì vậy Thẩm Ngọc hận không thể một ngày liền lớn lên, nhưng là y càng lớn càng rước lấy nhiều phiền phức, hầu hết hạ nhân ở Thẩm phủ, nhìn thấy Thẩm Ngọc chung quy phải trêu đùa y, bắt y cởi y phục, mẹ vào lúc này cũng trở nên rất cứng rắn, đem những người kia đánh chạy, nàng rõ ràng là một nữ nhân mềm yếu, bởi vì bảo vệ Thẩm Ngọc, lại khí lực kinh người, cái gì cũng không sợ.

Thẳng đến lúc Thẩm tri phủ để cho y thay đại tiểu thư lên kiệu hoa, mẹ khóc cả một đêm.

"Hài nhi, con tới vương phủ phải thuận theo tâm ý của chủ nhân, hắn muốn như thế nào con chỉ có thể đáp ứng, coi như là đánh con mắng con, con cũng không được nản lòng nghĩ quẩn, mẹ chỉ mong con sống trở về."

Thẩm Ngọc rất nghe lời, Trấn Bắc Vương bảo y làm gì y làm đấy, gãy tay hay bị thương cũng không quan trọng, Trấn Bắc Vương mặc dù hung ác, thế nhưng hắn không giết chết mình. Bởi vì mẹ đang chờ y trở về.

"Mẹ, con đã trở về... Người vì sao không chờ con....." Thẩm Ngọc hai hàng nước mắt rơi xuống, y áp sát vào mặt của mẹ.

Sau đó từ trong ngực lấy ra một cái bọc nhỏ vải thô, bên trong là thỏi quan ngân nặng trình trịch, chính là lúc rời khỏi vương phủ, mặt dầy đi đòi Trấn Bắc Vương.

"Mẹ, người xem, con đã góp đủ tiền chuộc thân, chúng ta sau này không cần phải làm tiện nô nữa, chúng ta có thể ở phòng của mình, con lớn rồi, có thể gánh vác rất nhiều việc, còn có thể đi ra ngoài làm tiểu nhị kiếm tiền công, cũng có thể nuôi hai mẹ con chúng ta...Mẹ người cầm đi... Người làm sao không cầm..."

Thẩm Ngọc cầm thỏi quan ngân cất giữ bên mình đã lâu đặt vào trong lòng bàn tay mẹ, thế nhưng nàng không có nắm tay lại, cũng sẽ không vui vẻ xoa xoa đầu Thẩm Ngọc, nói con ta thật hiểu chuyện. Sau này cũng không thể nhìn thấy nữa.

Thẩm Ngọc đột nhiên cảm thấy rất sợ, ánh mắt y mờ mịt, nếu như sau này không có mẹ, y một mình ở trên cõi đời này, phải đi đâu đây?

Quân Huyền Kiêu nhìn thấy thỏi quan ngân trong tay Thẩm Ngọc, nhớ tới gì đó, đột nhiên hiểu vì sao Thẩm Ngọc ngay cả tự tôn cũng không cần, bò cũng phải bò đến trước mặt hắn đòi bạc.

Nén bạc này hiện tại trở nên rất chướng mắt.

Quân Huyền Kiêu cho là Thẩm Ngọc mềm yếu, có thể tùy ý thao túng, lúc bình thường cũng là dáng vẻ bảo sao nghe vậy, nhưng hóa ra y sống còn muốn có cốt khí hơn cả người bình thường.

"Ngọc Nhi....."

Quân Huyền Kiêu cuống họng lạnh lẽo, Thẩm Ngọc giữ động tác này đã rất lâu rồi, hắn có chút lo lắng, đưa tay xoa nhẹ vai của y.

Thẩm Ngọc đột nhiên quay đầu lại, miệng phát ra tiếng gào thét, hướng Quân Huyền Kiêu giương nanh múa vuốt, ngũ quan y dùng sức lôi kéo, đôi mắt hằn lên tia máu, giống như một con thú nhỏ nổi điên bảo vệ thi thể mẹ mình.

Y không có cảm giác an toàn, đối với mọi thứ bên ngoài căng thẳng đề phòng.

"Ô ô -- ách a----"

Đây là lần thứ hai Thẩm Ngọc phát ra tiếng khóc, âm thanh khàn cả giọng, đây là âm thanh lớn nhất y có thể kêu ra. Người câm cũng sẽ tan nát cõi lòng, chỉ là bọn họ đa số thời gian đều ẩn nhẫn không kêu ra, tự mình yên lặng nuốt xuống khổ sở, mãi đến khi triệt để vỡ đê, tâm y đã thiên sang bách khổng.

*Thiên sang bách khổng: thủng ngàn lỗ, đau thấu tâm can, đầy khuyết điểm, bị phá hủy rất nghiêm trọng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường