Á Nô

Lượt đọc: 6379 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 187
gặp nạn..

❊ ❊ ❊

"Ngươi... ngươi không lên đây sao?"

Sở Dực hao hết toàn bộ sức lực mới trèo lên được lưng ngựa, hắn có vóc dáng nhỏ, lưng ngựa lại quá rộng nên hắn có chút ngồi không vững.

"Không."

Quân Huyền Kiêu đáp lại một chữ, ném dây cương cho hắn.

"A? Vậy ta phải cưỡi thế nào... Ngay cả giáp ngựa ta cũng không với tới, sẽ ngã xuống mất."

Quân Huyền Kiêu trả lời lạnh nhạt, Sở Dực có chút buồn bực không vui, hắn cúi đầu nhìn vị trí ngựa đứng, chỉ khi nhón mũi chân hắn mới có thể với tới.

Quân Huyền Kiêu đi qua quấn dây thừng lại một lần nữa, sau đó lui sang một bên, Sở Dực nhìn động tác lưu loát của hắn, trong lòng kích động một chút.

"Ngươi dùng chân đá nhẹ bụng ngựa, thì nó sẽ đi."

Sở Dực bĩu bĩu môi, nghe theo đá vào thân ngựa, quả nhiên nó từ từ đi lại.

Sở Dực đi mấy bước, nghiêng đầu hỏi: "Này! Ngươi và Ngọc ca ca... có quan hệ gì?"

Quân Huyền Kiêu nhìn hắn một cái, hỏi ngược lại: "Ngươi muốn biết cái gì?"

"Ta cứ cảm thấy quan hệ của các ngươi không bình thường nha, cho nên mới hỏi một chút, tại sao không nói chuyện trước mặt huynh ấy? Do giữa các ngươi có bí mật gì sao?"

"Không liên quan đến ngươi." Quân Huyền Kiêu lạnh lùng nói.

"Ngươi..." Sở Dực nén giận nói, "Đúng là không liên quan đến ta, nhưng liên quan đến Ngọc ca ca của ta, có quỷ mới biết là trong lòng ngươi có mục đích không thể nói cho người khác hay không, chút nữa ta sẽ đi nói với Ngọc ca ca..."

Quân Huyền Kiêu liếc ánh mắt sắc bén như chim ưng sang, âm thanh nói chuyện không lớn, nhưng không giận tự uy.

"Ngươi có thể thử một chút."

Mặc dù Quân Huyền Kiêu không thể hiện sự tức giận quá rõ ràng, nhưng Sở Dực nghe được vẫn cảm thấy đáy lòng phát lạnh, cũng không biết rốt cuộc hắn là người như thế nào, vì sao toàn thân hắn luôn mang theo khí tràng cường hãn làm người khác khuất phục.

"Ngươi không thể nói chuyện dễ nghe với ta một chút được hay sao?" Trong mắt Sở Dực lấp lánh ánh nước sẵng giọng, "Chẳng qua ta cũng chỉ đùa giỡn với ngươi, vậy mà mỗi lần ngươi nói chuyện cùng ta cứ như muốn giết người vậy?"

Quân Huyền Kiêu không để ý đến hắn, mặc kệ hắn nghĩ thế nào thì nghĩ, ngoại trừ ở trước mặt Thẩm Ngọc phải thận trọng, hắn chẳng hề quan tâm sẽ đắc tội ai.

Sở Dực lại đuổi theo nói: "Vậy chẳng bằng như này, ta đáp ứng ngươi không tiết lộ cho Ngọc ca, sau này ngươi nói chuyện dịu dàng với ta một chút, được không?"

Quân Huyền Kiêu không nói lời nào, Sở Dực phát hiện hắn đã si mê ngây ngốc nhìn về phía trước cách đó không xa, Thẩm Ngọc cũng đã có thể một mình cưỡi ngựa đi chầm chậm rồi, sườn cỏ gió mát lướt qua, thổi vạt áo khoác của Thẩm Ngọc bay phần phật, dáng vẻ tóc đen bay lượn bồng bềnh như thần tiên.

Nếu trên đời thật sự có thần tiên, vậy có lẽ chính là người này thôi.

Sở Dực cắn chặt môi dưới, trong lòng nổi lên sự so sánh, cũng kết luận tuyệt đối là Quân Huyền Kiêu có tình cảm đặc biệt với Thẩm Ngọc, nếu không giải thích thế nào việc ánh mắt hắn không rời khỏi Thẩm Ngọc? Hơn nữa với ánh mắt ngũ vị tạp trần* kia, Sở Dực là người ngoài cũng có thể nhìn ra bên trong ẩn giấu yêu thương không dứt.

*Ngũ vị tạp trần: năm vị – ngọt, chua, cay, đắng, mặn trộn lẫn vào nhau

Thẩm Ngọc học cũng mau, không nhanh không chậm điều khiển ngựa đi dạo, ban đầu Sở Linh còn dắt cương, một lúc sau Thẩm Ngọc đã có thể tự mình khống chế tốc độ của ngựa rồi.

"Ngọc Nhi, chân phải đệ đưa về phía trước, chân trái kẹp sát về sau, kéo dây cương qua trái là có thể quay đầu rồi."

Sở Linh thấy Thẩm Ngọc đi hơi xa, liền hô lên để y trở về.

"Được!"

Thẩm Ngọc có chút khẩn trương, nhưng hưng phấn càng nhiều hơn, dựa theo lời Sở Linh làm, cũng không xảy ra chuyện gì không may.

"Ngọc ca!" Sở Dực thúc ngựa đuổi theo lớn tiếng nói, "Chúng ta cưỡi thi chứ?"

"Ta còn chưa học tốt đâu, không thi với đệ."

Thẩm Ngọc cười tập trung tâm trí khống chế hướng đi của ngựa, trong lòng Sở Dực dồn nén tức giận, nhìn Thẩm Ngọc tốt đẹp không có khuyết điểm tươi cười, hắn càng cảm thấy đố kỵ, tại sao cái gì y cũng xuất sắc hơn mình? Vừa so với y như vậy, hắn liền trở nên ảm đạm không sức sống, thị vệ căn bản không thể nào để ý đến được sự tồn tại của hắn.

Từ nhỏ Sở Dực là người được cưng chiều nhất trong gia tộc, không có người nào ưu tú xuất sắc hơn hắn, lòng hiếu thắng được nuông chiều từ bé của hắn bị kích thích rồi, cũng không quan tâm mới học không lâu, vung roi ngựa lên.

"Ngọc ca, chúng ta thi xem ai chạy tới chỗ ám vệ trước, người đó thắng!"

Sở Dực gia tăng khí lực đá một chút vào bụng ngựa, ngựa tăng nhanh tốc độ gõ móng chạy đi, ngựa phi lắc lư khiến hắn có hơi ngồi không vững, khẩn trương cầm dây cương, nhưng hiếu thắng quyết tranh giành đột nhiên nổi lên, giơ cao roi ngựa.

Hai người đều là người mới, ban đầu còn đi song song, Sở Dực tăng tốc một chút, suýt nữa hai con ngựa đâm vào nhau, Thẩm Ngọc cũng bị rối loạn, luống cuống tay chân, cố gắng khống chế hướng đi của ngựa.

Ai ngờ phương hướng roi ngựa của Sở Dực không chính xác, đánh vào phía sau ngựa Thẩm Ngọc, con ngựa bị đau, bốn vó mạnh mẽ phát lực, lao ra ngoài.

"A..." Thẩm Ngọc vội hô khẩu lệnh, "Uyyyyy"

Thân thể Thẩm Ngọc ngả về phía sau, dây cương cũng kéo căng, con ngựa vừa tăng tốc lại đột nhiên bị kéo cương hết mức, hí một tiếng, vó trước nhấc lên thật cao, Thẩm Ngọc mất trọng tâm, ngã ra sau.

"Ngọc Nhi!"

Sở Linh ở một bên thấy một màn này, kinh hồn bạt vía chạy thật nhanh tới, nhưng ngựa chạy nhanh hơn, nhất thời hắn không thể đuổi kịp.

Phản ứng của Thẩm Ngọc cũng coi như nhanh, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc bắt lấy yên ngựa, mới treo trên lưng ngựa mà không trực tiếp rơi xuống, nhưng y đã bám bên hông ngựa, hai chân không dùng sức, ngựa kịch liệt chạy xuống, tay trái y vì bị thương không cách nào dùng lực, cánh tay đau nhức không thôi.

Quân Huyền Kiêu vẫn luôn chú ý động tĩnh của Thẩm Ngọc, khi bên này ngựa bỗng nhiên chạy nhanh, hai vó trước bật cao, trái tim Quân Huyền Kiêu vọt lên cổ họng, hắn cách khá xa, không thể nào tới cứu kịp.

Bước chân hắn còn nhanh hơn não, đã động trước một bước, giống như báo đen xông ra ngoài, cho dù là ở trên chiến trường, hắn cũng chưa từng nóng lòng hốt hoảng như vậy.

Thẩm Ngọc hoàn toàn dựa vào hai tay bám bên hông ngựa, vó ngựa sau khi hạ xuống, lại tiếp tục phi nhanh.

....

Tác giả có lời

Mê mệt phim đam mỹ không cách nào tự thoát ra được, tôi đã trở thành một viên kẹo cao su ngọt ngào rồi...Mọi người có ai vui vẻ cả đời này cắt cảnh giường chiếu???

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường