Á Nô

Lượt đọc: 6255 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 167
ngươi cũng không nói được?..

❊ ❊ ❊

Ám vệ mặc trang phục màu đen đi trong đêm, mặc dù dáng người khôi ngô, lại không lộ ra vụng về, bả vai rộng lớn, eo lưng nhỏ hẹp rắn chắc.

Thẩm Ngọc có chút cảm giác thân thuộc giống như đã từng quen biết.

"Có lẽ là trong cơn mưa đêm qua đã gặp qua thôi."

Lúc ấy Thẩm Ngọc nhìn thấy bốn ám vệ, có điều ban đêm gió lớn, làm sao y có thể thấy rõ, chỉ có một tí ấn tượng mà thôi.

Trên mặt ám vệ đeo một mặt nạ sắt màu xám đen, là một cái có hình quỷ nhe răng nanh dữ tợn.

"Vì sao hắn lại đeo mặt nạ?" Thẩm Ngọc nghi hoặc liền hỏi.

Sở Linh không chút do dự nói: "Đây là ám vệ sát thủ trong tộc bồi dưỡng, không tiện để lộ tướng mạo, hôm qua mấy người kia cũng đeo mặt nạ giống như vậy, Ngọc Nhi không thấy sao?"

"À."

Thẩm Ngọc không hỏi đến cùng, tình cảnh lúc này làm sao y có thể nhìn ra ám vệ xuất hiện từ trong rừng mưa là cái dạng gì? Nói chung là đều đeo mặt giống nhau thôi.

"Vậy khi nào chúng ta lên đường? Đệ đã không sao rồi."

Dịch quán này cách Kinh thành cũng không quá mười dặm đường đâu, rất dễ bị kẻ xấu tìm được bắt trở về, cho nên Thẩm Ngọc muốn nhanh chóng gấp rút tiếp tục lên đường.

Sở Linh suy nghĩ, nói: "Không vội, chờ đệ an dưỡng cơ thể mấy ngày đã rồi tính sau."

Thẩm Ngọc nhíu mày: "Đệ đã khỏe rồi, nhỡ đâu bị quan binh tìm được..."

"Ừm..." Sở Linh trầm ngâm nói, "Sáng nay ta đã đi thăm dò rồi, Quân Huyền Kiêu đã hạ lệnh rút quân, có lẽ là không truy bắt chúng ta nữa đâu."

"Rút quân?"

Thẩm Ngọc mở to mắt không thể tin, sau đó lại chầm chậm thở dài, trên mặt có nụ cười yếu ớt.

"Vậy thật sự quá tốt rồi, chắc là hắn không còn kiên nhẫn nữa."

Toàn thân Thẩm Ngọc đều thả lỏng một ít, thời gian có Quân Huyền Kiêu ở bên cạnh, lúc nào cơ thể y cũng căng cứng, cuối cùng ác bá cũng bị mặt lạnh của y tiêu hao hết kiên nhẫn.

Như vậy cũng tốt.

Nhưng mà... dựa theo tính cách của Quân Huyền Kiêu quấn đến chết cũng không buông, không đạt được mục đích sẽ không bỏ qua, sao lại dễ dàng buông tha mà rút quân?

Chắc là bởi vì bức mật báo kia, bí mật u ám của hắn bị mình biết rồi, không còn mặt mũi đối diện với mình nữa.

Sở Linh thấy Thẩm Ngọc lâm vào trầm tư, hỏi: "Ngọc Nhi, cuối cùng có thể rời khỏi hắn, đệ cao hứng sao?"

"Đương nhiên."

Thẩm Ngọc buột miệng thốt ra.

"Ừ."

Sở Linh gật đầu, thầm nghĩ, cả bản thân Thẩm Ngọc cũng không phát hiện, miệng y nói cao hứng, trên mặt lại không có một tí tẹo vẻ vui mừng khi trốn chạy tìm được đường sống.

"Nào, uống chén canh gừng, xua bớt khí lạnh làm ấm người đi."

Sở Linh múc một muỗng canh gừng, đưa đến gần bên miệng Thẩm Ngọc, Thẩm Ngọc nhận lấy.

"Đa tạ Sở đại ca, ta tự uống được rồi."

Ừng ực mấy ngụm liền uống xong, bản thân y là người rất độc lập, rất biết làm việc, tuy là sau khi vào Vương phủ, mới có người hầu hạ, tứ chi bắt đầu trở nên chậm chạp không làm gì. Mãi cho đến sau này, gần như Quân Huyền Kiêu nuôi dưỡng y thành một người tay chân tàn phế, hận không thể tự tay đút cơm cho y, Thẩm Ngọc lại không dám cự tuyệt. Hiện tại sinh hoạt của Thẩm Ngọc bắt đầu lại một lần nữa, vậy những cái thói xấu kia phải bỏ đi.

Sở Linh thấp giọng nói: "Ngọc Nhi, thực ra đệ không cần khách khí với ta như vậy."

Thẩm Ngọc nghi hoặc, trả lời: "Ta không khách khí, là vì bản thân làm được rồi, không cần làm phiền người khác."

Nghe được từ "người khác", Sở Linh trầm mặc một lúc.

"Ta là huynh trưởng của đệ, đương nhiên sẽ tận tâm tận lực chiếu cố đệ, đệ có thể thản nhiên tiếp nhận, tạ ơn tới tạ ơn lui, ngược lại là tỏ ra lạnh nhạt."

Ánh mắt Sở Linh ôn hòa mà nói, ngữ khí mang theo thân thiết của huynh trưởng, cũng không có trách cứ.

"Ta không có ý này..."

"Vậy đệ cứ tiếp nhận giống như trước đây nhận chăm sóc của Quân Huyền Kiêu vậy, không cần phải nói cảm ơn."

Chính mắt Sở Linh thấy Quân Huyền Kiêu quan tâm chăm sóc Sở Ngọc như thế nào, gần như là cưng chiều, Thẩm Ngọc cũng chưa từng nói cảm ơn, dĩ nhiên điều này chỉ có người thân thiết nhất mới được như vậy.

"Không giống cái kia...."

Thẩm Ngọc không biết nên nói như thế nào, y đối mặt với Quân Huyền Kiêu, đến cả tiếng cũng không dám bật ra, còn thường xuyên thất thần, sao mà nói cảm ơn được.

"Ừ, đúng là không giống."

Con ngươi Sở Linh hơi u ám, sau đó cười sờ đầu y, nói: "Ta biết, đệ mới quen biết ta không lâu. Ngọc Nhi, đệ nghỉ ngơi một lát cho thật tốt đi, ta đến chỗ quan trạm dịch thuê một chiếc xe ngựa, chờ đệ khôi phục, chúng ta sẽ đi."

Sở Linh khép cửa phòng lại, Thẩm Ngọc cẩn thận tỉ mỉ nghĩ một chút lời Sở Linh nói, nhưng không có manh mối.

Thẩm Ngọc không tiếp tục ngủ nữa, y mê man lâu như vậy, không còn bao nhiêu buồn ngủ, muốn đứng lên nhưng chân tay lại mềm nhũn, đành phải tựa lên gối mà ngồi.

Ngồi đến mức cả eo cũng mỏi rồi, Thẩm Ngọc mới bỗng nhiên ló đầu, nhìn về phía ám vệ đứng im không nhúc nhích ở góc phòng.

Ám vệ vẫn luôn đứng ở nơi đó, nhìn về phía Thẩm Ngọc, nếu không phải lúc hắn hô hấp lồng ngực hơi phập phồng Thẩm Ngọc còn cho rằng đây là một bức tượng đá điêu khắc.

Huấn luyện thật nghiêm chỉnh nha, Thẩm Ngọc nhịn không được cảm thán.

"Ngươi tên gì?"

Thẩm Ngọc cảm thấy vẫn nên chào hỏi cho tốt, dù sao an nguy cũng gửi gắm trên người hắn, ngươi ta vào sinh ra tử, thật sự chuyên nghiệp.

Với lại cả người Thẩm Ngọc cũng buồn bực, từ lúc y học nói chuyện đến nay, nói với Hồng Liên và Biển Thập Tứ nhiều nhất, có đôi khi tìm hạ nhân đầu bếp nói vài câu, về sau được phong hậu, lại không có ai dám nói chuyện với y nữa.

Bây giờ đã rời khỏi Quân Huyền Kiêu, y vẫn giữ khát vọng được giao lưu với người khác.

Ám vệ không nói gì, chắp tay đứng không nhúc nhích.

"A...ngươi không cần đứng suốt thế đâu, ngồi đi."

Thẩm Ngọc chỉ chỉ ghế, nếu để hắn vẫn luôn đứng như vậy, nửa canh giờ là hắn sẽ tê liệt trên đất.

Ám vệ không để ý đến y, từ trước đến nay Thẩm Ngọc cũng không giỏi nói chuyện, nói chung là bọn họ tiếp nhận huấn luyện nghiêm khắc, tính tình cũng rất lạnh lùng.

Ban đầu Tống Thanh cũng có tính tình giống như này, mấy cây gậy đánh không ra một lời, Thẩm Ngọc cũng không thể nói chuyện, bình thường đều là hai người mắt to trừng mắt nhỏ.

Thẩm Ngọc chợt sáng tỏ, vỗ tay nói: "Ta biết rồi! Có phải ngươi cũng không nói được?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường