Á Nô

Lượt đọc: 5732 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 118
ngươi còn yêu ta đúng không?..

❊ ❊ ❊

Khi Thẩm Ngọc từ trong bóng tối giật mình tỉnh dậy, đúng lúc cửa được mở ra, một mảnh ánh sáng mặt trời chói mắt chiếu vào, đôi mắt nhất thời không nhìn được, một hồi lâu sau mới trở lại bình thường, toàn thân y bủn rủn, còn chưa từ mệt mỏi cực độ trong lòng khôi phục lại.

Đi vào là Quân Huyền Kiêu, người mà giờ phút này Thẩm Ngọc không muốn gặp nhất.

"Ngọc Nhi, ngươi cảm thấy thế nào rồi? Có đau nhức chỗ nào hay không?" Quân Huyền Kiêu đi vài bước đến bên cạnh giường, cúi người xuống, ân cần hỏi thăm.

Thẩm Ngọc nhìn gương mặt anh tuấn sáng ngời của Quân Huyền Kiêu, ngơ ngác một chút, mới nhớ tới sự tình phát sinh trước khi bản thân hôn mê.

"Mẹ ta đâu?"

Thẩm Ngọc ra dấu tay hỏi, từ trong ánh mắt Quân Huyền Kiêu có thể biết được y không tin tưởng hắn, là y đang chất vấn.

Quân Huyền Kiêu không khỏi tâm phiền ý muộn, nhưng khi nhìn thấy Thẩm Ngọc mồ hôi lạnh đầy người, dáng vẻ hư nhược hắn không nỡ lòng nào trách cứ.

"Ta đã sai người khâm liệm thi thể, an táng cách Hoàng lăng không xa."

Quân Huyền Kiêu thấy y vén chăn muốn xuống giường, lập tức ngăn lại, không cho phép y xuống.

"Ngươi đừng vội chạy loạn, chờ thể lực ngươi hồi phục lại một chút, muốn đi bái tế..., ta sẽ phái xe ngựa đưa ngươi đi."

Thẩm Ngọc không lộn xộn nữa, hiện tại thể xác và tinh thần của y đều mệt mỏi, chỉ sợ tự minh không đi đến phần mộ được, thái dương co rút đau đớn một trận, y cười nhẹ, mang theo một thoáng ảm đạm, thật đúng là bản thân không trốn khỏi lòng bàn tay của Quân Huyền Kiêu, y thật sự không muốn cùng hắn dây dưa nữa, y rất mệt.

Thẩm Ngọc giống như trầm mặc, Quân Huyền Kiêu chỉ có thể từ nét mặt của y suy đoán ý nghĩ.

"Ngọc Nhi, mẹ của ngươi không phải do ta giết."

Thẩm Ngọc bất ngờ nhàn nhạt nhìn hắn một cái, a, Trấn Bắc Vương ngông cuồng tự cao tự đại, từ lúc nào đã chủ động giải thích?

"Bản thân Vương gia an lòng là được."

Thẩm Ngọc ra hiệu nói, có gì khác biệt sao? Tất cả thống khổ của mình, đều là do hắn tự tay sắp đặt, hiện tại nói lời xin lỗi có phải quá muộn rồi không.

Trấn Bắc Vương không hiểu ý của y, lặp lại nói: "Ta không giết người đó, cũng sẽ không giết một phụ nhân không liên quan, Ngọc Nhi, đây là ngươi đang xem thường ta."

"Xem thường? Vương gia thể diện cũng thật là lớn, giờ phút này ta có thể xem thường ngươi sao? Thế nhân cũng không dám xem thường ngươi, đường đường nam chinh bắc thảo, đến cả Hoàng vị mà Vương gia cũng có thể giành được, ta làm sao dám xem thường?"

Thẩm Ngọc dùng tay ra hiệu trôi chảy xong, liền nghiêng đầu sang chỗ khác, hiện tại y liếc nhìn Quân Huyền Kiêu nhiều một chút, đều cảm thấy huyết khí trong tim cuồn cuộn bốc lên, khó mà kiềm chế.

"Nhưng quả thực Bổn vương không giết mẹ ngươi! Ngọc nhi, ta giải thích với ngươi, là bởi vì...bởi vì không muốn ngươi hiểu lầm."

Quân Huyền Kiêu bởi vì kìm nén tức giận, giọng nói trở nên nặng nề, tràn đầy uy nghiêm.

Thẩm Ngọc cười lạnh, ra dấu hỏi: "Vương gia cần gì phải giải thích với ta?"

Quân Huyền Kiêu nghẹn họng, rầu rĩ nói: "Bởi vì Bổn vương để tâm đến ngươi!"

Khóe miệng Thẩm Ngọc cười đến càng khoa trương, như là nghe được chuyện buồn cười nhất trên đời.

"Đội ơn Vương gia yêu thích, nếu như đã giải thích xong, vậy mời trở về cho." Thẩm Ngọc đuổi hắn đi.

Quân Huyền Kiêu cau mày trầm giọng hỏi: "Có ý gì? Ngươi vẫn còn nghi ngờ ta?"

"Không". Thẩm Ngọc lắc đầu dùng thủ ngữ nói: "Ta biết rồi, cho nên có phải Vương gia đã an lòng? Vương gia giúp ta khâm liệm thi thể của mẹ, có lẽ càng yên tâm thoải mái đúng không?"

Quân Huyền Kiêu bị y kích động, hô hấp càng nặng nề, hơi thở giống như muốn phun ra lửa.

"Bổn vương không phải là vì muốn an lòng!"

Quân Huyền Kiêu bực bội đứng dậy, đi qua đi lại, hắn đột nhiên cảm giác như có miệng khó nói, làm sao Thẩm Ngọc lại nghĩ hắn như vậy?

"Chẳng lẽ Vương gia là vì muốn để cho ta tha thứ sao?" Khóe môi Thẩm Ngọc nổi lên mỉa mai, mệt nhọc khoát khoát tay ra sau lại ra hiệu: "Được rồi, ta tha thứ cho ngươi, ngươi không giết mẹ ta."

Quân Huyền Kiêu phát hiện thái độ kỳ lạ của y, bất quá y có thể tin tưởng mình, cũng đã rất hài lòng rồi, hắn còn chưa kịp vui mừng, lại thấy Thẩm Ngọc dùng tay ra dấu.

"Dù sao Vương gia thần cơ diệu toán, nhất định sẽ khiến cho người sống lại, dùng điều này để uy hiếp ta."

Sắc mặt Quân Huyền Kiêu nháy mắt trầm xuống, đè thấp giọng hỏi: "Ở Kim Loan Điện ngươi đã nghe được ta nói chuyện với Diệp Đế đúng không?"

Thẩm Ngọc nhàn nhạt quét mắt nhìn hắn một cái, ra dấu: "Ngược lại ta thà rằng không nghe thấy gì, như vậy ta vẫn sẽ cho rằng, vương gia đã từng ưa thích ta, mặc dù về sau chán ghét mà vứt bỏ, thế nhưng từ đầu đến cuối đúng là đã từng có một chút yêu thích...Ngày đó ta lạc đường trong Hoàng cung, đánh bậy đánh bạ đi đến Kim Loan Điện, xem ra là ông trời đã định trước để cho ta tỉnh ngộ."

Quân Huyền Kiêu thở dài một hơi, mới xoa dịu một ít hỏa khí buồn bực trong lồng ngực, hắn đấu tranh tư tưởng một lúc, đành thừa nhận lời của Tiêu Hề Diệp, nhưng lời Diệp Đế nói cũng không phải là toàn bộ những suy nghĩ trong lòng hắn.

"Cho nên ngươi cho rằng trước đây Bổn vương hư tình giả ý, hiện tại cũng là lợi dụng ngươi, thuận tiện thăm dò cơ mật của Quân Sơn Lăng?"

Thẩm Ngọc không trả lời, Trấn Bắc Vương à Trấn Bắc Vương, đã đến lúc này rồi, còn hỏi những câu hỏi thừa thãi này làm gì?

"Ta..."

Quân Huyền Kiêu hung hăng túm tóc, khiến phát quan* lỏng ra.

*phát quan: một vật dụng để cài tóc của nam giới.

"Được, Bổn vương thừa nhận, cố ý đem ngươi dâng tặng cho Diệp Đế, là ta đã tính kế trong đó." Quân Huyền Kiêu chán nản buồn rầu nói: "Nhưng yêu thích của Bổn vương đối với ngươi cũng là thật! Cho dù ngươi không phải là hậu nhân của Vân Mộng Sở thị, Bổn vương cũng sẽ thích ngươi!"

Thẩm Ngọc ngây ngẩn một chút, nếu như y không phải là người Vân Mộng, có lẽ y và Trấn Bắc Vương, thật sự sẽ không chia xa, nhưng lúc này nói những lời này, còn có tác dụng gì nữa?

Thẩm Ngọc ra dấu tay: "Vương gia nói có, vậy cứ cho là có đi, bất quá so với ý đồ to lớn của Vương gia, có thể vứt bỏ ta mà, sao Vương gia lại do dự không dám quyết, muốn bù đắp cho một kẻ bị vứt bỏ sao? Điều này hình như có chút không giống Trấn Vương quả quyết dứt khoát đâu."

Khí huyết trong tim Quân Huyền Kiêu dâng trào, tức giận đến độ yết hầu cũng tắc nghẽn.

"Ngọc Nhi, ta không nên đối xử với ngươi như vậy." Quân Huyền Kiêu cắn răng hỏi: "Nhưng ngươi có thể tha thứ cho ta không? Chúng ta có thể thật tốt sửa lại lỗi lầm, ta xin thề sẽ bù đắp cho ngươi, ngươi vẫn còn yêu ta đúng không?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường