Á Nô

Lượt đọc: 6231 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 136
bóp tím..

❊ ❊ ❊

Ánh nắng ban mai xuyên thấu qua giấy dán cửa sổ, trong tẩm điện loang lổ sáng tối, có hai người đang sít sao tựa sát lên người nhau, trên mái hiên vang lên tiếng chim yến hót véo von đánh thức Quân Huyền Kiêu, hắn theo bản năng mà ôm lấy người trong ngực, nhận ra người vẫn còn mới an tâm.

Cả đêm Quân Huyền Kiêu đều duy trì cái tư thế này, chỉ chợp mắt ngủ không đến một canh giờ.

Hắn cúi đầu nhìn người đang yên lặng nằm ở trong lòng mình, gương mặt tinh xảo trắng đến đáng sợ, trong lòng Quân Huyền Kiêu co rút đau đớn.

Quân Huyền Kiêu tưởng rằng mình đã nắm rõ Thẩm Ngọc như lòng bàn tay, đối với y đã đủ săn sóc chu đáo, cho tới bây giờ, Quân Huyền Kiêu mới hiểu được, có lẽ mình là người phu quân không xứng với chức vị ấy nhất, tự cho mình là đúng nhất trên thế gian này.

Nếu như Thẩm Ngọc tỉnh lại còn có thể coi hắn là phu quân.

Quân Huyền Kiêu sâu sắc cảm thấy bản thân không xứng, qua một thời gian dài như vậy, hắn thậm chí ngay cả sinh thần của Thẩm Ngọc cũng không biết, còn phải thông qua miệng Biển Thập Tứ mới biết được. Trước kia mình làm mấy cái bố thí không quá quan trọng kia, Thẩm Ngọc thật sự để tâm sao? Quân Huyền Kiêu áy náy mình không biết một chút gì về y hết.

Nếu tất cả những thứ này đều không phát sinh thì tốt biết bao....

Nếu có cơ hội làm lại một lần, nhất định sẽ không tiếp tục làm những chuyện tổn thương đến Thẩm Ngọc nữa, muốn đối đãi với y tốt gấp trăm gấp ngàn lần.

Đáng tiếc thế sự không có lần thứ hai.

"Ngọc Nhi, ngươi có thể cho ta một cơ hội không, ta thề với trời, ta sẽ bù đắp cho ngươi, đem tất cả nợ nần trước kia bồi thường cho ngươi, được không? Chỉ cần ngươi tỉnh lại, ngươi muốn cái gì, muốn làm cái gì, Bổn vương đều đáp ứng ngươi....."

Quân Huyền Kiêu ghé vào tai Thẩm Ngọc, dịu dàng nói nhỏ, thế nhưng Thẩm Ngọc không nghe được hắn nói chuyện, cũng sẽ không đáp lại.

Một ngày một đêm không cạo râu, dưới cằm Quân Huyền Kiêu lởm chởm râu đen, khiến hắn thoạt nhìn trông già nua tiều tụy đi rất nhiều, hắn dùng nước lạnh tạt vào mặt, để cho thần trí hỗn loạn của mình tỉnh táo lại một ít.

Mì trường thọ được cung nữ chuẩn bị đã nguội rồi.

"Ngọc Nhi, hôm nay là sinh thần của ngươi, theo phong tục ở Bắc Vực là phải ăn mì trường thọ, không biết quê hương Vân Mộng của ngươi thì thế nào? Ngươi muốn ngủ, vậy ta thay ngươi ăn nhé."

Quân Huyền Kiêu nhét vào miệng một miếng lớn mì mừng thọ, cổ họng mặn chát, khó mà nuốt trôi, ăn như nhai sáp, nhanh chóng miễn cưỡng nuốt xuống bụng.

Quân Huyền Kiêu cảm thấy mình thật nực cười, tuyệt vọng đến mức cho rằng dựa vào ngụ ý phong tục mong đợi Thẩm Ngọc mau tốt lên.

"Phong tục..."

Một viên hồng đậu màu đỏ thắm thoáng hiện ra trước mắt Quân Huyền Kiêu.

"Người đâu!"

Một nhánh Trấn Bắc quân phụng mệnh lập tức lên đường trở về Vương phủ Bắc đô, nhưng chỉ lệnh của Vương gia lại rất kỳ quái, đó là tìm một viên hồng đậu rơi xuống khe hở nào đó ở Vương phủ, bọn họ nghi hoặc khó hiểu, cho là Vương gia phát điên rồi.

....

Sương phòng trong Thống lĩnh phủ, xiêm y màu đỏ và giáp y cứng rắn luân phiên ném đầy đất, một chiếc giầy thêu treo ở cạnh giường, ngoài ra còn có một đôi ủng nam ở chung một chỗ với chiếc còn lại.

Trên giường hai thân thể chân thành thẳng thắn quấn lấy nhau dây dưa cùng một chỗ, một người trắng nõn như tuyết, một người da màu lúa mạch cường tráng, cả phòng nồng nặc mùi sắc dục liệt hỏa vừa mới tắt, chỉ để lại "khí tức dâm mỹ" hồi lâu không tiêu tan.

Tống Thanh mở mắt ra, đột nhiên ngồi bật dậy, dược hiệu mãnh liệt còn dư lại khiến đầu hắn đau như búa bổ, một cái chân thon dài gác lên bụng của hắn, lúc ngồi dậy, vừa vặn trượt tới cái nơi nhô lên kia.

Có lẽ là do dược lực vẫn còn, cũng có lẽ là do Tống Thanh 23 năm qua chưa từng trải qua cảm giác này, lúc này vừa tiếp xúc, lại khiến lửa nóng của hắn tăng vọt lên, trong nháy mắt dục vọng có khuynh hướng dâng cao.

Tống Thanh giống như là đụng phải rắn độc vậy, đem cái chân kia ném ra.

Lúc hắn nhìn thấy Hồng Liên bên cạnh không mảnh vải che thân, đôi mắt hoảng sợ trợn to.

"Làm sao có thể....cùng hắn ngủ chung một chỗ?!"

Tống Thanh ôm lấy đầu, bên trong thật giống như có một tổ ong mật đang bay lượn.

Mặc dù Tống Thanh là xử nam, nhưng loại chuyện này cũng đã từng nghe qua, ở trong quân doanh, những sĩ binh đại hán kia đều thích nói một ít lời nói thô tục trêu ghẹo, hầu hạ Vương gia cùng Thẩm Ngọc lâu như vậy, điều hắn nên hiểu đều hiểu, cho nên Tống Thanh lập tức biết chuyện gì đã xảy ra.

Hơn nữa dấu vết xanh tím trên người Hồng Liên, cùng với trọc dịch loang lổ khắp nơi trên đệm giường, chứng minh tất cả suy nghĩ của hắn.

Hồng Liên bị động tĩnh của hắn đánh thức, thế nhưng một đêm vất vả, hắn căn bản không muốn mở mắt ra, chỉ híp mắt mơ màng nhìn hắn.

"Tống đại gia không mệt sao? Tinh lực thật tốt..."

Hồng Liên mơ mơ màng màng còn muốn ngủ thêm, lại bị Tống Thanh kéo lên một cái.

"Ngươi!" Tống Thanh giận không kiềm được, " Vì sao ngươi ở trên giường của ta?! Tối hôm qua.... Tối hôm qua xảy ra chuyện gì?".

Hồng Liên hữu khí vô lực nói: "Bây giờ không phải rõ ràng rồi sao, lần đầu tiên ta hầu hạ Tống đại gia uống hoa tửu, Tống đại gia chịu không nổi tửu lực, ai nha.... liền cưỡng bức ta."

Tống Thanh nghẹn họng nhìn trân trối, hô to: "Không, không có khả năng..."

"Sao lại không có khả năng?" Hồng Liên trách móc nói, " Đêm qua Tống đại gia không nói như vậy, còn gọi ta là Bảo nhi gì đấy, ai~...không hổ là người xuất thân quân gia, dày vò đến xương cốt của ta cũng sắp rã rời ra, ngươi nhìn một chút xem ngươi gấp đến độ, đem cái mông ta cũng bóp tím rồi....."

Trên mặt Tống Thanh hết xanh lại trắng, sau đó xấu hổ đến mặt đỏ bừng, ánh mắt Hồng Liên đặc biệt ám muội nhíu mày nhìn về phía hạ bộ của hắn, Tống Thanh hoảng loạn ngã xuống giường, nhặt xiêm y lên che lại thân thể.

....

Vừa đọc vừa phải cmt, thả sao, thả ❤ nhé! 2 đứa t khô máu với các cô luôn

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường