Á Nô

Lượt đọc: 5874 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 129
dược..

❊ ❊ ❊

Thái dương Thẩm Ngọc có chút co rút đau đớn, hoa mắt chóng mặt, thật lâu sau mới tỉnh táo trở lại, tay chân bị người khác trói ngược ra sau ngồi trên ghế, miệng cũng bị nhét một miếng giẻ.

Trước mắt là một chỗ vắng vẻ nào đó trong Hoàng cung, bày biện đơn sơ, Thẩm Ngọc nhìn quanh bốn phía, mới nhớ ra trên đường y trở lại thiên điện, bị người khác dùng khăn vải bịt kín mũi miệng, mấy phút sau liền mất đi ý thức.

Cửa bị đẩy ra kêu két một tiếng, một thái giám bị què chân đi vào, nhìn Thẩm Ngọc cười.

"Công tử đừng trách nô tài thô lỗ, Hoàng cung được Tống đại thống lĩnh canh phòng, đến con ruồi cũng không vào được, nô tài bởi vì phòng ngừa ngộ nhỡ, nên mới ra hạ sách này, làm đau công tử sao?"

Lão thái giám què này tuy nét mặt tươi cười, nhưng ngũ quan có chút dữ tợn, khiến cho Thẩm Ngọc hơi sợ hãi.

"Nô tài không có nhiều thời gian, nếu trong mấy canh giờ nữa Vương gia và Tống thống lĩnh phát hiện công tử chưa trở lại thiên điện, nhất định sẽ tìm đến đây... Cho nên hiện tại nô tài sẽ cởi trói cho công tử, mong rằng công tử phối hợp, bằng không nô tài cũng đành bồi táng theo công tử, ngài đáp ứng hay là không?"

Thẩm Ngọc chỉ có thể gật đầu.

Lão thái giám rút một thanh chủy thủ (dao găm) từ trong tay áo ra, kề lên yết hầu Thẩm Ngọc, tay kia rất nhanh đã mở trói cho Thẩm Ngọc, nhìn hắn hành sự nhanh nhẹn cay độc, có lẽ cũng là một loại người hung ác liều mạng.

Trên chân Thẩm Ngọc còn một sợi dây thừng chưa được cởi ra, xem ra lão thái giám chưa hẳn yên tâm, bất quá tốt xấu gì y cũng có thể thở một hơi.

"Chắc công tử cũng đoán được, trước kia nô tài là người hầu trong Hoàng cung, bây giờ đương nhiên là nhận mệnh lệnh của Hoàng thượng, thương lượng cùng công tử, có thể xin công tử trợ giúp Hoàng thượng một tay, ám sát tên cẩu tặc họ Quân kia được không?"

Đồng tử Thẩm Ngọc hơi co rút, sau đó lộ vẻ nghi hoặc.

"Công tử muốn nói, vì sao lại tìm ngươi?" Giọng lão thái giám khàn khàn chói tai, "Quả thực công tử tay không tấc sắt, nhưng ngài rất quan trọng, dẫu sao người mà tên cẩu tặc ấy tín nhiệm nhất, vẫn là công tử ngài đây."

Thẩm Ngọc lắc đầu, ngày trước hay bây giờ, Quân Huyền Kiêu từng thật sự tín nhiệm mình sao?

"Công tử không đồng ý?" Lão thái giám thất vọng hỏi, "Nếu công tử không đáp ứng, lão nô cũng không dám thả công tử ra, dù sao nô tài không sợ chết, nhưng công tử chớ để lỡ giờ tốt."

Thẩm Ngọc giơ tay lên, tỏ ý muốn lão cởi trói, lão thái giám nghe theo, còn có lòng tìm giấy bút mang đến.

"Nô tài nhìn không hiểu ách ngữ (ngôn ngữ người câm)".

Lão thái giám cười áy náy, nhưng dưới ánh sáng lờ mờ từ đèn lồng lại lộ vẻ đáng sợ.

"Vì sao các ngươi cho rằng ta sẽ giúp Diệp Đế?" Thẩm Ngọc viết lên.

Lão thái giám cười nói: "Ý chỉ của Hoàng thượng, nói tên họ Quân phụ lòng công tử, hại chết người quan trọng nhất của ngài, công tử hận hắn thấu xương, cực kỳ có khả năng trợ giúp Hoàng thượng một tay."

Thẩm Ngọc hạ bút nét chữ cứng cáp: "Nhưng chính xác người hạ lệnh giết mẹ ta là Diệp Đế, ta hận Trấn Bắc Vương, còn Hoàng đế...ta hận không thể uống máu, ăn thịt hắn."

Lão thái giám ngạc nhiên, sau đó cười nói: "Như vậy công tử muốn tên cẩu tặc kia an ổn có được giang sơn, ngài sẽ vĩnh viễn không còn cơ hội báo thù nữa? Bất luận ám sát có thành công hay không, công tử đều có thể giải trừ mối hận trong lòng, không phải sao?".

Lão thái giám này thật sự giỏi nhất là thuyết phục người khác, Thẩm Ngọc im lặng.

...

Lúc Thẩm Ngọc trở lại thiên điện, chỉ mới một canh giờ, không có người nào phát hiện y biến mất trên đường.

Y xoa xoa cổ tay bị trói đau, sau khi múc nước ấm rửa sạch, liền đi ngủ.

Hôm sau, như thường lệ Biển Thập Tứ đến chẩn bệnh, hắn đi tới cửa trước hết nhìn quanh một chút, thấy Hồng Liên không ở đây, mới nghênh ngang tiến vào.

"Cái phòng này của ngươi bị con khổng tước đực kia ở lại quá lâu rồi, toàn là mùi son phấn lẳng lơ...A hắt xì~"

Biển Thập Tứ lẩm bẩm, dụi mũi bị mùi son phấn làm cho ngứa ngáy.

"Ngươi uống hết đống thuốc kia, không có một chút công hiệu nào sao?"

Thẩm Ngọc cười lắc đầu, Biển Thập Tứ vò đầu bứt tai, hắn thật sự nghĩ không ra phương thuốc khác nữa.

Thẩm Ngọc bỗng nhiên thủ thế hỏi: "Ngươi, có....xuân dược không?"

"Cái gì?"

Biển Thập Tứ còn tưởng mình nhìn nhầm rồi, không thể tin.

Thẩm Ngọc đành phải viết lên: Xuân. Dược.

Biển Thập Tứ trợn tròn mắt, nhìn chữ, rồi lại nhìn Thẩm Ngọc.

"Chậc chậc...Không ngờ nha không ngờ nha. Biển Thập Tứ chẹp miệng không ngừng, "Ngươi, như vậy....thích được thượng, chậc chậc, làm sao vậy? Đã lâu Trấn Bắc Vương không chạm vào ngươi, ngược lại cúc non của ngươi ngứa ngáy hả? Không đúng, không đúng, vẫn là Quân Huyền Kiêu buông thả quá độ, cuối cùng khiến tinh lực bản thân trống rỗng rồi? Trương dương không đứng lên được nữa? Ha ha... bình thường lưu manh chà đạp nhiều mỹ nam khuê nữ như vậy, đúng là thiên đạo luân hồi a~! Bổn thần y biết sẽ có ngày hắn bị như vậy!"

Thẩm Ngọc nhìn Biển Thập Tứ trách móc mỉa mai, cười một tiếng.

"Ngươi muốn dược đúng không? Bổn thần y có mấy loại tốt đây, Kim thương bất đảo, Nhất điều sài, Luy đảo**... Nhưng ta nhắc nhở ngươi, là thuốc đều có ba phần độc, việc này giống như mổ gà lấy trứng*, dùng một lần trợ hứng không sao, nhưng nếu dùng nhiều hơn, về sau cái giống kia sẽ càng ngày càng héo tàn...Bất quá hắn đáng đời!"

** tên mấy loại thuốc

*bản gốc sát kê thủ noãn ý là chỉ thấy lợi trước mắt mà ảnh hưởng không tốt đến lợi ích lâu dài

Thẩm Ngọc nhận lấy bao dược nhỏ Biển Thập Tứ giao cho, nắm chặt trong tay, như có điều suy nghĩ.

...

Tai thì nghe giảng, tay thì edit, suýt nữa bị thầy gọi trả lời câu hỏi mà hú hồn luôn á ~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường