Á Nô

Lượt đọc: 5873 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 130
thích khách..

❊ ❊ ❊

Trấn Bắc Vương không tới Thiên điện nữa, người trong cung đồn đại, Trấn Bắc Vương nạp phi mới, người ở Thiên điện này bị thất sủng rồi.

Ngày Tết Đoan Dương (tết Đoan ngọ), các cung nữ treo xương bồ và ngải thảo khắp nơi, rắc hùng hoàng* đuổi sâu bọ, giống như bỏ quên Thiên điện rồi, không người nào hỏi thăm, người trong hoàng cung đi lên đi xuống* đều là việc tập mãi thành quen.

*xương bồ

*ngải thảo: là cây ngải cứu

*hùng hoàng: Khoáng vật có sắc vàng dùng làm thuốc, có thể giải độc

*bản gốc phủng cao thải đê, dịch sát nghĩa là bê cao giẫm thấp. ý chỉ những công việc chân tay. Mình dịch thành đi lên đi xuống cho thoát nghĩa

Thẩm Ngọc toát mồ hôi đầm đìa, y đồng tử tán loạn, chầm chậm hồi phục thể lực, làn da vì bệnh trạng vẫn chưa hết ửng đỏ, y phục đều bị ướt đẫm mồ hôi.

Biển Thập Tứ vừa rút ngân châm trên người y, vừa lầu bầu: "Quả nhiên khoảng cách càng ngày càng ngắn, bây giờ mới có hơn một tháng, độc tính lại tái phát, so với dự đoán của ta còn sớm hơn..."

Trên người Thẩm Ngọc đều là lấm tấm lỗ kim châm, có chỗ còn rỉ máu, Biển Thập Tứ chỉ có thể châm cứu làm giảm sự đau đớn mà cổ độc mang lại, nhưng lại không có cách nào ngăn cản phát tác nhiều lần.

Thẩm Ngọc thân thể yếu ớt ngồi dậy, thật lâu sau mới từ trong mệt mỏi và thống khổ do độc phát mà bình thường lại.

Biển Thập Tứ thu dọn xong ngân châm, hỏi: "Đây là lần thứ tư rồi, vẫn còn ba lần nữa, hình như chuyển biến xấu so với trước kia, nếu không phải ngươi muốn chết..."

Thẩm Ngọc khoát khoát tay, cắt ngang lời tiếp theo mà hắn muốn nói.

"Con lừa bướng bỉnh này..."Biển Thập Tứ không nhịn được nói, "Vậy qua 2-3 tháng nữa, bản thần y sẽ thay ngươi thu dọn thi thể, ngươi muốn chôn ở chỗ nào?"

Thẩm Ngọc cười ra hiệu: "Một mồi lửa thiêu hủy cho tiết kiệm... chỉ phiền Biển Thái y nếu như ngày nào đó rảnh rỗi du ngoạn phía Nam, thuận tay đem tro cốt của ta mang về, rải ở đầm Vân Mộng cũng được, tùy ý chôn cất cũng được, nhưng nhất định đừng để lại ở Hoàng cung, nếu không hồn phách ta ở dưới cửu tuyền cũng sẽ không yên."

"Có thể ta không có thời gian nhàn rỗi đâu."

Biển Thập Tứ ngập ngừng một chút, lại khó xử gật đầu, xem như là đã đáp ứng.

"Có thể giúp ta đưa phong thư cho Vương gia được không?"

Từ trong tay áo, Thẩm Ngọc lấy ra một lá thư đã sớm viết xong, bởi vì đã cầm ở trong tay rất nhiều ngày, bị nắm đến mức nhăn nhúm cả lại.

Khi Biển Thập Tứ từ Thiên điện đi ra, gãi gãi cái ót, chung quy cảm thấy giống như hôm nay Thẩm Ngọc bàn giao hậu sự, hắn nhịn xuống lòng hiếu kỳ, không mở lá thư ra xem, đưa đến tận tay Trấn Bắc Vương ở Kim Loan Điện.

Quân Huyền Kiêu cầm lá thư đưa lên trên ngọn nến đốt đi, còn cách một tấc bỗng dừng lại, hừ lạnh một tiếng, rất nhanh mở ra.

"Hoàng lăng ngoại thành phía Tây..."

Trên thư Thẩm Ngọc mời hắn đi phía Tây ngoại thành bái tế phần mộ mới, trong lòng Quân Huyền Kiêu có rất nhiều nghi hoặc, hắn nản lòng thoái chí vứt bỏ Thẩm Ngọc ở Thiên điện nhiều ngày như vậy, Thẩm Ngọc như này là hồi tâm chuyển ý, mượn lý do này để nhận sai cầu hòa sao? (không hiểu Thẩm Ngọc sai cái gì để mà nhận lỗi luôn ý. Bó tay với suy nghĩ của công!)

Quân Huyền Kiêu lại cảm thấy không có khả năng, dựa vào tính tình Thẩm Ngọc ngoài mềm trong cứng, sợ là phải oán hận cách xa hắn cả đời, sao có thể dễ dàng thỏa hiệp được?

"Chữ này xác thực là nét bút của y...""

Quân Huyền Kiêu nắm bức thư trầm tư thật lâu, thậm chí còn đây không phải là Thẩm Ngọc đưa tới, bất quá sau cùng vẫn là hắn sai người dắt hắc mã tới, thúc ngựa phi điên cuồng, rời khỏi Hoàng cung đuổi tới ngoại thành phía Tây.

Ngộ nhỡ Thẩm Ngọc thật sự hối lỗi rồi, hắn không thể bỏ qua cơ hội này...

Cho dù trong đó có điều kỳ lạ khác, Quân Huyền Kiêu cũng phải điều tra đến cùng.

Hắc mã lao nhanh như một luồng gió yêu ma xuyên qua đường phố Kinh thành, chỉ một canh giờ đã đến ngoại thành phía Tây.

Lúc Quân Huyền Kiêu nhìn đến phần mộ đơn độc kia, ánh mắt liền trở nên sắc bén.

Phần mộ của mẹ Thẩm Ngọc, chẳng biết từ lúc nào, đã bị kẻ khác đào lên, hoàng thổ lộ ra, quan tài bên trong cũng không thấy nữa.

"Ngọc Nhi..."

Quân Huyền Kiêu lo lắng mà bật ra tiếng nỉ non, hắn xuống ngựa đi đến bên cạnh huyệt mộ, nhìn quanh bốn phía, lại không thấy bóng dáng Thẩm Ngọc, Quân Huyền Kiêu không kìm được nổi lên lo lắng, Thẩm Ngọc sẽ không phải bị kẻ khác bắt cóc rồi chứ?

Mấy mũi tên nhọn từ góc tối mạnh mẽ bắn ra, nhắm thẳng đến chỗ hiểm của Quân Huyền Kiêu, hắn nhanh tay nhanh mắt, lăn mình một vòng tránh né.

Kẻ bắn tên lén kia bắn không trúng, vị trí của bản thân liền bị bại lộ, Quân Huyền Kiêu bắt lấy mũi tên ở trên đất coi như phi tiêu, trong bụi cây phát ra hai tiếng kêu đau đớn.

Sau đó hai mười mấy bóng người mai phục từ bốn phương tám hướng hiện thân, phi thân đến bao vây Quân Huyền Kiêu.

"Các ngươi nhận mệnh lệnh từ ai?"

Quân Huyền Kiêu tay không vũ khí đứng ở chính giữa, mạnh mẽ quát hỏi, võ công thân pháp những người này đều nghiêm chỉnh huấn luyện, đều là cao thủ.

"Đừng có dây dưa trì hoãn nữa, tốc chiến tốc thắng!"

Kẻ cầm đầu bịt mặt ra lệnh một tiếng, toàn bộ thích khách liều mạng xông lên, chiêu thức hung ác, dựa vào từng cái góc chết vây đánh Quân Huyền Kiêu.

Quân Huyền Kiêu đạp một cước vào thích khách xông lên trước tiên, sức lực của hắn rất lớn*, một trận tiếng gãy rắc rắc vang lên, xương sườn thích khách này rạn gãy, lồng ngực lõm xuống, nằm sấp trên mặt đất nôn ra máu, Quân Huyền Kiêu thừa cơ thoát khỏi vòng vây, để tránh kẻ địch trước sau.

*bản gốc là thiên quân. thiên là nghìn, quân là đơn vị trọng lượng thời xưa của Trung Quốc, 30 cân là một quân. Thiên quân là 1000 quân = 1000x30 =30000 cân. Nói chung là lớn. Sức mạnh của công ghê người thật.

Hắc Vũ Doanh...Quân Huyền Kiêu cười lạnh một tiếng, "Không ngờ Tiêu Hề Diệp còn có khả năng làm ra những thủ đoạn không phải là người như này, năm đó Hắc Vũ Doanh vẫn do Bổn Vương chỉ dạy huấn luyện, chỉ dựa vào mấy tên mèo chó các ngươi cũng muốn giết ta?"

"Cẩu tặc! Hôm nay người không có chỗ trốn đâu!"

Đôi mắt chim ưng của Quân Huyền Kiêu nhìn chằm chằm tên thủ lĩnh, quát hỏi: "Thẩm Ngọc ở đâu?"

Tặc thủ cười giễu cợt nói: "Nếu ngươi muốn gặp y, thì mau mau khoanh tay chịu trói, bằng không, huynh đệ chúng ta sẽ không ngại nếm thử mùi vị nam sủng của Vương gia đâu!"

Ánh mắt Quân Huyền Kiêu chuyển sang lạnh lẽo, đột nhiên thân thể khẽ động, không thủ nữa mà phản công, xông thẳng đến thích khách cầm đầu kia.

"Cái miệng đê tiện của ngươi tự tìm đường chết, Bổn Vương tiễn ngươi đi trước một đoạn đường!". Quyền phong của Quân Huyền Kiêu như sấm, thân thể nhanh nhẹn, rất nhanh đã giết chết tên tặc thủ trước mặt.

"Bắt lấy hắn! Ai chém được đầu của tên cẩu tặc này, Hoàng thượng phong thưởng hai vạn lượng bạc!"

Những thích khách này hơi lộ ra hoảng loạn, nhưng rất nhanh đã biến hóa trận hình ứng đối bọn họ đều là tử sĩ, sớm đã không để ý đến sinh tử bản thân.

Quân Huyên Kiêu cứng rắn mạnh mẽ vô cùng, nắm đấm hạ xuống, mặc dù không lập tức mất mạng, xương cốt cũng đứt gãy.

Tặc thủ thấy tình thế bất lợi, quát to: "Cẩu tặc! Nếu như ngươi trốn ở Kinh thành, chúng ta lấy đâu ra cơ hội giết ngươi? Thật sự phải đa tạ vị nam sủng kia của ngươi!"

Quân Huyền Kiêu biết rõ hắn nói lời lừa gạt, nhưng cơ thể vẫn không kìm được ngưng trệ một chút, đúng lúc một lưỡi đao sắc bén đâm xuyên qua bụng của hắn...

...

Cuối cùng cũng xong chương này. Muốn rớt nước mắt. Còng cả lưng rùi:(((

...

T chèn ảnh thế có gián đoạn các cô đọc truyện không? Có thì nói với t nhé, mai có thời gian t sẽ edit lại - Vĩnh Nhi

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường