Á Nô

Lượt đọc: 6237 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 148
kỳ nhân cao ly..

❊ ❊ ❊

Cao Ly: hiện tại là nước Triều Tiên

Quân Huyền Kiêu cũng không thể cả ngày quấn lấy Thẩm Ngọc, ban ngày hơn nửa thời gian đều ở trong Hoàng cung xử lý chính vụ tích tụ lâu nay, Thẩm Ngọc vui vẻ tự tại.

Tuy Trấn Bắc Vương đuổi Hoàng đế ra khỏi hoàng cung, nhưng lại chậm chạp không đổi quốc hiệu, cũng không xưng đế, quan lại trước đây ở Kinh thành, ngoại trừ số ít liều chết trung thành với Diệp Đế bị thanh tẩy cách chức, còn lại đều tiếp tục dùng.

Thậm chí còn ở lúc triều chính hỗn loạn tán thưởng một phen, quan viên đã làm hết phận sự của mình.

Vậy nên, Quân Huyền Kiêu lôi kéo được phần lớn lòng người, dù sao hơn phân nửa người chỉ quan tâm làm thế nào giữ được cái mũ ô sa* trên đầu của mình, có mấy ai thề sống thề chết cùng quân chủ cũ đâu?

*mũ ô sa (mũ bằng vải sa đen): hay còn được gọi là mũ cánh chuồn, loại mũ của quan lại thời xưa.

Lòng dân coi như ổn định, mượn cớ phụ tá dòng chính phát động chiến tranh tiểu đả tiểu nháo* cũng không ít, Trấn Bắc Vương liền nhanh chóng phái binh trấn áp.

*tiểu đả tiểu nháo: công việc trong phạm vi nhỏ hẹp.

Mà dù sao thay đổi triều đại cũng là một chuyện tiêu hao thực lực của một nước (quốc lực), vốn là Đại Tĩnh có thể chấn nhiếp lân bang, nay lại quốc lực suy yếu, những kẻ xấu ngoài kia bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy.

Đại Lý Nam Dương vẫn ổn, không thành họa lớn được, Quân Huyền Kiêu phiền lòng nhất vẫn là Hung Nô, mặc dù thảo nguyên sa mạc phương Bắc là nơi nghèo khổ đói rét, thế nhưng lãnh thổ kỳ thực không nhỏ hơn Đại Tĩnh bao nhiêu, người Hung Nô tôi luyện người nào cũng thông thạo cưỡi ngựa, dũng mãnh thiện chiến.

Người Hung Nô thấy Trấn Bắc Vương phát binh xuôi Nam, không thừa bao nhiêu tinh lực quan tâm đến Bắc Vực, bọn họ liền phản bội hiệp ước ngừng chiến, bắt đầu xâm phạm lãnh thổ Bắc Vực, cũng may là Quân Huyền Kiêu để lại một phần Trấn Bắc quân ở lại trấn thủ, người Hung Nô chỉ phái tiểu binh đến thăm dò thực hư, nhất thời chưa đánh đến.

Vốn dĩ một nước nhỏ như Cao Ly Quân Huyền Kiêu không cần để ý đến, đột nhiên gần đây cũng lại dám quấy rối Đại Tĩnh, lúc này Quân Huyền Kiêu mới để ý, Cao Ly ở một bên an ổn thừa dịp Đại Tĩnh và Hung Nô đối phó lẫn nhau, mấy năm qua nghỉ ngơi lấy sức, càng ngày càng trở nên giàu có, đông đúc cường thịnh, mặc dù binh lực không bằng Đại Tĩnh, nhưng đã không thể khinh thường.

Hơn nữa thám tử biên cảnh hồi báo, nước Cao Ly cùng nước Hung Nô cấu kết với nhau làm việc xấu, dường như đã liên minh.

Mật thám hồi bẩm, bỗng nhiên nước Cao Ly xuất hiện một quốc sư gọi là Mộc Sơ tiên sinh, vị quốc sư này bản lĩnh không nhỏ, chỉ trong mấy năm ngắn ngủi, giúp Cao Ly Vương đưa ra biện pháp cải cách, rất được Cao Ly Vương tín nhiệm, lần này Cao Ly cùng Hung Nô liên thủ, chính là chủ ý của hắn, cũng là hắn đi sứ Hung Nô làm thuyết khách, bây giờ ở Cao Ly, danh tiếng Mộc Sơ tiên sinh rộng khắp, được gọi là kỳ nhân Cao Ly.

Người Hung Nô mắt cao quá đầu*, vậy mà lại đáp ứng liên minh với nơi chật hẹp nhỏ bé như Cao Ly, Quân Huyền Kiêu cho là phần lớn công lao thuộc về vị quốc sư này.

*một phép ẩn dụ ví von tính tình tự cao tự đại, không coi ai ra gì.

Mấy ngày trước Mộc Sơ tiên sinh trình lên bái thiếp; muốn yết kiến Trấn Bắc Vương quân chủ mới của Đại Tĩnh, Quân Huyền Kiêu vẫn luôn không để ý đến, ngược lại là hắn có gan tự mình chạy tới Kinh thành, ở tại dịch quán, tuyên bố một ngày Trấn Bắc Vương không gặp hắn, hắn liền một ngày không đi.

Quân Huyền Kiêu nghe thấy sự tích quốc sư này ở Cao Ly xong, quyết định truyền hắn vào yết kiến.

Đi tới Kim Loan điện là một nam nhân có dáng người cao gầy, tuổi tác xấp xỉ Quân Huyền Kiêu, mày ngài mắt phượng đúng chuẩn mỹ nam tử, khí chất nho nhã, thoạt nhìn dáng vẻ là một thư sinh yếu đuối, nhưng cằm hơi nâng cao, ánh mắt không nghiêng không lệch, không chút né tránh, lộ ra vẻ tự tin.

"Tại hạ là Mộc Sơ, quốc sư nước Cao Ly, bái kiến Trấn Bắc Vương."

Mộc Sơ tiên sinh không quỳ xuống hành đại lễ, thế nhưng động tác khom lưng nghiêng mình rất có thành ý.

Quân Huyền Kiêu nhàn nhạt hỏi: "Ngươi thay mặt Cao Ly Vương?"

Mộc Sơ mỉm cười trả lời: "Cũng không phải như vậy, ta chỉ thay mặt chính ta tham kiến Vương gia, uy danh Trấn Bắc Vương như sấm bên tai, hôm nay gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền."

Quân Huyền Kiêu khoát tay áo nói: "Không cần phải nói những lời khách sáo nịnh hót này, ngươi có chuyện gì muốn gặp Bổn vương?".

"Vương gia cũng thật là một người có tính tình ngay thẳng, vậy Mộc Sơ cũng không nói lời vô ích nữa, thỉnh Vương gia thưởng ta mười vạn lượng bạc trắng, một ngàn đán lương thực."

Mộc Sơ tự tin mỉm cười và Trấn Bắc vương bình tĩnh lạnh nhạt đối lập nhau tranh phong.

Quân Huyền Kiêu nhẹ nhàng nắm lấy tay cầm ghế dựa, không nói gì, ngược lại là thái giám hầu hạ lớn tiếng quát.

"Lớn mật! Dám ở trước mặt Vương gia ăn nói ngông cuồng, còn không mau quỳ xuống!".

Quân Huyền Kiêu phất tay để hắn lui ra, đầy hứng thú hỏi: "Nếu ngươi đã nói ra yêu cầu, vậy chắc hẳn là có chỗ để dựa vào?".

"Vương gia anh minh." Mộc Sơ đĩnh đạc nói, "Bây giờ Cao Ly Vương đã liên minh cùng Hung Nô Vương, chắc chắn Vương gia đã biết được, chỉ cần Vương gia ban thưởng ngân lượng và lương thực cho ta, ta liền khuyên bảo Cao Ly Vương, từ bỏ liên thủ cùng Hung Nô tấn công Đại Tĩnh.".

"Thú vị." Quân Huyền Kiêu cười nói, "Đáng tiếc binh lực Cao Ly, ở trong mắt Bổn vương, không giá trị đến một ngàn đán lương thực đâu."

Mộc Sơ đã sớm lường trước như vậy, ngẩng đầu nói: "Vương gia không cần lừa mình dối người, dĩ nhiên Cao Ly không am hiểu đánh trận, nhưng chắc hẳn Vương gia đã nghe nói, hiện tại Cao Ly giàu có sung túc, mà người Hung Nô dũng mãnh thiện chiến, nhưng vẫn bị vấn đề lương thảo không đủ cản tay, nếu hai nước lấy thừa bù thiếu...."

Mộc Sơ nói được một nửa, trong lòng đã có dự tính nhìn về phía Trấn Bắc Vương.

Quân Huyền Kiêu cao giọng cười to.

"Không nghĩ tới tiền triều Sở thị uy chấn bát phương*, huyết mạch còn sót lại chạy tới Cao Ly, hiện tại đã lưu lạc tới nước có thể làm nô tài của người khác, thừa dịp cháy nhà hôi của...."

*bát phương: bốn phương tám hướng, chỉ 8 hướng Đông, Tây, Nam, Bắc, Đông Nam, Đông Bắc, Tây Nam, Tây Bắc.

Vốn là nét mặt Mộc Sơ tươi cười như có gió xuân lướt qua, nhất thời liền cứng đờ.

...

Vĩnh Nhi

Rồi, có người đến giành vợ với anh rồi, không đối xử tốt với Ngọc Nhi được thì để người khác đến phụ nha anh~

Chúc các cô ngủ ngon nha!❤

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường