Á Nô

Lượt đọc: 6311 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 182
dở khóc dở cười*..

❊ ❊ ❊

Bản gốc là "Ô long": chuyện gây xấu hổ, dở khóc dở cười.

Không có bệnh?

Quân Huyền Kiêu chợt nhớ đến bí mật của Sở thị, nghĩ đến một khả năng, cả người chấn động.

Nếu như không có mặt nạ che giấu, người khác thấy chính là một vẻ mặt âm u lạnh lẽo, hắn mím môi mỏng, cắn chặt hàm răng, áp chế cơn giận ngút trời.

Lão đại phu không nhìn thấy mặt của Quân Huyền Kiêu, chỉ cảm thấy một tia gió lạnh thổi sượt qua phía sau gáy, lạnh đến mức lão hơi co vai lại.

"Thời tiết nóng nực, gió lạnh thổi từ đâu tới không biết...."

Lão đại phu lẩm bẩm một câu, bắt đầu viết phương thuốc lên giấy.

"Trước đây y từng bị nội thương sao? Thân thể hư nhược đến như vậy,....Ừm, cũng không quá đáng lo, bồi dưỡng một thời gian liền tốt."

Dưỡng cái gì? Dưỡng thai?

Quân Huyền Kiêu suy nghĩ miên man bất định, hắn suy sụp ngồi ở cạnh giường, hận ý hóa thành dao nhỏ lạnh thấu xương, du tẩu ở trên bụng bằng phẳng của Thẩm Ngọc.

"Được rồi, ngươi dựa theo phương thuốc kia đi bắc thuốc đi, y cần làm ấm dạ dày, khoảng thời gian này phải cẩn thận đừng để bị nhiễm lạnh."

Lão đại phu thu dọn lại hòm thuốc liền đi mất.

Dưới lớp mặt nạ, Quân Huyền Kiêu càng nghe sắc mặt càng trở nên tái nhợt, môi bình thường khí sắc dồi dào nay vì phẫn hận mà trở nên xanh mét.

Quân Huyền Kiêu đưa tay phải ra, lúc đầu ngón tay chạm đến bụng Thẩm Ngọc, khẽ run rẩy, nhẹ nhàng xoa.

"Ưm....."

Thẩm Ngọc nhíu mày rên nhẹ, một bàn tay ấm áp phủ lên bụng của y, khiến y cảm thấy thoải mái hơn một chút, cơn đau cũng giảm đi, Thẩm Ngọc đau dữ dội, lại xuất hiện một loại cảm giác lệ thuộc sớm đã ăn sâu vào tận xương tủy, y đưa tay nắm lấy bàn tay có chút thô ráp kia, thở hổn hển.

Quân Huyền Kiêu rút tay ra.

"Đừng đi....". Thẩm Ngọc nhẹ giọng kêu.

Quân Huyền Kiêu nghiêng đầu, không đành lòng nhìn Thẩm Ngọc nhịn đau đến mặt nhăn cả lại, xoay người ra khỏi phòng đuổi theo lão đại phu.

"Chờ đã!"

Quân Huyền Kiêu xoải bước tiến lên phía trước, tóm chặt lấy y phục của lão đại phu.

"Chuyện này....chuyện này được bao lâu rồi?"

Lão đại phu bị xách lên phải kiễng cái chân, tên thị vệ này phát bệnh điên gì vậy, âm thanh ồm ồm, ánh mắt lạnh thấu xương, động một chút là tóm chặt lấy lão, thân già này của lão sao chịu đựng nổi đây?

"Được bao lâu, ta làm sao biết được, ngươi đi mà hỏi bệnh...có lẽ là đã được mấy ngày nay rồi."

Mấy ngày nay?

Quân Huyền Kiêu càng chắc chắn hơn, mấy ngày nay không phải lúc nào hắn cũng canh giữ ở bên cạnh Thẩm Ngọc, cho nên để Sở Linh có cơ hội lợi dụng, thừa cơ sao?!

Không phải nói mất nửa tháng người mang thai mới xuất hiện dấu hiệu sao? Nhưng đó là nữ tử, Sở nhân để lại linh đan hoài thai không nhất định phải.....

Bước chân Quân Huyền Kiêu khẽ lảo đảo, toàn thân không còn chút sức lực nào buông lỏng lão đại phu ra, lòng hắn so với trời sập xuống còn kinh hoàng khó chịu hơn gấp trăm lần...

Đôi mắt Quân Huyền Kiêu đỏ thẫm lại như nhuộm màu máu, có một luồng thâm thù đại hận muốn đem Sở Linh chém thành trăm, thành ngàn mảnh ứ đọng ở trong lồng ngực, thậm chí còn muốn san bằng cả nơi ẩn cư này, phá hủy tất cả!

Nhưng người khiến hắn lo lắng nhất vẫn là Thẩm Ngọc.

"Vậy thai nhi kia có gây tổn hại gì đến thân thể không?" Quân Huyền Kiêu giọng khàn khàn hỏi.

"Ngươi bảo thứ gì cơ?"

Lão đại phu cho là mình già rồi nhĩ lực cũng mất nhạy bén nghe lầm.

Quân Huyền Kiêu âm âm u u lặp lại: "Thai nhi kia đối với thân thể của Ngọc Nhi, có gây tổn hại gì không?"

"Ngươi.... Ngọc công tử là nam nhi, dạ dày y bị thụ hàn dẫn đến co rút, cái gì mà có thai, cái gì mà ảnh hưởng đến thân thể!?" Lão đại phu thẹn quá hóa giận quát, "Ngươi cố tình trêu đùa ta đúng không? Ta thấy ngươi mới là người cần phải bắt mạch, xem xem có phải bị bệnh điên rồi không!"

Lão đại phu hừ một tiếng, phất tay áo bỏ đi.

Quân Huyền Kiêu ngớ ra tại chỗ.

Dạ dày thụ.....thụ hàn?

Cho nên không phải là do uống đan dược, cũng cùng Sở Linh không có chút xíu quan hệ nào? Là hắn suy nghĩ linh tinh?

Nguyên nhân là do hai chén chè băng tuyết lúc sáng nay?!

"Ha ha..."

Quân Huyền Kiêu bỗng nhiên cười ngây ngô hai tiếng, sống lưng căng thẳng cũng buông lỏng ra, vỗ đầu mình một cái, hắn cũng biết Thẩm Ngọc không nên ăn nhiều chè băng tuyết như vậy, lần này xem như gây ra chuyện đi, nháo một trận dở khóc dở cười.

Cái gọi là quan tâm quá sẽ bị loạn, Sở Linh như hổ rình mồi, Thẩm Ngọc lại đột nhiên nói muốn thành thân với người khác, khiến Quân Huyền Kiêu tâm hoảng ý loạn, nghĩ đến tận đâu đâu...

Quân Huyền Kiêu bước nhanh trở về phòng, thấy Thẩm Ngọc cuộn tròn người lăn lộn ở trên giường, đau đến mồ hôi tuôn ra như mưa.

Quân Huyền Kiêu thầm mắng bản thân mình bởi vì muốn hỏi rõ ngọn nguồn, để Thẩm Ngọc một mình ở lại trong phòng.

Hắn cầm lấy phương thuốc nhìn một chút, do dự trong nháy mắt, vẫn là quyết định đi sắc thuốc trước đã, cầm cổ tay Thẩm Ngọc, ra hiệu hắn đi một lát sẽ trở lại.

Thẩm Ngọc chợt nắm lấy bàn tay của hắn.

"Đừng đi..."

Thẩm Ngọc lẩm bẩm một câu, bởi vì bị cơn đau hành hạ nên cổ họng yếu, âm thanh nghe rất mềm mại nhu hòa, lòng Quân Huyền Kiêu mền nhũn.

"Đừng đi, Ám vệ đại ca..."

Thẩm Ngọc nói xong, cầm bàn tay Quân Huyền Kiêu ấn vào bụng của mình, cả người Thẩm Ngọc toàn là khí lạnh, Quân Huyền Kiêu huyết khí phương cương*, nhiệt độ lòng bàn tay khiến Thẩm Ngọc thoải mái hơn rất nhiều, giống như thuốc hiệu quả rất nhanh, cho nên chỉ có thể cầu xin sự giúp đỡ của hắn.

Huyết khí phương cương: tuổi mà tinh lực tràn đầy, tính tình nhiệt huyết, dễ nóng nảy, dễ làm sai

Quân Huyền Kiêu không có cách nào từ chối khẩn cầu của Thẩm Ngọc, dứt khoát ngồi xuống cạnh Thẩm Ngọc, để cho Thẩm Ngọc dựa vào người của mình, cánh tay Quân Huyền Kiêu vòng qua sau gáy Thẩm Ngọc, hai tay ủ ấm bụng của y.

"Haaaa..."

Thẩm Ngọc thở ra một hơi, thân thể căng cứng thả lỏng, thoải mái nhắm mắt nghỉ một chút rồi mới ngồi dậy.

"Ngươi đối xử với ta thật tốt, Ám vệ đại ca.".

Thẩm Ngọc sinh lòng cảm kích, bình thường Ách Vệ giống như lãnh khốc với cả thiên hạ, nhưng lại đối đãi với y rất tốt, y nói gì thì nghe nấy, quan tâm chăm sóc tỉ mỉ.

Trái tim cứng cỏi của Quân Huyền Kiêu khẽ nhảy nhót...

Nhưng suy nghĩ kỹ lại một chút, Thẩm Ngọc đây là quên mất "Quân Huyền Kiêu" rồi sao? Đối với "Một nam nhân khác" tự mình đưa tới cửa* cũng không sao cả? Y ỷ lại vào mình, Quân Huyền Kiêu vốn phải cao hứng mới đúng, nhất thời lại nổi lên mâu thuẫn, lẽ nào thời điểm y cùng "Ách Vệ" thân cận, không nhớ đến "Quân Huyền Kiêu" một chút nào sao?

Bản gốc là "đầu hoài tống bão": Chỉ người chủ động đưa tới cửa.

Hiện tại Thẩm Ngọc ỷ lại giống như người đã từng quen biết vậy, trong tiềm thức có phải là vẫn còn yêu hắn không?

Quân Huyền Kiêu dở khóc dở cười, muôn vàn biểu tình đặc sắc lộ ra dưới lớp mặt nạ.

...

Mọi chuyện đang diễn ra tốt đẹp thì máy tính của Tiểu Vũ bị hỏng ổ cứng, t lại phải tự mình edit và beta, sầu cả não, vừa beta vừa nhớ Tiểu Vũ, huhu, không có Tiểu Vũ thật sự rất khó khăn!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường