Á Nô

Lượt đọc: 5563 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 199
hôn lễ gián đoạn..

❊ ❊ ❊

Bên ngoài người chủ trì thấy mặt trời càng ngày càng lên cao, đã sắp lên đến đỉnh đầu rồi, vừa oi bức lại nôn nóng, khiến hắn đổ mồ hôi đầy đầu.

"Linh công tử, Ngọc công tử, đã sắp đến giờ Ngọ rồi, không thể kéo dài thời gian được nữa, nếu không sẽ không được may mắn đâu..." Người chủ trì lau mồ hôi trên trán thúc giục.

Sở Linh không nói gì, trong tay cầm một đầu dây khiên hồng*, Thẩm Ngọc cắn môi trắng bệch.

*Dây khiên hồng: dải lụa đỏ, tân lang tân nương mỗi người cầm một bên gọi là khiên hồng.

"Ngọc Nhi..." Sở Linh gọi một tiếng.

"Dạ?"

Thẩm Ngọc mờ mịt ngẩng đầu, trước mặt là một đầu khác của khiên hồng, hoa hồng kết ở bên trên như ẩn như hiện trước mắt y, y run rẩy đưa tay ra, chậm chạp đến gần khiên hồng.

Đang lúc định cầm lên, bên ngoài ồn ào náo động một trận.

Ầm ầm ầm -------

Tiếng đập cửa dồn dập, từ trên ghế đệm Thẩm Ngọc suýt nữa thì nhảy bật lên, màu xám tro trên mặt tan đi, mừng rỡ như điên.

"Hắn tới rồi! Nhất định là hắn tới..."

Thẩm Ngọc bỏ qua dây khiên hồng, chạy như bay đến bên cửa, nhất định là ách vệ, nếu như không phải là hắn, làm sao lại gõ cửa đầy nôn nóng như vậy?

Đập vào mắt là khuôn mặt của Sở Dực.

"Ngọc ca... Linh ca! Linh ca!"

Sở Dực gật đầu xin lỗi Thẩm Ngọc một cái, sau đó xông vào trong.

"Xảy ra chuyện rồi!" Sở Dực hoang mang rối loạn hô to, "Huynh mau đi xem một chút đi, hộ vệ canh lối ra đào nguyên truyền tin, nói có người bao vây lối ra, đang muốn tấn công vào đây...."

"Cái gì?!" Sở Linh cả kinh thất sắc, "Đệ nói cho rõ, là người nào?"

"Đệ không biết, hộ vệ kia lại ở bên ngoài, cũng chỉ vội vàng tới đưa tin, hình như là quân lính, không phải quân phỉ đạo (trộm cướp), tình huống khẩn cấp, lúc này trưởng bối trong tộc mới để cho đệ đến tìm huynh..."

Sở Dực thở hổn hển vội vã nói xong, chạy bất chấp làm cả người toát mồ hôi.

"Quân lính? Làm sao quân lính tìm được tới đây?"

Sở Linh lẩm bẩm nói xong, nghĩ đến một loại khả năng, nếu như là hắn, dưới cơn nóng giận làm ra loại chuyện này, ngược lại cũng hiểu được.

"Ta đi xem một chút!"

"Vậy hôn lễ làm thế nào? Tiếp tục hay là..." Người chủ trì hỏi.

"Đại sự làm trọng, trước cứ hoãn một chút đi."

Sở Linh vội vàng bỏ lò sưởi tay xuống, bước nhanh ra khỏi phòng, đột nhiên dừng lại ở cạnh cửa.

"Ngọc Nhi, trước tiên đệ cứ chờ ở nơi này một chút, ta đi kiểm tra trước, nếu không có việc gì, sẽ trở lại tiếp tục." Sở Linh dặn dò, "Mọi người giải tán trước đi, Sở Dực, truyền lệnh tất cả hộ vệ qua đây canh giữ."

Thẩm Ngọc còn đang ở trong kinh hoàng, bị chuyện đột phát làm cho ứng phó không kịp, đại lễ thành hôn êm đẹp bị gián đoạn, người bên ngoài cũng mù mịt đầy đầu, có điều vẫn đi nghe lệnh, mới vừa rồi sân nhỏ nhốn nháo bỗng nhiên yên tĩnh trở lại.

"Ngọc công tử..."

Tiểu nha hoàn vào phòng, bưng tới một chén canh sâm, với mấy đĩa thức ăn tinh xảo.

"Từ sáng sớm đến bây giờ người vẫn chưa dùng bữa, ăn trước một chút lấp đầy bụng đi, ta lấy từ phòng bếp tới đấy."

Nha hoàn hầu hạ ở bên cạnh, thấy Thẩm Ngọc hồi lâu không nhúc nhích, cho là y thương tâm vì chuyện hôn lễ gián đoạn.

"Ngọc công tử, người không cần lo lắng, chẳng qua là chậm trễ chút, Linh công tử trở lại nhất định vẫn có thể thành thân."

Thẩm Ngọc không phải đang đau lòng, ngược lại là thở phào nhẹ nhõm, chẳng qua đầu óc y rối loạn, nghe Sở Dực nói có quân lính đang tấn công cửa vào, vậy quân lính là ai phái tới? Nếu như là Quân Huyền Kiêu, vậy hắn từ kinh thành ngàn dặm xa xôi tìm tới, hay hắn chính là ách vệ, mấy ngày nay không xuất hiện, không thể để lộ thân phận, nên muốn xuất hiện vào lúc này?

Nhưng dựa theo tính tình Quân Huyền Kiêu sao lại còn chạy đi hiệu lệnh quan binh? Hắn có ngang ngược tàn bạo đến đâu, cũng phải phá hỏng hôn yến trước đã rồi nói sau.

Thẩm Ngọc đã không phân biệt được rõ nữa rồi.

Là Quân Huyền Kiêu vẫn tốt, ít nhất sẽ còn vì y lưu lại một ít tình cảm, sẽ không làm gì tộc nhân Sở thị, nhưng điều Thẩm Ngọc lo lắng lại là người bên ngoài không liên quan đến Quân Huyền Kiêu.

Thẩm Ngọc cảm thấy không bằng tự mình đi xem cho biết, còn hơn ở đây nghĩ ngợi lung tung.

"Ngươi gọi người dắt giúp ta một con ngựa tới đây." Thẩm Ngọc nói với nha hoàn.

"Bây giờ sao? Nhưng Linh công tử bảo người yên lặng chờ tin tức, chắc chắn nơi đó rất nguy hiểm, nếu chạy loạn..." Nha hoàn ngập ngừng nói.

"Không sao, ngươi cứ đi đi."

Nha hoàn không lay chuyển được y, chỉ đành bảo nam đinh đi dắt ngựa tới, Thẩm Ngọc chưa quá thành thạo cưỡi ngựa, cứ đi như vậy, nha hoàn cho là y lo lắng Sở Linh công tử, liền bắt đầu cảm động đến rơi nước mắt.

Cửa vào vùng phụ cận bách tính đã rút lui, không dễ gì Thẩm Ngọc mới tìm được người hỏi đường, tìm được chỗ.

Hộ vệ Sở thị đều ở núi bên này, hành lang lối vào duy nhất có đá lớn ngăn trở, không thấy được tình huống bên ngoài, Thẩm Ngọc chỉ nghe thấy âm thanh khua gõ leng keng loảng xoảng.

Thẩm Ngọc bỏ ngựa một bên, leo lên dốc núi, y đã thấy Sở Linh rồi, hắn đang đứng ở trên gò, dẫn đầu các hộ vệ kiểm tra.

"Sở Linh đại ca!" Thẩm Ngọc lớn tiếng gọi hắn.

Sở Linh quay đầu, thấy là Thẩm Ngọc, chạy tới kéo y một cái, lo lắng nói: "Ngọc Nhi, sao đệ lại tới đây? Nơi này nguy hiểm, đệ mau trở về đi!"

"Bên ngoài là quân lính sao? Là do người nào phái tới?"

Thẩm Ngọc đứng ở chỗ cao, tầm nhìn mở rộng, có thể thấy dưới núi có hơn ngàn người, quả thực là trang phục quan quân binh sĩ.

"Không thể xác định, ta nghi ngờ là người Hung Nô!"

....

Haizz, vẫn không thấy Quân Huyền Kiêu đâu, Ngọc Nhi tưởng Quân Huyền Kiêu đến mà mừng phát điên lên, thương thật sự

Mà Ngọc Nhi lại thế rồi, mãi không từ bỏ được yêu hắn, thương hắn, nhớ hắn, Quân Huyền Kiêu mãi là chấp niệm của y!

Tiếp tục hi vọng đi các cô....

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường

Truyện bạn đang đọc dở dang