Á Nô

Lượt đọc: 6267 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 174
ghẹo người..

❊ ❊ ❊

Thẩm Ngọc nửa mê nửa tỉnh, híp mắt mơ mơ hồ hồ nhìn mặt nạ ác quỷ trước mặt, y đưa tay sờ, thế nhưng chóng mặt không cách nào chạm đến được, tay bắt vào khoảng không mấy lần.

Quân Huyền Kiêu né tránh, bắt được tay phải của y, nếu bị y tháo mặt nạ xuống nhìn thấy gương mặt thật, sợ rằng bao nhiêu công sức đều đổ sông đổ biển hết.

"Ám vệ đại ca....Ngươi suốt ngày...suốt ngày đeo mặt nạ, không ngộp sao?"

Thẩm Ngọc vừa vặn ợ một cái, Quân Huyền Kiêu ngửi thấy mùi rượu xộc vào mũi, không khỏi nhíu mày tức giận, say thành cái dạng này rồi? Bị người khác ăn sạch đoán chừng cũng không biết!

"Ngươi tháo xuống đi? Ta, ta cũng không biết ngươi tướng mạo ra sao.... Đến, ta sẽ không nói cho người khác biết, ngươi yên tâm...."

Thẩm Ngọc mềm yếu vô lực ngoắc ngoắc tay, ra hiệu Quân Huyền Kiêu sát lại gần, Quân Huyền Kiêu không nhúc nhích, xoa xoa tay phải Thẩm Ngọc, ngón tay của y thon dài khớp xương rõ ràng, mặc dù Quân Huyền Kiêu cảm thấy rất đẹp mắt, thế nhưng đau lòng nhiều hơn, hắn nhận ra mấy ngày nay gấp rút lên đường Thẩm Ngọc lại gầy đi.

"Ngươi sao không nghe lời..."

Quân Huyền Kiêu không nghe theo lời của y, Thẩm Ngọc phụng phịu tựa như giận tựa như trách, giọng mũi dày đặc, phát âm mơ hồ không rõ, lại giống như một con thú nhỏ cào đến lòng Quân Huyền Kiêu mềm nhũn.

Ban ngày Quân Huyền Kiêu vất vả lắm mới đè xuống được tà niệm, hiện tại lại vọt lên ngọn lửa nhỏ.

Hắn đích thực là một người có dục vọng mãnh liệt, thế nhưng chưa bao giờ trầm mê tham hoan để lỡ chính sự, nhưng Thẩm Ngọc so với xuân dược còn lợi hại hơn, Quân Huyền Kiêu cũng chỉ có ở trên người y, không kìm lòng được...

Quân Huyền Kiêu nhìn chằm chằm gương mặt đỏ ửng của Thẩm Ngọc, đôi mắt mơ mơ màng màng chậm rãi khép lại, chốc lát đã truyền đến tiếng hít thở đều đều của y, lại có thể cứ như vậy mà đi ngủ...

Ánh trăng tỏa sáng phác họa đường viền gương mặt Thẩm Ngọc, khiến khuôn mặt dụ người của y càng thêm thuần khiết.

Một lòng tà niệm của Quân Huyền Kiêu cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài....

Thẩm Ngọc nhất định là mệt muốn chết rồi, Quân Huyền Kiêu cũng không nỡ đánh thức y.

"Ngay cả tắm cũng chưa tắm đã ngủ rồi, Ngọc Nhi muốn biến thành thối Ngọc Nhi.".

Quân Huyền Kiêu nhẹ giọng lầm bà lầm bầm, cũng chỉ thừa dịp lúc Thẩm Ngọc đang ngủ, hắn mới dám giả vờ cùng y nói chuyện phiếm.

Quân Huyền Kiêu cởi vớ Thẩm Ngọc, từng bước từng bước cởi nút buộc áo khoác ngoài, sau đó giúp y cởi áo khoác, mà Thẩm Ngọc ngủ say, sẽ không phối hợp, Quân Huyền Kiêu không thể làm gì khác hơn là ôm lấy y, cởi hết y phục.

"Ưm....."

Miệng Thẩm Ngọc phát ra tiếng rên nhẹ, dựa theo bản năng đưa tay ôm lấy đồ vật, thế nhưng lại trực tiếp ôm lấy cổ Quân Huyền Kiêu, đầu thả lỏng ngửa ra sau, trung y rộng rãi buông thõng xuống, bờ vãi trắng nõn của Thẩm Ngọc hiện ra trước mặt Quân Huyền Kiêu, lồng ngực bằng phẳng nhẵn bóng như ẩn như hiện.

"...."

Quân Huyền Kiêu khổ không thể nói nên lời, trong miệng nước bọt tiết ra, hầu kết Quân Huyền Kiêu khẽ động, cánh tay đặt ở sau lưng Thẩm Ngọc quên luôn cả động.

Thân thể Thẩm Ngọc bởi vì say rượu mà trở nên nóng rực, lòng bàn tay Quân Huyền Kiêu cũng ấm áp giống như vậy, cách một lớp trung y dán sát vào nhau, sắp bốc lửa đến nơi rồi.

Quân Huyền Kiêu lòng dạ rối bời, đành phải vội vàng giúp y cởi xiêm y, mặc dù hắn không phải người quen sống trong nhung lụa y phục đến thì đưa tay, nhưng cũng chưa từng hầu hạ người khác, tay chân luống cuống, lộ vẻ lúng túng, cởi nút buộc trên y phục cởi đến mất nửa ngày.

Rốt cục cũng lột xuống mớ y phục phức tạp này, Quân Huyền Kiêu thở phào nhẹ nhõm, tiết trời nóng bức, người hắn lại khô nóng khó chịu, mới một lúc, Quân Huyền Kiêu đã chảy mồ hôi đầm đìa, trung y bên trong đều ướt đẫm.

"Ân --- khát quá...."

Thẩm Ngọc líu ríu nói, môi y có hơi khô, liền lè lưỡi liếm một vòng, bờ môi trở nên ẩm ướt.

Quân Huyền Kiêu nhanh như chớp thu tay về, hắn sợ lại bị Thẩm Ngọc khiêu khích, hắn lại phải chạy đi an ủi chính mình.

Quân Huyền Kiêu vừa buông lỏng tay, Thẩm Ngọc không có sức ngồi, trực tiếp ngã nằm xuống.

Cũng may giường mềm mại, đầu cũng vừa vặn rơi xuống gối mềm, Thẩm Ngọc ngã nhưng không tỉnh.

Chỉ còn sót lại trung y rộng thùng thình, Thẩm Ngọc càng lộ ra vẻ thon gầy, mang theo dáng vẻ thiếu niên yếu ớt.

Quân Huyền Kiêu kiên cường kìm nén ý niệm, quay người đi tới chậu rửa mặt bên cạnh, vắt khô khăn vải ẩm ướt, lau chùi mặt cùng người cho Thẩm Ngọc, hắn có lòng chăm sóc Thẩm Ngọc thoải mái, nhưng tay chân hắn vụng về, chỉ có thể lau loạn một hồi.

Lau đến nơi bàn chân, Thẩm Ngọc bỗng nhiên run rẩy, cuộn tròn người lại.

Quân Huyền Kiêu đành cưỡng ép bắt lấy chân của y, khăn ướt vừa mới đụng vào lòng bàn chân Thẩm Ngọc, y lại bắt đầu rục rà rục rịch, sức lực Quân Huyền Kiêu lớn hơn y, cánh tay của hắn cũng phải bằng bắp chân của Thẩm Ngọc, Thẩm Ngọc không có chỗ trốn, khó chịu lầm bầm.

"A.... Phốc...." Thẩm Ngọc rốt cục cười tỉnh lại, "Ngứa, thật là nhột, ha ha..."

Quân Huyền Kiêu không quan tâm y phản kháng, cầm lấy chân Thẩm Ngọc lau chùi khắp một lần, Thẩm Ngọc cười thở dốc không ngừng, thời điểm được thả ra giống như được đại xá, mềm nhũn nằm ở trên giường thở dốc.

Quân Huyền Kiêu quay đầu lại nhìn, mặt Thẩm Ngọc vốn đã được lau chùi sạch sẽ, lại toát ra mồ hôi, hai bên cánh mũi mang theo hạt châu nhỏ nhắn, thêm vào đó là dáng vẻ say rượu cùng không ngừng thở dốc, khiến Quân Huyền Kiêu mơ tưởng viển vông...

Vỗ đầu mình một cái, Quân Huyền Kiêu trốn ra khỏi phòng của Thẩm Ngọc, hít sâu vào ngụm khí ban đêm mát mẻ, mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

"Tên tiểu yêu tinh này....."

Quân Huyền Kiêu cắn răng, đi về hướng giếng nước trong sân, múc một thùng nước lạnh, nước lạnh đập vào mặt cũng không thể giảm bớt đi lửa nóng.

Quân Huyền Kiêu giật giật thân thể, mồ hôi làm cho y phục dính sát vào người của hắn, hai ngày này gấp rút lên đường phong trần mệt mỏi, hắn cũng không kịp tắm rửa thật tốt.

Quỳnh hồ tiểu trúc hẻo lánh, cũng sẽ không có người đi vào, thời điểm hành quân đánh trận cũng không câu nệ tiểu tiết, lúc này Quân Huyền Kiêu mới tháo mặt nạ xuống, cởi hết y phục, một thùng nước giếng từ trên đầu giội xuống.

♣ ♣ ♣

Sorry các cô nha, giờ t mới có thời gian up 2 chap tối qua t hứa up 11h

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường