Á Nô

Lượt đọc: 5857 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 121
cún con* xù lông..

❊ ❊ ❊

*Bản gốc là sư tử cẩu-chó sư tử (được biết đến với tên gọi Pekingese-chó Bắc Kinh). Vì giống chó này khá nhỏ (khối lượng trưởng thành: 3,2 - 6,4kg; chiều cao trưởng thành: 15-23 cm) nên mình để là cún con cho dễ nghe.

Thẩm Ngọc nghe thấy việc tuổi thọ chính mình không dài, ý niệm sống của y đã bị Quân Huyền Kiêu chặt đứt, dù là một năm hay mấy tháng, y căn bản không quan tâm.

"Chậc chậc, ngươi không sợ chết?"

Biển Thập Tứ sát lại gần, tỉ mỉ nhìn chăm chú vào Thẩm Ngọc, chóp mũi gần như chạm vào nhau, ngoại trừ nhìn thấy con ngươi trong trẻo sâu sắc mệt mỏi của Thẩm Ngọc, cái gì cũng không có. Thẩm Ngọc không được tự nhiên mà xoay sang một bên.

"Ngươi đừng chết nhanh như vậy mà." Biển Thập Tứ lưu luyến không buông nói: "Ngươi chết rồi, ta đi đâu tìm một người câm để rèn luyện y thuật đây? Giống như chứng bệnh vặt nghi nan (nghi vấn khó xử lý) này của ngươi, cả đời cũng không gặp được mấy người, muốn chết cũng phải đáp ứng chờ ta chữa xong bệnh của ngươi rồi mới chết được."

Trong mắt Thẩm Ngọc ánh lên một tia sáng rực, bất quá rất nhanh liền lụi tàn, người cũng sắp chết rồi, có nói được hay không cũng không còn quan trọng nữa.

"Xem ra ngươi vẫn ôm một tia hy vọng." Biển Thập Tứ ngồi xuống bên giường, dựa vào cạnh y, chen chúc cùng một chỗ.

"Ngươi có thể phát ra âm thanh, nên bệnh câm kia không hẳn là tật bẩm sinh đúng chứ? Nói cho bổn thần y nghe, từ khi nào ngươi không thể nói chuyện được nữa?"

Yết hầu Thẩm Ngọc khẽ di chuyển, quả thực là y có thể phát ra một vài âm đơn giản như "ư, a", nhưng không cách nào nối liền thành câu.

Y vẫn là dùng tay ra dấu đáp lại Biển Thập Tứ: "Chắc là ba hoặc bốn tuổi, đã không nhớ rõ nữa."

"Ừm...chính là lúc đang học nói." Biển Thập Tứ nâng cằm hỏi: "Hẳn là do nguyên nhân bên ngoài đúng chứ?"

Năm đó tuổi còn quá nhỏ, Thẩm Ngọc không nhớ được bao nhiêu, chỉ mơ hồ nhớ tới y theo cha mẹ từ Nam quốc chạy nạn đến Bắc Vực, dừng chân nghỉ ngơi ở trong một ngôi miếu hoang, có một đội binh mã hung hãn đuổi theo bọn họ...Sau này Thẩm Ngọc mới biết được, những binh mã này truy sát bọn họ, mẹ ôm y trốn vào hầm ngầm trong miếu hoang, y trơ mắt nhìn cha bị những kẻ kia giết chết, dọa y khóc thành tiếng, mẹ hoảng loạn bịt miệng y lại, trước khi y bị ngất đi, từ trong khe hở của hầm trú ẩn chứng kiến đầu của cha lăn về phía mình, giọt máu bắn vào mắt y, một mảng đỏ thẫm.

Thứ mà Thẩm Ngọc nhớ rõ, cũng chỉ có cảnh tượng này.

Biển Thập Tứ nghe xong cắn cắn ngón tay, lẩm bẩm: "Cho nên ngươi là bị quá khứ kích động làm cho câm, cái này khó xử lý rồi đây."

Loại bệnh câm này hơn phân nửa là do khúc mắc trong lòng, không chừng ngày nào đó sẽ khỏi, cũng có khả năng cả đời không khỏi được, tác dụng của dược và châm cứu quá nhỏ.

Biển Thập Tứ suy nghĩ thật sâu, trong điện lại rơi vào yên tĩnh.

"Biển Thái y."

Một nha hoàn xuất hiện ở cửa, trong tay bưng một hộp điểm tâm.

"Đây là người ngoài cung đưa tới, nói là bánh điểm tâm Túy Tiên lâu Biển Thái y thích nhất."

Biển Thập Tứ nhíu mày, nhảy xuống giường, mang giày chạy tới, mở hộp đồ ăn ra, là bánh hạt dẻ, bánh tim đèn*, mấy kiểu bánh điểm tâm các thứ, còn có một chén canh ngó sen, tất cả đều là những món hắn thích ăn.

Có khả năng biết rõ khẩu vị của hắn như vậy, còn có thể là ai?

"Từ lâu lão tử đã không thích ăn nữa! Trả lại đi!"

Biển Thập Tứ hung dữ la lớn, nha hoàn càng hoảng sợ, vội vàng đóng nắp hộp, đúng lúc muốn đi, lại bị Biển Thập Tứ gọi lại.

"Haizz!" Biển Thập Tứ chần chừ một lúc, hỏi: "Người tặng đồ kia đâu? Sao hắn không tự mình đến?"

Nha hoàn đáp lời: "Người ấy nói là bị cấm túc ở quý phủ, không có cách nào tự mình vì ngài tiếp phong tẩy trần, vinh quy cố lý*"

*Tiếp phong tẩy trần: bày tiệc thiết đãi mời khách từ phương xa đến dùng cơm

*Vinh quy cố lý: vinh quang trở về quê cũ

"Vinh quy cái đại đầu quỷ hắn ý! Bớt âm dương quái khí* với lão tử đi, dựa vào một hộp điểm tâm liền muốn lão tử nguôi giận sao? Không có cửa đâu! Trừ khi hắn tự mình đến..." Biển Thập Tứ nổi giận đùng đùng nói: "Không, cho dù hắn có đưa đại kiệu tám người khiêng đến, lão tử cũng lười để ý đến hắn! Trở về nói như vậy cho hắn biết!"

*Âm dương quái khí: tính tình cổ quái, làm cho người ta không biết đâu mà đoán định

Nha hoàn bị dọa phát ngốc, run run rẩy rẩy hỏi: "Vậy hộp điểm tâm này, Biển Thái y..."

"Không cần! Mang cho heo ăn đi!"

Biển Thập Tứ nghiến răng nghiến lợi nhìn nha hoàn xách hộp đồ ăn đi ra ngoài điện, lại vội vàng tiến đến đoạt lại.

"Nhưng Hoàng cung không có heo!"

Biển Thập Tứ tìm một cái cớ, nhét một miếng bánh hạt dẻ vàng óng ánh vào trong miệng mình, hung hăng nhấm nuốt, giống như là đang nhai thịt đối phương.

"Ngươi có ăn không?"

Biển Thập Tứ bị Thẩm Ngọc nhìn đến xấu hổ, đưa ra hộp điểm tâm hỏi.

Thẩm Ngọc gật đầu, cầm một miếng nếm thử, hương vị ngọt ngào dẻo mịn rất ngon, cho tới bây giờ, y chưa thử qua điểm tâm nào ngon như này.

"Ăn ngon không?" Không đợi Thẩm Ngọc trả lời, Biển Thập Tứ tự hào nói: "Đây là món của quán tửu lâu mà khi còn bé ta thích nhất...Người kia muốn nhận lỗi xin tha thứ, còn dùng chút tâm tư, nhớ rõ ta thích ăn món gì, hừ hừ."

Thẩm Ngọc nhìn vẻ mặt thanh tú đáng yêu của hắn, tuy là mạnh miệng, còn nổi giận lôi đình, nhưng rõ ràng có một chút hạnh phúc.

Thẩm Ngọc cũng cảm thấy vui vẻ theo, cũng không biết người trong miệng Biển Thập Tứ là ai, bất quá nhìn hắn giống như cún con xù lông khi đụng phải chuyện có liên quan đến người kia, hơn phân nửa người kia là người trong lòng hắn mới khiến hắn thành như vậy.

Thật tốt.

Thẩm Ngọc rất hâm mộ, mặc dù bọn họ không dính lấy nhau cùng một chỗ, trong tim đều để tâm đến đối phương, mà y, có thể ngày ngày đối diện với Quân Huyền Kiêu, nhưng lại cách nhau một khoảng trời, càng ngày càng xa, mỗi một khắc ở cùng nhau đều là dằn vặt lẫn nhau.

...

*Bánh hạt dẻ

*Bánh tim đèn

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường