Á Nô

Lượt đọc: 5729 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 104
đồ ăn ngươi còn dư lại, bổn vương cũng thích..

❊ ❊ ❊

Lời nói của Quân Huyền Kiêu giống như một thùng nước lạnh, dội cho Thẩm Ngọc tỉnh táo lại.

"Ta cũng không mắc nợ ngươi, cái gì mà "sẽ bỏ qua không nhắc chuyện cũ" chứ?"

Thẩm Ngọc thản nhiên nhìn Trấn Bắc Vương dùng thủ ngữ nói, y hiện tại không phải là cấm sủng của Quân Huyền Kiêu nữa, cũng càng không phải nô bộc của hắn, những ân huệ trước kia sớm đã xóa bỏ rồi.

Thẩm Ngọc ánh mắt minh bạch, khóe môi hơi giương lên, mang theo giễu cợt, giễu cợt Trấn Bắc Vương tự cho là đúng, cũng là giễu cợt chính mình hồ đồ ngu xuẩn.

Quân Huyền Kiêu nhìn dáng vẻ bình tĩnh của Thẩm Ngọc, vẻ mặt sa sầm, trong cảm nhận của hắn một Ngọc Nhi nghe lời răm rắp kia đã trôi dạt đi xa, không còn như trước lệ thuộc vào hắn.

"Đừng quên, là ngươi rời khỏi Bổn vương."

Nha, thì ra là như vậy.

Thẩm Ngọc cảm thấy thật là nực cười, hóa ra Quân Huyền Kiêu coi sự rời đi của y là phản bội, mình cần phải thấy áy náy với hắn.

Nhưng là do hắn cự tuyệt y, ghét bỏ y, cũng không chịu suy nghĩ lại một chút xem, nếu như không phải không thấy một tia hi vọng, Thẩm Ngọc làm sao sẽ lòng như tro tàn, vứt bỏ hắn mà đi? Trấn Bắc Vương cao cao tại thượng, chưa bao giờ chịu hạ thấp mình, buông xuống thân phận.

"Đúng, ta mới là người thất tín bội nghĩa." Thẩm Ngọc cười dùng thủ ngữ nói, "Nếu ta đã là một người vô tình vô nghĩa, Vương gia cho rằng ta còn có khả năng trở lại bên người ngài sao, tiếp tục bị giam cầm, làm một tính nô mặc người cướp đoạt sao?".

Quân Huyền Kiêu bị Thẩm Ngọc nói cho hốt hoảng, trái tim giống như có một con mãnh thú muốn xông ra thân thể của hắn.

"Ngươi không thích cuộc sống giống như trước kia? Ngươi không vui khi ở bên cạnh Bổn vương?" Quân Huyền Kiêu âm thanh buồn bực hỏi.

Ai sẽ thích cuộc sống không ánh mặt trời đó chứ?

Loại kia giống như đặt mình vào thế ngoại, cảm giác không thuộc về thế giới này, Thẩm Ngọc nghĩ lại một chút thấy mà sợ!

Y sống như vậy qua mười mấy năm!

Chưa từng có người nào hỏi qua y có thích hay không, có nguyện ý hay không.

Nói đến ấu trĩ buồn cười, lúc rảnh rỗi Thẩm Ngọc thường hâm mộ mấy con chim sẻ bay vào trong viện, chúng nó bay tuy thấp, nhưng ít nhất cũng có thể vượt qua tường vây, mà Thẩm Ngọc không thể.

Thẩm Ngọc nhấc cằm, mặt lộ vẻ châm chọc dùng thủ ngữ nói: "Đến ngay cả Diệp Đế cũng hiểu, hắn cho phép ta tùy ý đi lại trong hoàng cung, không hạ xuống bất kỳ lệnh cấm túc nào."

Quân Huyền Kiêu há miệng, nhất thời không biết trả lời thế nào, đây là lần đầu tiên Thẩm Ngọc chủ động nhắc tới Tiêu Hề Diệp, tuy rằng y không thể nói chuyện, Quân Huyền Kiêu vẫn có thể cảm nhận được giọng nói đầy hài lòng cùng tin tưởng của y.

Điều này làm cho lòng ghen tuông của Quân Huyền Kiêu triệt để đổ, trong lồng ngực hắn mãnh thú bừa bãi tàn phá, lôi xé tim phổi hắn giống như là muốn bùng cháy lên, luôn luôn đánh đâu thắng đó không gì cản nổi Trấn Bắc Vương chưa từng phải đề nén như lúc này.

"Ngươi là thích hắn cho ngươi tự do, hay là thích hắn là một hoàng đế?" Quân Huyền Kiêu hai mắt bốc lửa chất vấn.

Thẩm Ngọc cổ họng căng lên, tất cả đều đâm đến viền mắt nóng lên chua xót.

Y chính là một người ham vinh hoa phú quý sao? Trấn Bắc Vương chưa từng thực sự hiểu rõ y?

"Đều thích." Thẩm Ngọc cười khẽ, thờ ơ dùng thủ ngữ nói, "Chúng ta này đó tiện nô, dĩ nhiên là yêu thích danh lợi, ao ước người trên người, trên đời này hoàng đế là người có thân phận tôn quý nhất, ai sẽ không thích chứ?"

Quân Huyền Kiêu nghiến răng, đây là đầu tiên hắn ở trước mặt Thẩm Ngọc mất đi chừng mực cùng khí thế.

"Được, nếu như ta nói....." Quân Huyền Kiêu âm trầm nói, "Sau này Bổn vương sẽ cho ngươi tự do, không còn giống như trước kia trói buộc ngươi, cho ngươi những thứ kia quyền tài địa vị, ngươi..... ngươi còn nguyện ý đi theo Bổn vương sao?".

Thẩm Ngọc liếc mắt nhìn hắn, đây là câu nói thuận tai nhất mà Trấn Bắc Vương cả người cao quý từng nói đi?

Thẩm Ngọc lạnh lùng nhìn hắn một cái, tính trả lời.

Trấn Bắc Vương hô hấp dày nặng, hơi thở giống như một con sư tử bị chọc giận, hắn đã chủ động hạ thấp mình cầu hoà, chấp nhận mọi sở dục sở cầu của y, Thẩm Ngọc lại dám xem thường hắn!

Cũng không tự biết, hắn cũng từng đối với đồ vật quý giá nhất của Thẩm Ngọc xem thường.

"Ngươi không cần gạt Bổn vương." Quân Huyền Kiêu kiềm chế giận dữ nói, "Ngươi coi như có yêu Diệp Đế, cũng không vượt qua được yêu ta, Ngọc Nhi, ngươi cả người xinh đẹp nhất chính là đôi mắt, nó chưa bao giờ biết gạt người."

Thẩm Ngọc nhanh chóng dùng thủ ngữ nói: "Vậy thì sao? Diệp Đế thích ta, cũng vượt qua ngươi."

Quân Huyền Kiêu nghẹn lời, ánh mắt nham hiểm cực kỳ, bên trong tất cả đều là kiềm chế ẩn nhẫn khát máu cùng sát ý nói.

"Vậy ngươi vì sao đêm nay còn đến tìm ta? Ngươi không buông xuống được Bổn vương, đúng không?"

Thẩm Ngọc ung dung dùng thủ ngữ nói: "Ta khuyên Vương gia đừng tự mình đa tình nữa, làm trò cười cho thiên hạ, ta là sợ Vương gia chết ở trong thiên lao, tung tích của mẹ liền sẽ không tìm thấy được."

Thẩm Ngọc mở hộp thức ăn ra, bưng ra một bát cháo vi cá đã nguội lạnh.

"Vương gia đừng chê cơm thừa canh cặn, đây là Thẩm Ngọc ăn còn dư lại."

Thẩm Ngọc vốn cho là, Trấn Bắc Vương một người kiêu căng khó thuần, sẽ vì y nhục nhã mà tức giận, khiến y bất ngờ chính là, Trấn Bắc Vương không những không nổi giận, ngược lại còn không có vẻ giận dữ, nhìn Thẩm Ngọc đầy cưng chiều mà cười rộ lên.

"Đồ ăn ngươi còn dư lại, Bổn vương cũng thích."

Lòng Thẩm Ngọc chấn động, hô hấp có chút bất ổn.

Lập tức lại có một cảm giác giống như bị trêu chọc, Trấn Bắc Vương luôn là như vậy lúc lạnh lúc nóng, khi thì ôn nhu như nước, khi thì lạnh như băng, nói rõ ra hắn vốn là đang lấy tình cảm ra đùa giỡn, coi Thẩm Ngọc như một món đồ chơi, gần giống như những gia đình giàu có thường thích nuôi mèo chó chim tước chờ ngoạn ý, lúc cao hứng thì trêu chọc một chút, không thích liền lạnh nhạt đặt sang một bên.

Thẩm Ngọc không tốt bụng múc một muỗng cháo lớn, nhét vào trong miệng Trấn Bắc Vương, động tác thô lỗ.

Trấn Bắc Vương vui vẻ nuốt xuống, hướng Thẩm Ngọc cười đến ý vị không rõ, giống như thứ Thẩm Ngọc đút không phải là cháo, mà lại tựa như Thẩm Ngọc cởi hết xiêm y chuẩn bị hầu hạ hắn. Dưới cơn tức giận Thẩm Ngọc trực tiếp cầm bát cháo lên đưa tới miệng Trấn Bắc Vương, hắn ùng ục mấy cái liền uống xong.

"Ngọc Nhi, ngươi còn muốn dùng một bát cháo nghẹn chết ta sao?" Trấn Bắc Vương ha ha cười, lè lưỡi liếm ít cháo còn dính bên khóe môi.

Đã là tù nhân, cả người toàn là vết thương, vẫn còn có tâm tình ve vãn trêu chọc mình, Thẩm Ngọc nổi giận hướng vết thương của hắn ấn một khối lớn thuốc mỡ, qua loa bôi.

"Ngọc Nhi, dáng vẻ ngươi thẹn thùng thật là xinh đẹp..."

Quân Huyền Kiêu dán sát vào tai Thẩm Ngọc nói chuyện, khí tức ấm áp phả vào gò má Thẩm Ngọc, mặt Thẩm Ngọc nóng lên, không phải y xấu hổ, là bị làm cho tức giận, gấp rút trốn về phía sau.

Nam nhân này không cảm nhận được đau sao?!

Vết thương hằn sâu vào máu thịt, thậm chí có nơi ngay cả thịt cũng bị lật ra, Thẩm Ngọc nhìn thấy tay chân như nhũn ra. Thẩm Ngọc hung ác, cố ý ấn một cái lên miệng vết thương trên tay của Quân Huyền Kiêu, sau đó dùng thủ ngữ hỏi.

"Mẹ ta ở đâu?"

Quân Huyền Kiêu không để ý đến vết thương có đau hay là không, nhìn Thẩm Ngọc cố tỏ ra hung ác, dáng vẻ uy hiếp ấn lên vết thương cũ của hắn, thì ngẩn ra, Thẩm Ngọc trừng hai mắt, trên mặt hai gò mà đỏ hồng còn chưa tan đi, dáng dấp nhỏ bé tức giận không vui càng khiến cho Trấn Bắc Vương nhìn đến ngây dại.

Trước kia Thẩm Ngọc chính là một con mèo ba tư dịu ngoan, khôn khéo hợp lòng người, bây giờ y bộc lộ tính khí của mình, duỗi ra một ít móng vuốt sắc bén, ở trong mắt Quân Huyền Kiêu không có chút nào gọi là hung hãn, ngược lại cào cho lòng hắn có chút ngứa.

"Ngươi nhìn cái gì? Đem mẹ trả lại cho ta!" Thẩm Ngọc càng thêm tức giận dùng thủ ngữ.

"Ha ha..... Ha ha ha..." Quân Huyền Kiêu hết sức vui mừng gật đầu nói, "Được, trả lại cho ngươi trả lại cho ngươi, Bổn vương nói trả lại cho ngươi liền nhất định trả lại cho ngươi."

Quân Huyền Kiêu có chút bất đắc dĩ, Thẩm Ngọc như vậy, cũng thật là làm cho hắn không đành lòng bỏ qua, khó có thể cự tuyệt a.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường