Á Nô

Lượt đọc: 5872 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 127
chúc mừng..

❊ ❊ ❊

Trấn Bắc Vương đại hôn, chính hắn lại để lỡ giờ lành, sáng sớm đi thao trường luyện võ, khi trở về trên người vẫn mặc y phục, khắp người toàn là mồ hôi bẩn.

"Vương gia, ngài mau tắm rửa thay y phục đi, hôm nay là ngày ngài đón tân nương Thẩm Trắc phi, làm nô tỳ sốt ruột muốn chết....."

Nha hoàn cuối cùng cũng chờ được Trấn Bắc Vương trở lại, mọi việc trong hôn lễ đều đã được chuẩn bị xong xuôi, chỉ chờ tân lang là hắn.

"Thẩm trắc phi?"

Quân Huyền Kiêu nhíu mày, danh xưng này làm cho hắn có một chút thất thần, có thể vừa nghĩ tới căn bản không phải người kia, hắn liền không cao hứng nổi.

"Đúng vậy, Thẩm trắc phi đã phái người đến thúc giục, hỏi thăm mấy lần, nói Vương gia sao vẫn còn chưa trở về, này giờ lành cũng đã qua..... Vương gia người xem?".

"Cái gì mà giờ lành hay không giờ lành, cứ như thường lệ mà làm..."

Vốn cũng chỉ là làm bộ một chút, Quân Huyền Kiêu không quan trọng, không đợi được chờ mong người kia, theo lí y cũng phải nghe được tin tức từ cung nữ thái giám trong hoàng cung rồi, vì sao đến giờ vẫn không thấy người đâu?

Nếu như Thẩm Ngọc chịu tới tìm hắn, cho dù chỉ tỏ ra có một chút không cao hứng, dáng vẻ ghen tuông, Quân Huyền Kiêu cũng sẽ ngay lập tức hủy bỏ lễ sắc phong này.

Tại sao Thẩm Ngọc không đến? Thật sự đã mất hết lòng tin vào hắn, nghe được hắn chuẩn bị lấy mỹ nhân, y cũng thờ ơ không chút động lòng sao?!

Quân Huyền Kiêu đứng ở bên bồn tắm, tùy ý để bọn nha hoàn giúp hắn tắm rửa, thay hỉ phục, đầu đội kim quan, bên kia kiệu hoa đi qua các cung tường, ở hoàng cung đi vòng một vòng lớn, Quân Huyền Kiêu mới mặc chỉnh tề.

Hắn giống như một xác chết di động, đón tân nương vào đại điện, cầm lấy đoạn hồng trù, Quân Huyền Kiêu phảng phất cho là trở về năm ngoái, chỉ là khi đó hắn cũng chỉ có tâm tư lấy thiếp thất về tiêu khiển, cho nên thậm chí không có chính thức hành lễ, qua loa cho xong.

Bây giờ nghĩ lại, Quân Huyền Kiêu trong lòng hối hận không thôi, nếu lúc đầu, hắn nghiêm túc cử hành lễ, Thẩm Ngọc cùng hắn có phải là sẽ nguyên vẹn một chút, đối với hắn càng lưu luyến thêm một chút?

Khăn hỉ bị mũ phượng làm gồ lên cao, Quân Huyền Kiêu liếc mắt nhìn kinh ngạc, phía dưới này là người hắn tha thiết ước mơ sao?

"Ngọc Nhi."

Quân Huyền Kiêu nhịn không được lên tiếng gọi tên của y.

Thẩm Nhược Phi vui mừng, Vương gia là đang gọi tên của nàng! Hắn thích mình, không sai, năm đó là do Trấn Bắc Vương chủ động nói muốn lấy nàng, nhất định là vì Vương gia thích nàng.

Thẩm Nhược Phi mừng rỡ, bên trong lại xen lẫn một ít hối hận, nếu như lúc đó người lên kiệu hoa chính là nàng, không phải tên tiện nô câm kia, nàng và Vương gia sớm đã ân ái tình thâm, trải qua những ngày vui vẻ, nói không chừng nàng đã vì Vương gia mang thai hài tử, như vậy nàng ở vương phủ liền đứng vững gót chân, đừng nói một người câm, ngay cả Vương phi, nàng cũng có thể đấu đổ nàng! Cũng may là chuyện tốt tuy nhiều, người cuối cùng lưu lại bên người Vương gia, vẫn là Thẩm Nhược Phi nàng.

Dưới khăn voan truyền đến một tiếng mềm mại, tràn ngập luyến ái đáp lại: "Vương gia.".

Trong nháy mắt kéo Quân Huyền Kiêu trở về thực tại, dưới hỉ khăn không phải là Ngọc Nhi của hắn, Ngọc Nhi không biết nói chuyện.

Quân Huyền Kiêu một trận chán ghét, Thẩm Ngọc cái tên này nguyên bản là của Thẩm Nhược Phi, sớm biết vậy, hắn nên bỏ cái tên đó của Ngọc Nhi, nàng làm sao xứng cùng Thẩm Ngọc liên quan đến? Quân Huyền Kiêu nhịn không được nhìn về phía ngoài điện, Thẩm Ngọc vẫn không đến.

Sau khi lễ thành, Thẩm Nhược Phi được dắt đi vào tẩm điện động phòng, Quân Huyền Kiêu đứng ở dưới mái hiên đợi đến trăng sáng sao thưa, lúc này Thẩm Nhược Phi mới không nhẫn nại nổi nữa tự mình nhấc lên khăn hỉ giục.

"Vương gia... Thời điểm không còn sớm, nên nghỉ ngơi?"

Thẩm Nhược Phi sắc mặt hồng rực, rốt cuộc, nàng cũng có thể cùng Trấn Bắc Vương trở thành thành phu thê, chỉ là không nghĩ tới nhanh như vậy, tuy có chút vội vàng, nhưng nàng đã đủ hài lòng.

"Ngươi tự mình ngủ đi."

Quân Huyền Kiêu cũng không quay đầu lại, lạnh lùng để lại một câu nói rồi đi.

Thẩm Nhược Phi kinh ngạc, hồi lâu không phản ứng kịp, không phải nên động phòng sao? Vương gia sao có thể đi được? Đêm tân hôn để nàng một mình một người ở trong phòng? Thẩm Nhược Phi nắm chặt lấy khăn hỉ hung hăng ném xuống đất, châu hoa lăn đầy đất, nàng tự an ủi chính mình, chắc là Vương gia còn bận tiếp khách.

Quân Huyền Kiêu trở lại tiệc rượu, hắn vốn là muốn mượn cơ hội này lôi kéo quan viên khắp nơi, hắn vừa mới đoạt được chính quyền, nhưng mà nếu muốn thống trị Đại Tĩnh, vẫn là phải dựa vào những quan viên này.

Tâm tình phẫn uất, Quân Huyền Kiêu thoải mái uống, hắn tửu lượng như biển, xác thực khi tiệc tàn, đem mình chuốc đến hơi say, bước chân lảo đảo, trở về nơi ở hậu cung? Đi đâu? Quân Huyền Kiêu muốn đi nơi vắng vẻ nhất kia, đi hỏi y một câu, tại sao có thể tâm địa sắt đá đến như vậy?

Có thể với sự kiêu ngạo của Quân Huyền Kiêu, Thẩm Ngọc nếu không đến, hắn cũng sẽ không khóc lóc van nài, nhiệt tình đến tìm mà lại bị hờ hững, hắn đã chịu đủ sự hờ hững của Thẩm Ngọc rồi.

"Ngọc Nhi, ngươi không đến, vậy Bổn vương liền thật cùng người khác đi vào động phòng! A..... Bổn vương khi nào cần phải lấy lòng một người như vậy?"

Quân Huyền Kiêu buồn bực mà kéo kéo y phục của chính mình, từ lúc có Thẩm Ngọc, hắn chưa từng chạm qua bất kỳ người nào khác, cho dù là Hồng Liên, cũng là cùng hắn diễn trò, Thẩm Ngọc vì sao vẫn không hiểu tâm ý của hắn chứ? Trấn Bắc Vương ở trong men rượu, dần dần nản lòng thoái chí.

Rẽ vào tân phòng trong sân viện, Quân Huyền Kiêu cho là mình uống nhiều rượu hoa mắt, người mà lòng hắn đang tưởng niệm đang đứng ở giữa sân viện, y một thân bạch y, ở dưới ánh trăng trong suốt tỏa ra ánh sáng rực rỡ, khuôn mặt cũng trắng đến thuần khiết không tỳ vết, gió nhẹ thổi một cái, vạt áo y phát ra thanh âm rất nhỏ.

"Ngọc Nhi..... Bổn vương không nhìn lầm chứ?"

Quân Huyền Kiêu hầu kết khẽ động, ném bình rượu, ba bước thành hai bước đi tới, tâm tình vui sướng lộ rõ ở trên mặt.

"Ngươi đã đến rồi! Ngươi vẫn phải đến."

Thẩm Ngọc thân thể giật giật, cẩn thận bắt đầu hành lễ.

"Chúc mừng Vương gia đại hôn, chúc Vương gia phu thê tình thâm, trăm năm hảo hợp.".

Thẩm Ngọc lạnh nhạt dùng thủ ngữ, vẻ mặt lãnh đạm hung hăng đâm vào trái tim Quân Huyền Kiêu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường