Á Nô

Lượt đọc: 6287 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 142
ôm y vào lòng..

❊ ❊ ❊

Biển Thập Tứ được Trấn Bắc Vương ra lệnh đi theo, Hồng Liên thì nghe nói một nhóm người muốn đi du ngoạn ngoại ô Kinh thành, hận không thể mọc thêm cái chân thứ 3, chạy theo bọn họ.

Hai người ấy mỗi người chiếm cứ một chỗ của buồng xe, vén rèm lên, từ xa trông thấy Trấn Bắc Vương tiến vào thôn trang.

Quân Huyền Kiêu đứng trước cửa một hộ nhân gia do dự thật lâu, mới kiên quyết hạ quyết tâm, gõ vang cửa hộ nhân này.

Biển Thập Tứ nói, phương pháp dân gian để chữa trị trái tim đã đóng cửa, là phải nhờ cậy nhân khí bách gia, khí lực con người có được đến từ lương thực ngũ cốc, ăn gạo của bách gia nói không chừng sẽ có lợi cho việc bình phục của Thẩm Ngọc.

Vốn dĩ Quân Huyền Kiêu muốn hạ lệnh sai người đi mua, bị Biển Thập Tứ ngăn lại, nếu như là dùng vàng bạc trao đổi, chẳng khác nào sòng phẳng không mắc nợ với nhau, như vậy sẽ không có hiệu quả, nhờ cậy mới là "tình nghĩa", thêm nữa phải là bản thân Vương gia tự mình đi.

Quân Huyền Kiêu cảm thấy hoang đường, Biển Thập Tứ xem thường nói: "Không phải Vương gia nói vì Thẩm Ngọc, chuyện gì cũng chịu làm sao? Thì ra chỉ là nói suông, thôi thôi, nếu như Vương gia không thể bỏ được tự tôn, sau này đừng nói mấy lời nhảy vào nước sôi lửa bỏng gì đó nữa."

"Bổn Vương đi!"

Cửa gỗ mở ra vang lên kẽo kẹt, một bà lão đầu đội khăn bố mở cửa, Quân Huyền Kiêu siết nắm đấm, kiên trì đến cùng đi tới.

"Lão bà bà, ta..."

Quân Huyền Kiêu vừa mở miệng, cánh cửa trước mặt đóng rầm một cái, bên trong truyền đến tiếng then cài ma sát.

"Thổ phỉ vào đến thôn rồi!!"

Bà lão kinh hoảng hô to.

Mặt Quân Huyền Kiêu thoáng chốc co rúm lại, người hắn từ trên xuống dưới có chỗ nào giống thổ phỉ chứ?!

Nhưng hắn lại không biết, quanh năm suốt tháng hắn mang vẻ mặt uy nghiêm của kẻ có địa vị cao. Hơn nữa còn có sát khí được bồi dưỡng từ trên sa trường, trong mắt bách tính bình thường, tuyệt đối là khí chất của thổ phỉ hung hãn ở trong núi.

Quân Huyền Kiêu hít một hơi, thả lỏng dáng người cứng rắn, buông nắm đấm ra, nhếch miệng tươi cười, cố gắng khiến bản thân trông như đang vui vẻ hòa nhã, lần thứ hai gõ vang cửa lớn của hộ nhân gia.

Lúc này là một người đàn bà ngoài ba mươi đi ra, mắt phượng mũi nhọn, lần đầu tiên nhìn thấy Quân Huyền Kiêu, ngược lại ánh mắt bất ngờ kinh diễm.

"Sao ngươi lại tới đây?"

Quân Huyền Kiêu sững sờ, bọn họ từng quen biết sao?

"À..." Quân Huyền Kiêu duy trì nụ cười nói, "Ta. Đến..."

"Ôi trời ạ."

Người đàn bà giậm chân cắt ngang lời hắn, trong lúc tức giận lại mang theo một ít vui mừng, nhìn trái nhìn phải thấy không có người, mới cấp tốc kéo Quân Huyền Kiêu đi vào, sau đó đóng cửa lại rất nhanh.

Không bao lâu, bên trong truyền đến tiếng chửi mắng sắc bén của nàng ta.

"Cái gì?! Ngươi không phải là Trương Sinh gì đó mà bà mối Trần giới thiệu sao?... Ngươi là tên dê xồm ở đâu ra! Cút ra ngoài cho lão nương! Tưởng lão nương là một quả phụ dễ bắt nạt sao?"

Quân Huyền Kiêu chưa từng nghĩ tới có một ngày hắn sẽ bị một quả phụ khóc lóc sướt mướt cầm đòn gánh đánh đuổi.

Hắn nổi trận lôi đình, Trấn Bắc Vương hắn muốn cái gì, cho đến bây giờ đều cứng rắn đoạt lấy, từ lúc nào lại trở nên chật vật như vậy?

Nhưng vừa nghĩ tới những việc này liên quan đến vấn đề có thể chữa khỏi bệnh cho Thẩm Ngọc, những kiêu ngạo và tính khí nóng nảy kia của Quân Huyền Kiêu, chỉ có thể miễn cưỡng đè ép xuống, một chút cũng không lộ ra, tiếp tục đi đến hộ nhân gia tiếp theo.

"Tuổi còn trẻ tay chân lành lặn, vậy mà lại học theo những tên ăn mày kia xin gạo?! Nhìn ngươi cũng cao ráo khỏe mạnh, tìm cái việc gì đấy mà làm tự nuôi sống bản thân, đừng có mà lười biếng nữa...."

"Ngươi nhìn nhà ta giống thừa lương thực lắm à? Từ khi tên Ác bá Trấn Bắc Vương kia tới, đất nhà chúng ta đã bị trưng thu một nửa, một nhà già trẻ lớn bé còn không đủ sống, không có, không có đâu!"

...

Trên xe ngựa, Hồng Liên thu lại cái đầu đang ngó ra bên ngoài cửa sổ, ánh mắt hoài nghi dừng lại trên người Biển Thập Tứ.

"Ngươi nói cái phương thuốc dân gian kia, thật là chữa được bệnh sao?"

"Đương nhiên là...." Biển Thập Tứ kéo dài giọng, "Không rồi~"

"Vậy ngươi còn..."

Biển Thập Tứ hơi chột dạ lẩm bẩm nói: "Ta chỉ kích động hắn một chút, ai ngờ hắn thật sự đi xin ăn chứ...."

"Ha ha ha!" Hồng Liên vui vẻ nói, "Lá gan không nhỏ nha, ngươi coi chừng Vương gia biết được sau này sẽ chém đầu của ngươi!"

"Ngươi dám nói! Lão tử xé rách mỏ chim của ngươi!" Biển Thập Tứ trợn mắt nói, "Không phải ta đây đang vì Thẩm Ngọc trút giận sao, nhìn hắn cao cao tại thượng từ sáng đến tối, không coi Thẩm Ngọc như con người, nên cho hắn một ít giáo huấn, dù sao gần đây Thẩm Ngọc cần phải dưỡng bệnh, ăn chút cháo ngũ cốc lương thực mới có lợi..."

Hồng Liên cũng sâu sắc cho rằng như vậy, yếu ớt nói: "Nếu có một nam nhân, vì ta mà không cần tôn nghiêm, dù có phải chết thay hắn, ta cũng sẽ cam tâm tình nguyện."

Trông thấy Trấn Bắc Vương nặng nề bước trở về, Biển Thập Tứ và Hồng Liên chán nản vội vàng trốn về xe ngựa của mình.

Sau khi dạo chơi một vùng rừng hoa anh đào, trên đường hồi cung, Quân Huyền Kiêu luôn buồn bực không vui, hắn muốn tung hoành thiên hạ, nhưng ngay cả một nắm lương thực hắn cũng không xin được, thật là mất mặt.

Thẩm Ngọc thân thể yếu, đường xe vất vả hơn nửa ngày liền mệt chỉ muốn đi ngủ, Quân Huyền Kiêu nhanh tay nhanh mắt thuận theo tình thế cho Thẩm Ngọc tựa vào trong lồng ngực mình, nhìn gương mặt an tâm ngủ say của Thẩm Ngọc, nửa ngày buồn rầu cũng tan thành mây khói, cái gì mà kiêu ngạo tôn quý, đều là giả hết, chỉ cần ôm y vào lòng, Quân Huyền Kiêu liền cảm thấy có tất cả.

"Ngọc Nhi, vì ngươi, chuyện hoang đường gì ta cũng có thể làm đi, ngươi lúc nào mới chịu tiếp nhận lại ta?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường